Không có sản phẩm nào trong giỏ hàng của bạn.
Giới thiệu sách
… Anh quay đầu lại tiếp tục thu dọn đồ đạc, cô bước đên bên anh, cười và nói: “Anh biết không, vừa nãy em được nghe Duy Quyên kể một chuyện nực cười vôi cùng, cô ấy nói rằng anh chuẩn bị xuất ngoại, và lại là đi Mỹ, ha ha, anh bảo có buồn cười không? ”. Trần Hiếu Chính trầm ngâm, bất ngờ anh bỏ đồ đạc xuống, quay đầu nắm chặt tay cô, “Vi Vi, em đi với anh, bọn mình ra chỗ khác nói chuyện.” Cô không nói gì mà để mặc cho anh kéo mình đi xuống dưới, đến sân bóng rổ gần ký túc xá nam, giữa giờ nghỉ trưa, sân bóng rổ vắng tanh, chỉ có họ và tiếng gió.
Anh đứng im, buông tay cô ra, thở sâu, “Vi Vi, anh xin lỗi.” “Tại sao lại xin lỗi, có phải anh lại giở trò gì xấu không?” Cô vẫn nhìn, vẫn cười rạng rỡ như bình thường. Có lúc, Trần Hiếu Chính cảm giác như tim mình ngừng đập, anh tưởng mình không có cách nào để nói hết những lời còn lại, hoá ra anh không cứng rắn như mình tưởng, “Những lời họ nói đều là sự thật. Anh tưởng có thể đi Vụ Nguyên được với em, không ngờ visa lại làm nhanh như vậy.” “Họ? Ý anh những điều mà Duy Quyên nói là đúng? Anh Chính, ngày Cá tháng Tư đã qua được hơn hai mươi ngày rồi mà anh còn đùa à?” Cô kéo tay anh, vẫn mỉm cười với vẻ nũng nịu. Nhưng anh chỉ cúi đầu, một mực cúi đầu, đột nhiên anh thấy sợ nhìn thấy nụ cười của cô trong lúc này.
Cuối cùng, cô buông tay anh ra, như người mê sảng: “Nói như thế có nghĩa là em là người cuối cùng biết chuyện này?” “Anh đã nghĩ rất lâu rồi, nhưng không tìm được cách nào để em khỏi đau khổ.” “Em không đau khổ? Anh giấu em, giấu cho đến khi không thể giấu được nữa mới thừa nhận, làm như thế thì em không đau khổ sao? Trần Hiếu Chính, đó là kiểu logic gì vậy?”. Đôi mắt cô bắt đầu ngân ngấn nước.Không được khóc, cô tuyệt đối không được khóc, nếu để nước mắt rơi xuống thì đồng nghĩa với việc thừa nhận niềm đau đã trở thành hiện thực, cô không muốn chấp nhận hiện thực đó, thế là cô nhìn lên trời, không biết nước mắt có chảy ngược vào trong được không? “Anh đã từng nói rằng, cuộc đời của anh là một toà nhà chỉ được xây một lần, vì thế anh không được phép sai, Vi Vi, dù là một xăng - ti - mét cũng không được. ” Ai đang nói vậy, người đàn ông môi mỏng lạnh lùng tàn nhẫn đó ư? “Vì thế bây giờ mới giật mình tỉnh ngộ, cứu vãn kịp thời cho sai số một xăng - ti đó của anh?
Đi du học có học bổng quả nhiên người mà em yêu là người giỏi giang nhất. Chỉ có điều em không thể hiểu, tiền đồ của anh và em lại không đội trời chung đến thế hay sao? Kể cả anh nói thẳng với em từ trước, em cũng chưa chắc đã ngăn cản anh. Có phải là do viễn cảnh tương lai của anh chưa bao giờ có em?”
Anh không nói gì, thế là cô ra sức đẩy anh: “Giải thích, anh có thể giải thích, em muốn nghe lời giải thích của anh…”
Giọng cô đã chuyển sang van nài: “Anh Chính, hãy cho em một lời giải thích, anh nói gì cũng được, nói là anh bị ép bất đắc dĩ, hoặc là vì em, anh nói gì em cũng chấp nhận được.”
Anh nắm chặt bàn tay cô đăng đặt trước ngực mình, “Vi Vi, đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng.” “Vì thế anh phải yêu lại bản thân mình?” “Có thể những điều anh nói em sẽ mãi mãi không thể hiểu được, anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo.” “Anh nghĩ rằng ở bên em thì chắc chắc sẽ nghèo ư? Tại sao anh chưa bao giờ hỏi em, em sẵn sàng chịu mọi khó khăn gian khổ cùng anh.” “Nhưng anh không muốn thế!”
