Anh Có Thích Nước Mỹ Không? (Tái Bản - Có Thêm Ngoại Truyện)
Click vào ảnh để phóng to

Anh Có Thích Nước Mỹ Không? (Tái Bản - Có Thêm Ngoại Truyện)

Giá bìa: 120.000 ₫

Tại Tiki: 90.000 ₫ (Đã có VAT)

Tiết kiệm: 30.000 ₫ (25%)

Viết nhận xét để tặng Tiki Xu

- Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.

- 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.

- Tiêu chí duyệt nhận xét:

  • • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
  • • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
  • • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
  • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.

Đổi trả trong vòng 15 ngày

Thông tin & Khuyến mãi

  • Với mỗi 100.000đ trong đơn hàng, quý khách được tặng 300 Tiki Xu. Chi tiết

    Áp dụng đối với sản phẩm SáchQuà tặng và Thời trang. Với sản phẩm Điện tửGia dụng, mỗi 100.000đ được tặng 100 Tiki Xu.

  • Dùng mỗi 2.000 Tiki Xu khi thanh toán, quý khách được giảm 10.000đ
  • Đăng ký dịch vụ BookCare để được bọc plastic đến 99% sách tại Tiki.vn

Đang tải...

Là một trong những nhà văn mạng trẻ tuổi và thành công nhất trên văn đàn Trung Quốc thời điểm hiện tại, Tân Di Ổ là cái tên không thể bỏ qua với những độc giả yêu thích các tiểu thuyết lãng mạn và nồng nhiệt. Cùng với Tào Đình, Cố Mạn hay Xuân Thụ - những nhà văn nữ nổi tiếng với lối viết ... Xem các sách của Tân Di Ổ

… Anh quay đầu lại tiếp tục thu dọn đồ đạc, cô bước đên bên anh, cười và nói: “Anh biết không, vừa nãy em được nghe Duy Quyên kể một chuyện nực cười vôi cùng, cô ấy nói rằng anh chuẩn bị xuất ngoại, và lại là đi Mỹ, ha ha, anh bảo có buồn cười không? ”. Trần Hiếu Chính trầm ngâm, bất ngờ anh bỏ đồ đạc xuống, quay đầu nắm chặt tay cô, “Vi Vi, em đi với anh, bọn mình ra chỗ khác nói chuyện.” Cô không nói gì mà để mặc cho anh kéo mình đi xuống dưới, đến sân bóng rổ gần ký túc xá nam, giữa giờ nghỉ trưa, sân bóng rổ vắng tanh, chỉ có họ và tiếng gió.

Anh đứng im, buông tay cô ra, thở sâu, “Vi Vi, anh xin lỗi.” “Tại sao lại xin lỗi, có phải anh lại giở trò gì xấu không?” Cô vẫn nhìn, vẫn cười rạng rỡ như bình thường. Có lúc, Trần Hiếu Chính cảm giác như tim mình ngừng đập, anh tưởng mình không có cách nào để nói hết những lời còn lại, hoá ra anh không cứng rắn như mình tưởng, “Những lời họ nói đều là sự thật. Anh tưởng có thể đi Vụ Nguyên được với em, không ngờ visa lại làm nhanh như vậy.” “Họ? Ý anh những điều mà Duy Quyên nói là đúng? Anh Chính, ngày Cá tháng Tư đã qua được hơn hai mươi ngày rồi mà anh còn đùa à?” Cô kéo tay anh, vẫn mỉm cười với vẻ nũng nịu. Nhưng anh chỉ cúi đầu, một mực cúi đầu, đột nhiên anh thấy sợ nhìn thấy nụ cười của cô trong lúc này.

Cuối cùng, cô buông tay anh ra, như người mê sảng: “Nói như thế có nghĩa là em là người cuối cùng biết chuyện này?” “Anh đã nghĩ rất lâu rồi, nhưng không tìm được cách nào để em khỏi đau khổ.” “Em không đau khổ? Anh giấu em, giấu cho đến khi không thể giấu được nữa mới thừa nhận, làm như thế thì em không đau khổ sao? Trần Hiếu Chính, đó là kiểu logic gì vậy?”. Đôi mắt cô bắt đầu ngân ngấn nước.Không được khóc, cô tuyệt đối không được khóc, nếu để nước mắt rơi xuống thì đồng nghĩa với việc thừa nhận niềm đau đã trở thành hiện thực, cô không muốn chấp nhận hiện thực đó, thế là cô nhìn lên trời, không biết nước mắt có chảy ngược vào trong được không? “Anh đã từng nói rằng, cuộc đời của anh là một toà nhà chỉ được xây một lần, vì thế anh không được phép sai, Vi Vi, dù là một xăng - ti - mét cũng không được. ” Ai đang nói vậy, người đàn ông môi mỏng lạnh lùng tàn nhẫn đó ư? “Vì thế bây giờ mới giật mình tỉnh ngộ, cứu vãn kịp thời cho sai số một xăng - ti đó của anh?