Lần đầu tiên giọng anh tỏ ra mất bình tĩnh. Đã đến nước này, Trịnh Vi, chỉ mong có một chút tự tôn, phủi tay mà bỏ đi, không giữ được tình yêu, ít nhất phải giữ được lòng tự trọng. Nhưng giây phút này đây Trịnh Vi tự nói với mình, nếu ta không cứu vãn được tình yêu của ta, lòng tự trọng có thể khiến ta không đau khổ ư?
Vì thế giây phút cuối cùng, cô đã gạt hết nước mắt và mọi nói phẫn nộ: “Anh Chính, anh đợi em, em về nói với bố mẹ em, sau đó em sẽ thi Toefl để đi cùng anh, nếu không được, em vẫn có thể đợi.”
Anh nhìn cô, nói: “Đừng, em đừng đợi, vì chưa chắc anh đã đợi.”…”
(Trích "Anh có thích nước Mỹ không?")
Mời các bạn đón đọc!
Thông tin thêm
| Công ty phát hành | Bách Việt |
|---|---|
| Nhà xuất bản | NXB Văn Học |
| Trọng lượng vận chuyển | 770 grams |
| Kích thước | 16 x 24 cm |
| Dịch giả | Trần Quỳnh Hương |
| Số trang | 556 |
| Ngày xuất bản | 01-02-2012 | SKU | 8936041682580 |
-
Phim khác truyện
Vuong Nguyen (15/06/2013)
Đồng ý0
Nếu ai hụt hẫng với cái kết trong truyện thì có thể hài lòng hơn với kết cục trong phim So Young của Triệu Vy, thực ra mình chưa đọc truyện này vì đã lỡ xem phim nên cũng biết tình tiết của nó. Kết cục trong phim Trịnh Vy đã bỏ lại Lâm Tĩnh mà tìm về Trần Hiếu Chính, mặc dù lúc đó anh đã trở thành một con người khác. Không thể nói TV chọn ai là đúng, lựa chọn của những con người trẻ tuổi lúc nào cũng mang nặng cảm tính, nhưng không phải hoàn toàn không lý tính.
Tuổi thanh xuân không bao giờ có lại nhưng những ký ức thì không bao giờ phai mờ, người sống hết mình với tuổi trẻ sẽ không bao giờ hối tiếc, dù đúng hay sai, thì đó vẫn là khoảng thời gian sôi động nhất của cuộc đời, "tình yêu là ngọn lửa khiến người ta phải liều mình, cho dù là người thông minh hay ngốc nghếch, đã yêu rồi đều biến thành con thiêu thân. Ai cũng biết xông vào lửa sẽ biến thành tro bụi nhưng biết làm thế nào, trăm năm sau, cho dù đã từng bốc cháy hay không, chúng ta đều sẽ biến thành cát bụi" -
Kết truyện gây cảm giác ức chế.
Lê Nguyễn Bảo (12/06/2013)
Đồng ý0
Anh có thích nước mĩ không thật sự rất lôi cuốn và hấp dẫn. Cách Tân Di Ổ gây dựng nên những chi tiết đắt giá rất khéo léo. không hề gượng ép và câu chuyện diễn ra rất suông sẻ trên mạch truyện tình yêu của những nhân vật chính. Bìa truyện và cách trang trí cách in ấn cũng rất bắt mắt. tuy nhiên có một điều tôi không thích và gây cảm giác khó chịu thậm chí là bực bội khi gấp trang sách, đó là cái kết của bộ truyện. Tôi thấy rất lạ kho cuối cùng Vi Vi lại chấp nhận yêu và sống chung cùng với con người phụ bạc mình chỉ vì anh ta đã đến đúng lúc Vi Vi mềm yếu. Cái kết không làm tôi thỏa mãn.