Đi du học có học bổng quả nhiên người mà em yêu là người giỏi giang nhất. Chỉ có điều em không thể hiểu, tiền đồ của anh và em lại không đội trời chung đến thế hay sao? Kể cả anh nói thẳng với em từ trước, em cũng chưa chắc đã ngăn cản anh. Có phải là do viễn cảnh tương lai của anh chưa bao giờ có em?”

Anh không nói gì, thế là cô ra sức đẩy anh: “Giải thích, anh có thể giải thích, em muốn nghe lời giải thích của anh…”

Giọng cô đã chuyển sang van nài: “Anh Chính, hãy cho em một lời giải thích, anh nói gì cũng được, nói là anh bị ép bất đắc dĩ, hoặc là vì em, anh nói gì em cũng chấp nhận được.”

Anh nắm chặt bàn tay cô đăng đặt trước ngực mình, “Vi Vi, đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng.” “Vì thế anh phải yêu lại bản thân mình?” “Có thể những điều anh nói em sẽ mãi mãi không thể hiểu được, anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo.” “Anh nghĩ rằng ở bên em thì chắc chắc sẽ nghèo ư? Tại sao anh chưa bao giờ hỏi em, em sẵn sàng chịu mọi khó khăn gian khổ cùng anh.” “Nhưng anh không muốn thế!”

Lần đầu tiên giọng anh tỏ ra mất bình tĩnh. Đã đến nước này, Trịnh Vi, chỉ mong có một chút tự tôn, phủi tay mà bỏ đi, không giữ được tình yêu, ít nhất phải giữ được lòng tự trọng. Nhưng giây phút này đây Trịnh Vi tự nói với mình, nếu ta không cứu vãn được tình yêu của ta, lòng tự trọng có thể khiến ta không đau khổ ư?

Vì thế giây phút cuối cùng, cô đã gạt hết nước mắt và mọi nói phẫn nộ: “Anh Chính, anh đợi em, em về nói với bố mẹ em, sau đó em sẽ thi Toefl để đi cùng anh, nếu không được, em vẫn có thể đợi.”

Anh nhìn cô, nói: “Đừng, em đừng đợi, vì chưa chắc anh đã đợi.”…”

(Trích "Anh có thích nước Mỹ không?")

Mời các bạn đón đọc!

Thông Tin Chi Tiết

Công ty phát hành Bách Việt
Nhà xuất bản NXB Văn Học
Trọng lượng vận chuyển 770 grams
Kích thước 16 x 24 cm
Dịch giả Trần Quỳnh Hương
Số trang 556
Ngày xuất bản
SKU 8936041682580
Danh mục

Sách cùng tác giả

Trang 1/2

Khách Hàng Nhận Xét

  • Đánh Giá Trung Bình

    4.5/5

    (116 nhận xét)
    • 5 sao
      57% Complete
      66
    • 4 sao
      31% Complete
      36
    • 3 sao
      11% Complete
      13
    • 2 sao
      0% Complete
      0
    • 1 sao
      0% Complete
      0
  • Chia sẻ nhận xét về sản phẩm

Gửi nhận xét của bạn

Gửi nhận xét của bạn về Anh Có Thích Nước Mỹ Không? (Tái Bản - Có Thêm Ngoại Truyện) với mọi người:

  • 1. Đánh giá của bạn về sản phẩm này:
  • NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
  • - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
  • - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
  • - Tiêu chí duyệt nhận xét:
    • • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
    • • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
    • • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
    • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
  • Thông tin thêm
  • Le Thu