-
đời cần lắm những sai số dù chỉ là 1cm
trần diễm sương (12/06/2013)
Đồng ý0
đọc truyện này đã lâu nhưng cho đến tận bây giờ tôi mới có đủ sự thấu hiểu để viết ra những dòng cảm nhận cho tác phẩm. Đây là tác phẩm để lại cho tôi ấn tượng rõ rệt nhất, bởi vì tôi đã bắt gặp mình trong đó. Ko phải tôi bắt gặp mình trong những cô gái ngây thơ rồi cũng sẽ trưởng thành ấy, dù rằng tuổi đời của tôi cũng chẳng nhiều hơn Trịnh Vi khi yêu Trần Hiếu Chính, nhưng tôi lại bắt gặp mình trong chính nv THC. Nhân vật ấy khiến tôi sợ hãi, cả cái kết của anh ta cũng đã khiến tôi muốn thay đổi bản thân mình. Một đứa trẻ trải qua nhiều thương đau, tuổi thơ cơ cực và nghèo đói đương nhiên sẽ trưởng thành hơn những ng khác, nhưng cũng giống như những ng dậy thì sớm, cao quá nhanh và đến một lúc nào đó sẽ ko cao nữa, THC vẫn mãi mắc kẹt trong quá khứ. Anh từng mong muốn sẽ giữ mãi cho TV nụ cười rạng rỡ và vô ưu vô lo nhất và tự biện hộ rằng mình ko thể yêu cô với 2 bàn tay trắng nhưng anh đã làm gì chứ? Có thể 4 năm sau cô vẫn cười rạng rỡ đấy nhưng tâm hồn của cô thì sao, ai quan tâm đến? TV dù có ngây thơ hồn nhiên đến đâu rồi cũng đã trưởng thành, còn THC anh vẫn mãi như xưa đấy thôi. Một ng ngay cả tự tin dành cho bản thân mình còn ko có thì sao có thể mang lại hạnh phúc cho ng khác. Nếu đã ko tin rằng mình có dc hạnh phúc thì sao còn đủ khả năng nắm giữ nó? Ko phải vì TV ko cho anh cơ hội, tôi vẫn luôn tin ng mà cô yêu nhất là THC, nhưng cũng chỉ có anh mới khiến trái tim cô nguội lạnh. TV dù có cứng cỏi đến đâu cũng vẫn chỉ là một cô gái, cái cô cần là có một bờ vai nương tựa vào. Có lẽ cái kết khiến ng đọc tiếc nuối nhưng tôi không cho rằng sự lựa chọn của TV là sai. Chỉ thở dài buồn bã vì ng tự tin sẽ luôn chiến thắng, Lâm Tĩnh có lẽ từ nhỏ đến lớn đều chưa bao giờ thất bại, anh cũng đã từng làm tổn thương TV nhưng ít ra anh biết rõ TV cần gì, có lẽ anh cũng hiểu TV ko yêu anh nhiều như anh yêu cô nhưng anh ko đòi hỏi nhiều. Một cái kết hiện thực nhất mà tôi từng biết. Vậy mới thấy cuộc đời đôi khi hoàn hảo quá cũng là một cái sai, những năm tháng sau này của THC là minh họa rõ nhất, chỉ mong anh học dc cho mình 1 điều gì đó. Sai số 1cm đó dù vậy vẫn đem đến cho ta hạnh phúc, thôi thì đời ng ngắn ngủi tựa giấc chiêm bao, sao ko trân trọng hạnh phúc khi nó đến với ta cơ chứ. Sao ko như TV, yêu hết mình và sẵn sàng chấp nhận thua cuộc. Đến cuối đoạn đường dù có ra sao chẳng phải vẫn có hồi ức. TV đã trao cho THC những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất của mình để đổi lấy hạnh phúc của chính cô. Cuối cùng cô vẫn ko phải là ng thua cuộc. Mỗi nhân vật trong truyện đều để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc, và cũng giúp tôi hiểu rằng, càng sống giản dị thì ra con ng ta càng hạnh phúc.
-
Một quyển sách hay
Nu Nu (02/06/2013)
Đồng ý0
Khi nghe các bạn bình luận về truyện, khen truyện rất hay nên mình cũng mua về xem sao, kết quả là không làm mình thất vọng.
Về hình thức, bìa truyện rất đẹp và bắt mắc, màu xanh lam rất đẹp, rất hài hòa,cũng như chuyện tình của hai nhân vật chính, một màu sắc buồn, bookmark kèm theo cũng rất tuyệt, hợp với bìa truyện.
Mình cực thích cách kể chuyện của tác giả, nó tuy không hoa mĩ nhưng lại rất chân thực, rất lôi cuốn người xem. Những lời thoại, tình tiết mình đều ấn tượng rất rõ. Sách tuy dày nhưng đọc nó thì không hề chán một chút nào, ấn tượng rất mạnh mẽ, càng về sau truyện càng gây cấn, càng hay hơn.
Tuy nhiên, cái kết thật quá thất vọng. Mình đã tưởng Vi Vi và Trần Chính Hiếu là một cặp, thế mà tại sao lại ghép cô với Lâm Tĩnh, một người mà mình không hề ấn tượng với tình yêu của anh cho cô, cái kết đã để lại nhiều tiếc nuối cho mình.
Nhưng mà truyện vẫn cứ hay, là một trong những quyển sách gối đầu giường của mình. -
Thích cách xây dựng hình tượng nhân vật.
Ti Ki (29/05/2013)
Đồng ý1
Thật sự Anh Có Thích Nước Mỹ Không làm người đọc không thể rời mắt, mọi chi tiết và nội dung xuyên suốt đều hấp dẫn đến kì lạ. Cách dẫn truyện của Tân Di Ổ không thể nhầm lẫn với tác giả nào được. Không quá dài dòng, không quá ủy mị, đủ nhẹ nhàng và truyền cảm cho người đọc, đủ thể hiện nội dung và phù hợp với cái cốt xuyên suốt. Thật sự tôi khâm phục Trịnh Vy và cách yêu của cô, cách yêu của những người trẻ dám yêu và dám đi đến cùng cùng nhau dù có cách trở. Thật sự tác phẩm này cực kì lôi cuốn. Tôi rất thích cách dựng truyện của Tân Di Ổ.