    đến từ Hồ Chí Minh

    Câu chuyện làm tôi vô cùng thích thú đến mức tôi như đang đắm chìm trong từng lời văn, từng khung cảnh ấy. Nó lôi cuốn tôi vì cái được gọi là "thời thanh xuân", mội thời tuổi trẻ hồn nhiên, chân thành và cũng không khỏi đắng cay. Dù cho hạnh phúc hay đớn đau thì đó vẫn mãi là khoảng thời gian tuyệt vời không bao giờ quên được trong cuộc đời chúng ta. Cái ý nghĩ sẽ được chứng kiến hai người đã yêu nhau nồng nhiệt sẽ đến được với nhau như bao kết thúc có hậu khác làm tôi chờ đợi.Nhưng gần đến cuối truyện, tôi mới ngỡ ra rằng có những niềm hạnh phúc vẫn còn đấy nhưng không thể chạm vào được, vì thật ra mọi chuyện đều đã được định sẵn là thế. Có một tình yêu khắc cốt ghi tâm thật đáng lưu luyến, nhưng có một người yêu mình, bảo vệ và luôn bên cạnh thì thật đáng quý biết bao.. Hết mình với tuổi trẻ, kiên trì trong tình yêu nhưng hãy cho mình cơ hội để tìm bến đỗ hạnh phúc cả cuộc đời!
    Nhận xét này hữu ích với bạn?
    • Võ Ngọc Thiên Nhi

      đến từ Cần Thơ

      Đã mua cuốn sách này vào ngày 20/02/2014
      Thoạt đầu, tôi ấn tượng với quyển sách này bởi bìa sách được in khá đẹp, màu sắc hài hòa nên quyết định xem thử. Cốt truyện tuy không quá nổi bật, thậm chí có vẻ bình thường, nhưng trong cái bình thường đó lại toát lên sự gần gũi, thân thiết. Khi đọc sách, tôi như đang lướt qua từng khoảnh khắc của chính mình trong cuộc sống. Buồn có, vui có, nông nổi có! Tôi khá thích cô bạn Trịnh Vi, can đảm yêu - can đảm bày tỏ! Mối quan hệ giữa Trịnh Vi - Trần Hiếu Chính - Lâm Tĩnh khiến tôi không khỏi băn khoăn. Rõ ràng là rất yêu một người, nhưng lại cưới một người khác. Tuổi trẻ là vậy, mối tình đầu luôn là mối tình đẹp nhất, ta cứ ngỡ là mãi mãi, nhưng đến khi tỉnh giấc nồng thì đã phát hiện người sánh bước bên ta trên lễ đường lại là một người khác.
      Nhận xét này hữu ích với bạn?
      • Thảo Momvui

        đến từ Hải Dương

        Khi xem phim "Gửi thời thanh xuân đã qua của chúng ta", tôi khá thích tính cách thẳng thắn, dám nghĩ dám làm của Trịnh Vi. Các nhân vật khác đều khá mờ nhạt, thậm chí Lâm Tĩnh như chỉ lướt qua trong bộ phim. Trịnh Vi trong truyện vô cùng đáng ghét, khó ưa. Việc cô khá tự tin vào ngoại hình không khiến tôi thấy lạ, nhưng cách cư xử và suy nghĩ của Trinh Vi khiến tôi rất ác cảm. Tôi không thích con gái bi lụy trong tình cảm nên ban đầu khá thích cách cô đối diện với việc chia tay. Nhưng Trịnh Vi luôn mồm nói Lâm Tĩnh là mối tình đầu từ hồi bé, Trần Hiếu Chính là người cô yêu vô cùng sâu sắc mà cô dễ dàng chấp nhận chuyện xa rời họ, dễ dàng yêu Trần Hiếu Chính, dễ dàng vui vẻ sống tiếp, đối xử với Hiếu Chính rất vô lý. Tình yêu của Trịnh Vi quá nhạt nhẽo và ích kỉ. Có lẽ người mà cô yêu nhất, chính là bản thân. Nam chính cũng rất khó hiểu, người nào cũng thích âm thầm bỏ đi Mỹ, tỏ ra "phũ" hết sức có thể để rồi vài năm sâu quay về, tìm mọi cách để Trịnh Vi yêu lại. Hành động thực sự khó đỡ...
        Nhận xét này hữu ích với bạn?
        • Đỗ Phương Anh