-
Cái kết đáng ghét
Vương Minh Thúy (28/05/2013)
Đồng ý0
Mày à! Con gái dù ghê gớm đến đâu thì cũng rất cần một bờ vai lúc mềm yếu! Và người con trai nào biết nắm bắt cơ hội đúng lúc thì kẻ đó mới là kẻ chiến thắng!
Bởi zị, cũng tại cái lý do đó mà đọc "Anh có thích nước Mỹ không?" tức tới khóc...! Tại sao? Tại sao chuyện này cái kết lại không được viên mãn...? Hay tại cái "viên mãn" của nó không đúng ý mình?
Vi Vi đã trải qua khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi xanh xuân cùng với Trần Chính Hiếu. Cô cũng đã rất yêu Trần Chính Hiếu, yêu hơn tình yêu với Lâm Tĩnh nhiều! Vậy mà tại sao? Tại sao cuối cùng người cô chung sống cả đời lại là một người bao năm phụ bạc cô? Vì... Trần Chính Hiếu nhu nhược, không biết giành lấy cô đúng lúc! Còn Lâm Tĩnh thì rất khôn ngoan, nên đã chiếm được trái tim cô lúc yếu mềm! Thật sự là đọc truyện này tức lắm!-
Lê Uyên
Chào bạn, mình cũng nghĩ giống bạn, hầu hết các bạn đọc sau khi đọc xong cuốn
... Xem tiếp
Chào bạn, mình cũng nghĩ giống bạn, hầu hết các bạn đọc sau khi đọc xong cuốn truyện này đều buộc miệng hỏi 1 câu...tại sao không phải là Trần Hiếu Chính?! Mình cũng băn khoăn với cái kết thúc của truyện lắm, nhưng ngẫm nghĩ thật ra truyện rất giống với câu nói mà mọi người hay nói 'nên chọn người yêu mình hơn là chọn người mình yêu...nhưng mình vẫn bùn vì tình cảm mà TV va THC quá đỗi đep đẽ mà lại kết thức như thế :(
-
Lê Uyên
Chào bạn, mình cũng nghĩ giống bạn, hầu hết các bạn đọc sau khi đọc xong cuốn
... Xem tiếp
-
Hãy đọc, đừng ngần ngại, dù chỉ một phút.
Nguyễn An (28/05/2013)
Đồng ý1
Không cần phải nói thêm nhiều về ACTNMK vì đã có quá nhiều lời khen ngợi, bình phẩm trên khắp ngóc ngách các diễn đàn từ TQ sang VN, thậm chí ACTNMK còn đứng Top 20 tiểu thuyết ngôn tình hay nhất. Rõ ràng, truyện đã thỏa mãn được hầu hết mọi độc giả, từ dễ đến khó tính trên khắp Châu Á.
Ở đây tôi muốn chia sẻ chút góc riêng của mình.
Đọc xong ai cũng không ngừng nhắc đến Trịnh Vi, Trần HIếu Chính, Lâm Tĩnh - "bộ ba quyền lực" xuyên suốt mạch truyện. Cũng đúng thôi, cô gái nào mà chẳng muốn làm Trịnh Vi cá tính, chàng trai nào lại không hâm mộ Lâm Tĩnh, hoặc thậm chí cả Trần Hiếu Chính cũng có thể là thần tượng của nhiều người (đặc biệt đối với ai đã xem phim :) )
Nhưng tôi chỉ mãi ám ảnh bởi nhân vật Nguyễn Nguyễn. Với Nguyễn Nguyễn, mọi thứ trên đời thật trớ trêu. Nếu là người con gái khác chắc đã có một kết cục "bình thường" hơn. Còn Nguyễn Nguyễn, cô gái này mãi là hình tượng tuổi thanh xuân đầy son sắc, hết lòng với đời với tình yêu, biết làm chủ cuộc sống, biết dung hòa giữa lý trí và tình cảm. Tôi không nói kết cục dành cho Nguyễn Nguyễn là xứng đáng, tuy nhiên bằng cách này, NN đã trả hết nợ cho đời. Không còn ràng buộc, không còn đau khổ. Dù ai có nhận xét gì kiểu như Nguyễn Nguyễn quá si tình đến mức dại khờ, nhưng thực tế, Nguyễn Nguyễn chính là hiện thân của sự thánh thiện, thông minh và thấu tình đạt lý, những phẩm chất mà tôi khao khát muốn có biết nhường nào.
(Ngược lại, phụ nữ hiện nay đa phần giống như Duy Quyên, quá thực dụng. Có lẽ như vầy mới bám trụ nổi cuộc sống này chăng?)
-
Có tiếc nuối không?
Lê Thu Anh (28/05/2013)
Đồng ý0
có phải vì tôi chưa từng trải, nên không thể thấm được hết nỗi đau trong truyện? có phải vì tôi còn trẻ, còn mộng mơ tự huyễn hoặc mình về tình yêu nên không dám tin những câu chuyện rất thực, rất đời của Tân Di Ổ? Không, hoàn toàn không phải vậy. Câu chuyện dài nhưng không hề miên man, cứ thấm dần vào tim qua từng trang giấy. Đây cũng là cuốn ngôn tình đầu tiên mà tôi đọc không tô hồng nữ chính quá mức: Trịnh Vi cũng có những ích kỷ, những ganh ghét đố kị với Nguyễn Nguyễn, Thiếu Nghi... Trịnh Vi rõ ràng không hoàn hảo, nhưng cô ấy không đáng ghét, bởi mỗi chúng ta đều có thể soi thấy mình trong mỗi suy nghĩ, lời nói, việc làm của cô ấy.
Đọc cuốn tiểu thuyết này không giúp ta thoát ly khỏi hiện thực, ngược lại mình như sống, thực sự sống cùng "tuổi thanh xuân sẽ mất". đó cũng là giá trị nhân văn khiến cuốn sách khép lại rồi vẫn ám ảnh không nguôi.
nếu có một điều đáng tiếc, tôi chỉ thấy tiếc cho tên truyện, bản thân tôi cho rằng tựa đề "Gửi cho thời thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta" hay hơn, không mang tính câu kéo mà vẫn đảm bảo ý nghĩa ban đầu. -
Một cuốn sách thú vị
Nguyễn Thị Vy (14/05/2013)
Đồng ý0
Trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình từng được đọc, "Anh có thích nước Mỹ không?" là cuốn để lại cho mình rất nhiều cảm xúc và ấn tượng sâu đậm. Tân Di Ổ viết rất hay, vừa nhẹ nhàng và ý nhị, nhưng ẩn sau đó là những cảm xúc mãnh liệt nhất được đan cài một cách khéo léo và tinh tế. Nếu phần đầu câu chuyện đem lại cảm giác hơi dài dòng, thì những phần tiếp sau lại vô cùng hấp dẫn và lôi cuốn, khi câu chuyện của Trịnh Vi, Lâm Tĩnh và Trần Hiếu Chính lên tới cao trào, độc giả như bị nhấn chìm trong những dòng cảm xúc dồn dập và mạnh mẽ. Cuốn sách đem đến cho chúng ta những dư âm khó quên về một tình yêu thời thanh xuân, đồng thời cũng để lại những bài học, thông điệp về tình yêu và cuộc sống. Đôi khi, để có được hạnh phúc đích thực, người ta phải hy sinh rất nhiều điều trong cuộc sống của mình, và đó không phải một chuyện dễ dàng chút nào.
-
Rất đời
Đỗ Vy (12/05/2013)
Đồng ý0
Những câu chuyện của Tân Di Ổ hầu hết đều mang đậm những triết lí nhân sinh quan ngoài đời thực, mà phải những người đã trải qua mới có thể thấu hiểu được. Cũng có những câu chuyện tình lãng mạn làm người đọc say mê, cũng có những kết thúc có hậu nhưng thấp thoáng ở đâu đó là chút nuối tiếc, chút day dứt mà người đọc đôi khi cũng chẳng lí giải nổi. Và tác phẩm “Anh có thích nước Mỹ không?” cũng không ngoại lệ. Toàn bộ quyển sách quay xung quoanh hai mối tình: Trịnh Vi – Lâm Tĩnh và Trịnh Vi – Trần Hiếu Chính. Bên cạnh đó, Tân Di Ổ còn đem đến cho người đọc sự suy ngẫm về những chọn lựa trong cuộc đời của mỗi nhân vật một cách chân thực nhất. Hai mối tình. Một nhẹ nhàng, tinh khiết như giọt sương ban mai. Một cuồng nhiệt, nồng nàn như ngọn lửa. Nhưng Trịnh Vi đều dành trọn vẹn tình yêu của mình cho hai mối tình ấy. Cô yêu Lâm Tĩnh, vì anh mà cố gắng rất nhiều để được bên anh; cô yêu Trần Hiếu Chính, theo đuổi anh, quyết tâm làm tan cái vẻ ngoài lạnh lùng của anh. Trịnh Vi hi sinh nhiều như vậy đấy, luôn suy nghĩ cho người con trai mà mình yêu, nhưng cô nhận lại được gì ngoài nỗi đau? Cả hai người đàn ông ấy đều từ bỏ cô để đến nước Mỹ xa xôi, họ chọn bản thân mình chứ không