          đến từ Hà Nội

          "Anh có thích nước Mỹ không?" đã cho mình một cái nhìn mới về thời thanh xuân phơi phới. Các nhân vật trong truyện, mỗi người đều đại diện cho một kiểu người trong xã hội. Trịnh Vi sôi nổi, nhiệt tình, tương lai rộng mở, cuộc sống đẹp đẽ với gương mặt xinh xắn và mối tình sâu sắc với Trần Hiếu Chính. Nhưng thời gian cứ thế mà cướp đi của cô tất cả: 2 người đàn ông cô yêu đều lần lượt bỏ cô đến nước Mỹ xa xôi. Có phải hay không, tuổi xuân của chúng ta đều có những điểu nuối tiếc, hoài vọng như thế?
          Nhân vật mình thích nhất là Nguyễn Nguyễn- bạn thân Trịnh Vi. Một cô gái giỏi giang, tốt bụng nhưng lại có cuộc sống đau khổ. Người yêu bao năm bỏ đi theo cô gái khác, rồi bốc đồng kết hôn với một người đàn ông khác. Vậy mà chưa hết, vừa lúc cô sắp được làm mẹ, chuyến đi gặp người trong mộng cũng là chuyến đi cuối cùng của cô. Ấy thế mà cô không hận, bởi cô tin chắc hắn đang chờ mình. Đau đớn thay. Yêu một người là thế sao? Bất chấp tất cả, kể cả sinh mạng của mình. "Nguyễn Nguyễn, chỉ có tuổi xuân của cậu là mãi mãi bất diệt."
          Nhận xét này hữu ích với bạn?
          • nguyễn ngọc

            đến từ Cần Thơ

            Đã mua cuốn sách này vào ngày 29/12/2013
            Tôi cảm thấy thời trẻ, thời sinh viên của tôi như 1 cuốn phim được chiếu lại khi đọc truyện này. Mọi cảm giác yêu, được yêu mà bất kỳ cô gái nào từng trải qua đều được tái hiện lại tại đây. Cảm giác rộn ràng, lâng lâng, chấp nhận yêu chấp nhận khổ khi gặp người mình yêu của Trịnh Vi dành cho Trần Hiếu Chính. Sự nuối tiếc, hụt hẫng của Trịnh Vi dành cho Khai Dương khi 2 người đã thành xa lạ, bởi 2 người đã từng là bạn thân.
            Tuy nhiên, tôi ấn tượng nhất với Nguyễn Nguyễn, 1 cô gái đẹp người đẹp nết, xứng đáng với hạnh phúc hơn cả, nhưng lại bất hạnh hơn cả. Tình yêu đầu đời dành cho 1 thằng đểu, hôn nhân không hạnh phúc, phút cuối cô sung sướng đi gặp lại tình yêu đầu đời của mình lần cuối, với hy vọng được nếm lại cảm giác yêu lại mà cô đã mất từ lâu, sau đó sẽ quay về có thêm sức sống cho phần đời còn lại của mình, nhưng không ngờ đó lại là chuyến đi định mệnh. Có lẽ, cái chết sẽ giúp cô giải thoát tất cả, chết với suy nghĩ rằng cô đang được người mình yêu chờ đợi
            Ai đã từng có tuổi trẻ, nhất định nên đọc qua
            1 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
            • Hoang Le Thanh Giang

              Hoang Le Thanh Giang

              đến từ Hồ Chí Minh

              Đã mua cuốn sách này vào ngày 02/10/2013
              Anh có thích nước Mĩ không như là cuốn phim quay chậm, đưa người đọc trở lại thời sinh viên. Những khuôn mặt, sân trường, hoạt động,...rất quen thuộc ở thời sinh viên. Đâu đó trong những nhân vật ta bắt gặp được hình dáng của chính mình ngày xưa. Trong một Trịnh Vi năng nổ, hoạt bát; trong Nguyễn Nguyễn bao dung, dịu dàng; trong Trần Hiếu Chính siêng năng, chăm chỉ...Đọc tác phẩm, tôi cười cũng có, khóc cũng có. Cười vì những hành động quậy phá, đeo bám của Vi VI làm tôi nhớ đến thời cắp sách đến trường. Khóc vì trước nhiều ngã rẻ của cuộc đời, ta chỉ có quyền chọn một. Nếu chọn sai, ta sẽ mãi mãi thất bại. Nguyễn Nguyễn suốt cuộc đời chỉ rung động với một người, là mối tình đầu đẹp đẽ thời học sinh cũng là mối tình cuối cùng kết bằng nước mắt và mạng sống. Trần Hiếu Chính vì người mẹ già, vì muốn thoát nghèo mà đã đánh mất đi người con gái anh hết lòng thương yêu và cũng là người yêu anh nhất trong cuộc đời này. Là anh không tin tưởng tình yêu của cô hay không can đảm giành lại. Khi đối mặt giữa môt người là Lâm Tĩnh-tình yêu đầu của cô và Trần Hiếu Chính-người dạy cô biết thế nào là yêu, Trịnh Vi đã có những băn khoăn, không biết phải cư xử như thế nào. Là tha thứ hay chấp nhận. Kết tác phẩm, Trịnh Vi và Lâm Tĩnh kết hôn với nhau nhưng tôi không cảm nhận được niềm hạnh phúc của cô bởi trái tim của cô hoàn toàn đã bị cái tên Chính chiếm trọn, lần đầu tiên yêu, lần đầu tiên của người con gái đã khiến cô phải khắc cốt ghi tâm cái tên đó. Tôi thấy Trịnh Vi đến với Lâm Tĩnh như là sự giải thoát cho chính mình. Cô tuy không thể cưới được người cô yêu nhưng lại có thể bên cạnh người yêu cô. Phải, nước Mĩ đã 2 lần cướp đi những người quan trọng trong cuộc đời Trịnh Vi. Chính nước Mĩ cũng đem hai người đó về với cô. Nhưng trải qua những kỉ niệm và thời gian dài, nó đã để lại trong trái tim mỗi người một vết thương, tuy đã lành nhưng vẫn để lại sẹo, không bao giờ phai. Vậy đây có phải là kết cục môi người đều mong muốn, một kết thúc tốt đẹp có phải là như thế?
              5 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
              • nguyễn trang