phải cô. Trịnh Vi đau lòng chứ, nỗi đau ấy ám ảnh cô không dứt, đến nỗi sau này khi gặp gỡ bất kì người con trai nào khác cô đều hỏi: “Anh có thích nước Mỹ không?” Rồi gặp lại. Sự gặp lại giữa ba người như một định mệnh trớ trêu, buộc Trịnh Vi có một sự lựa chọn, và cũng buộc Lâm Tĩnh lẫn Trần Hiếu Chính đưa ra một sự lựa chọn. Và rồi Trịnh Vi đã chọn Lâm Tĩnh. Vì sao không phải là Trần Hiếu Chính? Mối tình của họ quá đẹp, đẹp đến mức người ta cứ nghĩ rằng họ sẽ ở bên nhau mãi mãi. Ngay đến chính Trịnh Vi cũng từng cho Trần Hiếu Chính biết bao nhiêu cơ hội. Thế nhưng suy ngẫm rồi lại suy ngẫm, Tân Di Ổ cho Trịnh Vi chọn Lâm Tĩnh là hoàn toàn đúng với thực tế, cũng như tâm lí của con người ngoài đời thực. Lâm Tĩnh chọn Trịnh Vi, những gì mà anh làm đều vì cô. Một người con gái đã tổn thương quá nhiều ấy còn cần gì hơn ngoài một người hiểu mình, hết lòng vì mình chứ? Nói như vậy, không phải Trần Hiếu Chính không yêu Trịnh Vi, anh yêu Trịnh Vi chứ, nhưng tình yêu của anh lại quá ích kỉ, giữa cô và sự nghiệp anh đều muốn có được. Trần Hiếu Chính từng nói sẽ từ bỏ tất cả vì cô nhưng nếu như anh làm được, sao Trịnh Vi lại phải mang trong mình nỗi ám ảnh về nước Mỹ bao nhiêu năm qua? Năm ấy, anh chỉ là một anh sinh viên nghèo với hai bàn tay trắng, anh cũng đã không thể từ bỏ tất cả ấy để chọn Trịnh Vi, huống chi giờ đây chỉ còn một khoảng cách rất nhỏ anh sẽ đạt được những điều mình mong muốn? Liệu Trần Hiếu Chính có thể từ bỏ sao? Có lẽ những câu hỏi ấy sẽ mãi mãi không có lời giải đáp hoặc chính những con người trong câu chuyện ấy đã tự có đáp án riêng cho bản thân mình. Với bút pháp khéo léo của mình, Tân Di Ổ đã đưa độc giả vào một câu chuyện tình tay ba đây lôi cuốn, hấp dẫn. Cho mỗi người chúng ta cảm nhận được nhưng cung bậc cảm xúc khác nhau của tình yêu, từ nhẹ nhàng, một chút nhung nhớ, rồi bùng cháy, nồng nàn cho đến những đắn đo lựa chọn thứ tình yêu mà mình muốn của mỗi nhân vật. Hai mối tình đẹp nhưng lại chẳng hề trọn vẹn giống như cuộc đời này chẳng có cái gì là hoàn hảo cả. Cũng chính vì lẽ đó mà câu chuyện “Anh có thích nước Mỹ không?” lại có sự thu hút, lôi cuốn, kêu gọi mọi người cùng khám phá cái gọi là không hoàn hảo của tình yêu trong cuộc sống này.
-
Không hấp dẫn từ đầu đâu....
Tran Tu Anh (30/04/2013)
Đồng ý1
Tại sao? Lúc lên tiki dạo vài dòng, mình thấy nhìu người khen cái nỳ lắm nên mua đọc thử. Giở ra, một cái bookmark màu xanh dương đậm liền đập vào mắt mình tuy nó hơi nhỏ và mỏng so với cuốn sách. Đầu câu chuyện thì giới thiệu nhân vật hơi rườm rà...nội dung mý phần đầu í thì cũng bình thường nên mình đa cảm thấy nản khi đọc. Nhưng rồi thì cũng ráng đọc cho hết vì lỡ mua rùi. Nhưng càng đọc thì lời lẽ nội dung lại càng ăn sâu vào mình hơn..lúc này mới thật sự tuyệt vời như mọi người nói !!!! Tuyệt vời !!!!!!!!!
Bây giờ, đã đọc xong rồi nhưng vẫn luyến tiếc cho mối tình của Trịnh Vi với Trần Hiếu Chính, anh yêu cô hết lòng nhưng đến cả bản thân anh còn không cảm thấy an toàn thì làm sao có thể che chở cho Trịnh Vi
Điều thứ hai làm mình cảm thấy bức xúc đó chính là sau khi Lâm Tĩnh và Trần Hiếu Chính từ Mĩ quay về, Trịnh Vi vẫn và còn muốn yêu trần Hiếu Chính, nhưng tiếc thay chính anh là người đã đẩy cô vào Lâm Tĩnh để rồi anh đã đánh mất " một xen-ti-mét sai số" ấy để đổi lại tiền và quyền........
Nếu các bạn sau khi đọc xong cuốn này và cảm thấy mình là fan của nó thì hãy vào youtube mà xem video ca nhạc thể hiện tâm trạng của Trần Hiếu Chính Và trịnh Vi và bộ phim được chuyển thể từ cuốn truyện này nữa! -
Rất hay nhưng quá buồn!
Lê Thị Thanh Vân (27/04/2013)
Đồng ý0
Có thể bạn đọc nhiều tiểu thuyết ngôn tình nhưng theo tôi thấy tác phẩm này đã dạy cho rất nhiều điều. Tôi cũng đã phải dành 12 tiếng liên tục để đọc hết cuốn tiêu thuyết này vì tôi sợ tôi sẽ không còn dũng cảm để đọc tiếp nữa. Những ngày bốc đồng, nông nỗi này tôi đã và đang từng có và tôi luôn nhớ nó như một kỉ niệm đẹp của lòng mình. Đúng, khi mọi thứ đã trôi qua thì chúng ta không thể nào thấy lại lần nữa. Đọc xong tôi lại thấy thương cho Nguyễn Nguyễn, nhưng cô không ra đi đơn côi mà lại mang theo tuổi xuân, tình yêu và cả đứa con mà cô mong chờ nhất. Cô luôn mong mỏi rằng cuộc tình 6 lần gặp mặt sẽ cứu vớt cho mảnh tình 6 năm ngồi tàu của cô nhưng đó vẫn chỉ là hy vọng. Cũng như Nguyễn Nguyễn đã nói: "Mình trưởng thành rồi, nhưng anh ấy thì chưa". Đối với Trịnh Vi cũng vậy, mặc dù cô cũng trưởng thành rồi nhưng Hiếu Chính vẫn còn là một đứa trẻ bị ép lớn. Nhắc đến cuộc tình này thì tôi lại nhớ đến bài hát "The one that got away" của Katy Perry cũng không thể nào phai mờ và không ai thay thế được những ngày tháng đó cả.
-
tôi đã không thể rời mắt....
Nguyễn Tuyết Mai (26/04/2013)
Đồng ý0
Tôi tình cờ tìm đến quyển này khi người tôi có tình cảm phải lên đường sang Mỹ.... tôi đã từng hỏi người đó "Anh có thích nước Mỹ không?"...ngay khi thấy quyển sách này tôi đã bị lôi cuốn ngay,càng đọc tôi càng bị dẫn dắt vào cuộc đời của những con người trẻ tuổi dám yêu dám sống hết mình.Nhân vật Trịnh Vy thật sự khiến tôi đồng cảm và có chút cảm phục, cô không quá giỏi giang, cô cũng chỉ là 1 cô gái bình thường , cũng yếu đuối như bao người con gái khác, nhưng ở cô có 1 nội lực mạnh mẽ tiềm ẩn sâu bên trong, khiến người khác bị lôi cuốn.Cô dám yêu hết lòng , phương châm yêu là phải nói của cô khiến tôi bật cười khi đọc đến , nhưng sau đó là cảm phục cô vì dám sống hết lòng vì tình yêu của mình.Tôi cũng đã khóc cho tình bạn của Trịnh Vy và Nguyễn Nguyễn , người con gái Nguyễn Nguyễn quá hoàn mỹ nhưng có lẽ số phận bất công với cô gái này.Dù sao tôi cũng mãn nguyện với cái kết của câu chuyện,Có những điều không thể hoàn mỹ được, đó mới là bản chất của cuộc sống.....
-
Sâu sắc ! Câu chuyện dạy tôi có cái nhìn chân thực hơn về cuộc đời.
Vân Chibi (20/04/2013)
Đồng ý0
Đọc truyện của Tân Di Ổ, tôi thấy mình được mở mang nhiều thứ. Cũng chính nhờ chị mà tôi mới biết rắng: không phải tình yêu nào cũng đều là mật ngot, cũng được nắm tay người mình yêu thương sống trọn đời trọn kiếp.
Tôi thương Trịnh Vi, thương Nguyễn Nguyễn. Đó là 2 người con gái đã bị chịu nhiều thương tổn. Tôi thương Trần Hiếu Chính, thương Lâm Tĩnh nhưng đồng thời cũng cảm thấy ghét họ, họ đã để tuột tay người con gái mà mình yêu thương.
Trịnh Vi - cô gái luôn gợi lên trong lòng tôi nỗi niềm xót xa, thương cảm. Quá khứ của cô đẹp, kiêu hãnh bao nhiêu thì khi lớn lên cô lại phải chịu thật nhiều đau khổ. Bị bạn thanh mai trúc mã Lâm Tĩnh bỏ rơi ; theo đuổi Trần Hiếu Chính, có được 1 tình yêu đẹp trong mấy năm thì cuối cùng anh cũng bỏ cô mà đi. 2 người con trai đó đều đến nước Mĩ. Có lẽ vậy nên Trịnh Vi mới căm ghét mảnh đất đó đến vậy. Nước Mĩ đã cướp đi 2 người đàn ông mà cô yêu thương.