                nguyễn trang

                đến từ Bình Dương

                khi đọc tác phẩm này của Tân Di Ổ nhiều người cho rằng khi Trịnh Vi đến với Lâm Tĩnh thì không thích hợp bởi Trịnh Vi yêu Trần Hiếu Chính sâu đậm hơn. Nhưng riêng bản thân tôi cho rằng khi Trịnh Vi kết hôn với Lâm Tĩnh là một kết thúc mỹ mãn nhất cho Trịnh VI. Bởi dù cô yêu Trần Hiếu Chính sâu nặng thế nào thì người đàn ông đó vẫn không mang lại cho cô một hạnh phúc, một gia đình thật sự. Tuy giữa Lâm Tĩnh và Trịnh Vi ban đầu có khúc mắc nhưng anh ấy có thể đem lại cho Trịnh Vi một bờ vai vững chãi, một chỗ dựa an toàn và một gia đình ấm áp, cũng không thể nói Trịnh Vi không yêu Lâm Tĩnh bởi tình yêu cô dành cho Lâm Tĩnh được vung đắp từ lúc nhỏ nó bình lặng và không sóng gió như tình yêu với Trần Hiếu Chính, tình yêu với Trần Hiếu Chính là sự cuồng nhiệt, sôi nổi của tuổi trẻ. Hôn nhân không thể chỉ dựa trên tình yêu thôi mà còn nhiều yếu tố khác, bởi thế tôi nghĩ Tân Di Ổ đã để cho Trịnh Vi một HAPPY ENDING thật sự.
                4 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • Đoàn Anh

                  Đoàn Anh

                  đến từ Hồ Chí Minh

                  Với tôi, đây là đỉnh cao của sáng tác Tân Di Ổ, tuy không lãng mạn như Hóa ra anh vẫn ở đây, không day dứt như Anh vẫn đợi em trong hồi ức, không phức tạp, đau thương như Cho anh nhìn về em. Nó cảm động nhất là bởi nó rất thật. Bất kì 1 ai đọc qua đều có thể thấy được bóng dáng, hình ảnh mình trong đó, nhất là những người từng trải.
                  Tôi thấy mình trong nhân vật Trịnh Vi. Đã từng yêu, yêu hết mình, yêu từ những thứ đẹp đẽ nhất trong tuổi trẻ, sống hết mình để gữ lấy tình yêu đó. Trần Hiếu Chính không phải vì yêu Trịnh Vi không đủ mà thứ anh thiếu đó là sự tự tin. Yêu một người nhiều đến mức tự tin cũng không còn, đó mới là nổi đau của Trần Hiếu Chính.
                  Tôi rất ngưỡng mộ Trịnh Vi trong đời có 2 người đàn ông yêu chị đến như vậy. Ngưỡng mộ chị đã trải qua một mối tình khắc cốt ghi tâm, vô cùng đẹp đẽ ở tuổi trẻ và tìm cho mình một hạnh phúc ổn định cho cả cuộc đời còn lại.
                  Trịnh Vi đã thật sự rất can đảm khi từ bỏ Trần Hiếu Chính và cũng thật may mắn khi gặp được Lâm Tĩnh. Tôi không cho rằng Trịnh Vi chỉ lấy Lâm Tĩnh làm "làm phao cứu sinh" cho cuộc đời mình. Tôi thấy được đó là 1 tình yêu, trong đó bao gồm cả niềm tin, sự an ủi, chia sẻ. Vì vậy, tình yêu dành cho người đàn ông trưởng thành này cũng không hề nhỏ chút nào.
                  Một câu chuyện rất đời, chua chát một tí, thực tế một tí nhưng cho ta cảm nhận được nó rất gần, rất quen thuộc đến nổi dường như nó xuất hiện trong cuộc sống chúng ta mỗi ngày.
                  4 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                  • Nguyễn Thị Linh Trang

                    Nguyễn Thị Linh Trang

                    đến từ Hà Giang

                    Đã mua cuốn sách này vào ngày 05/11/2013
                    Mình tìm đến tác phẩm vì vô tình đọc được câu thoai trên, "Đừng, em đừng đợi, vì chưa chắc anh đã đợi". Không biết một người con trai tàn nhẫn thế nào mới có thể nói ra câu ấy với người mình yêu.
                    Nhưng đọc truyện xong mình lại thích vô cùng nhân vật đã nói ra câu ấy - Trần Hiếu Chính. Mình thích Trần Hiếu Chính ngay từ phút đầu tiên (đồng cảm với Trịnh Vi :)) . Trần Hiếu Chính có cái khó của mình, dù yêu nhưng ngoài tình yêu, anh còn chịu sức ép của mẹ, còn sức ép về tương lai, sợ người mình yêu phải chịu khổ nên mới ra đi. Dù sao mình cũng rất cảm động trước tình cảm của Trần Hiếu Chính. Thật bất hạnh cho anh khi trở về lại thua Lâm Tĩnh.
                    Sau "Anh có thích nước Mỹ không", mình chưa đọc thêm tác phẩm nào của Tân Di Ổ, không phải vì không hay mà là bất mãn. Mình không thích Trịnh Vi ở bên Lâm Tĩnh, nếu cô ấy nghe theo trái tim can đảm ở bên Hiếu Chính thì thật tốt. Nhưng đúng là kết thúc viên mãn thì chưa chắc đã để lại ấn tượng cho mình nhiều đến thế. Dù sao đây cũng là một tác phẩm đáng đọc.
                    Cuối cùng, Trịnh Vi trở về bên Lâm Tĩnh nhưng Trần Hiếu Chính sẽ là mối tình khắc cốt ghi tâm!
                    3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                    • thuy cecile đã trả lời:

                      Trần Hiếu Chính thực sự mới là tình yêu đầu tiên và sâu sắc của Vy Vy. Nhưng họ ko thể trở về bên nhau cũng là hợp lý. Cho dù lý do là gì, một khi THC đã ko chọn tình yêu thì anh đã ko còn xứng đáng với tình yêu nữa. Trịnh Vy vì yêu anh quá sâu sắc nên vết thương của cô cũng quá nặng nề. Mãi mãi không thể quay lại bên nhau.

                  • Nguyễn Thị Kim Thanh

                    Nguyễn Thị Kim Thanh

                    đến từ Quảng Nam

                    Thoạt đầu cứ nghĩ cuốn tiểu thuyết cũng chỉ như những câu chuyện ngôn tình khá của Trung Quốc, nhưng khi bắt đầu ta mới nhận ra được sự khác biệt của nó. Tân Di Ổ thật khéo léo khi dẫn dắt người đọc qua từng cung bậc cảm xúc của tình yêu. Từ ghét đến yêu - một tình yêu mãnh liệt cứ nghĩ là vĩnh cửu, từ hạnh phúc đến những dằn vặt đau khổ khi cuộc tình chấm hết. Các cô gái, mỗi người một tính cách nhưng điểm chung là họ luôn hướng về phía trước, sống hết mình với tình yêu đã chọn lựa đến mức ta cảm thấy nhức nhối vì những hi sinh " ngốc nghếch" ấy. Khi cuốn sách khép lại ta còn cảm thấy luyến tiếc bởi lẽ Trịnh Vi đến với Lâm Tĩnh là một cái kết có hậu bởi sau khi trải qua những tổn thương mà Trần Hiếu Chính mang lại cho cô thì Lâm Tĩnh đem lại cảm giác an toàn hơn nhưng " Cái giá của tình yêu" trong câu chuyện dành cho Nguyễn Nguyễn thật đau đớn...
                    Đọc và nghiền ngẫm, đừng quá khắt khe với những tình tiết hư cấu, bạn sẽ thấy Cuốn sách hay như thế nào!
                    3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?