Ngọc diện Tiểu Phi Long mang trong mình đầy vết thương, cô đơn vào đời , gặp bao vất vả. Nhưng may mắn thay cô đã có được 1 công việc tốt, có được 1 vị sếp đáng kính.
Đọc đén cuố truyện, tôi không ngờ rằng Lâm Tĩnh và Tràn Hiếu Chính đều trở về. Tôi thương cho Trịnh Vi khi cô lại phải đối mặt với vết thương quá khứ đau buồn của mình 1 lần nữa.
Tôi hài lòng với cái kết của truyện này và cũng thầm cảm ơn Tân Di Ổ khi đã không cho 1 kết cục quá bi đát. Trịnh Vi không thể tìm lại hình ảnh Tiểu Phi Long ngày xưa nhưng mãi mãi cô được Lâm Tĩnh che chở, yêu thương như ngày còn thơ bé. Có lẽ, Lâm Tĩnh chính là bến đỗ an toàn, bình yên nhất trong cuộc đời Trịnh Vi ! -
Hay
Lại Thiên Thanh (20/04/2013)
Đồng ý0
Đây là một tiểu thuyết cảm động nhất mà mình từng đọc.
Câu chuyện gửi gắm rất nhiều thông điệp cho người đọc, từ tình bạn, tình yêu đích thực, đến những quyết định đúng đắn cho mình.
Trịnh Vi trải qua mối tình học trò với Trần Hiếu Chính, nhưng cả hai chưa trưởng thành, không thể đi tới một tương lai tốt đẹp, rời bỏ nhau để đến với ước mơ của mỗi người. Nhưng giữa họ có sự thủy chung. Họ vẫn không thể quên được nhau. Nhưng chính vì cuộc sống khắc nghiệt, họ không thể sống mà chỉ có tình yêu. Trần Hiếu Chính, dù tài ba đến đâu, cũng phải đi con đường tắt để có được thứ mình muốn, vì không muốn chịu khổ sở. VẬy nên anh đã mất Trịnh Vi.
Lâm Tĩnh, tuy là người đã bỏ rơi Trịnh Vi 7 năm, nhưng anh vẫn yêu cô sâu đậm. Cho tới khi thành danh anh vẫn tìm lại cô. Anh đem lại cho cô cảm giác an toàn. Cô đã quyết định lấy anh, ngọn lửa tình yêu nhen nhóm từ từ, bù đắp khoảng thời gian họ xa nhau.
Tình bạn giữa Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn thật đẹp. Nguyễn Nguyễn chết là một kết cục đau thương. Nhưng có lẽ đây là sự giải thoát cho cô. Hồng nhan bạc phận.=.= Đọc tới khúc Nguyễn Nguyễn mà mình khóc luônT___T
-
gửi thời thanh xuân đã qua của chúng ta
Dương Thái Ngân (19/04/2013)
Đồng ý1
Đọc xong Anh có thích mước Mỹ không? Mình đã khóc và thấy buồn ghê gớm. Tự bản thân cũng ngạc nhiên là sao mình lại ủy mị như vậy. Nhưng chắc là do câu chuyện của Tân Di Ổ rất gần, rất thật.. Đúng vậy, trong đời ai cũng có một Trần Hiếu Chính và một Lâm Tĩnh cho riêng mình. Những nhân vật trong truyện đã yêu, đã sống hết mình vì tình yêu đó. Nhất là Nguyễn Nguyễn, có đã giữ chặt tình yêu của mình cho tới phút cuối cũng, không giận hờn , không oán trách kẻ đã bỏ rơi cô. Tuổi xuân của cô đã mãi mãi dừng lại..Tuy không phải nhân vật chính nhưng mình thích Nguyễn Nguyễn nhất, cô lúc nào cũng là người bạn tốt "khi cậu nhặt được viên kim cương thì đừng thắc mắc nó từ đâu đến và vì sao lại rơi vao tay cậu, cậu cứ đeo vào và tận hưởng đi" chính nhờ lời nói này mà sau này Vi Vi đã tìm được hạnh phúc của mình. Còn nữa, mình nghĩ người bí mật vẫn ngày ngày gởi hoa baby tặng Nguyễn Nguyễn chính là Lão Trương
-
Rất hay!
Phan Ngọc Trinh (17/04/2013)
Đồng ý1
So với cái tên gốc “Dành tặng tuổi thanh xuân đã mất của chúng ta” thì mình thích cái tên “Anh có thích nước Mĩ không” hơn.
Cũng mới đọc nó gần đây thôi, và kết quả là nó làm mình bị ám ảnh. Bất kể thời gian nào trong ngày mình cũng đều nghĩ đến Trịnh Vy - Trần Hiếu Chính và mối tình thanh xuân tươi đẹp của họ. Đầu óc cứ mơ màng, có chút gì đó băn khoăn, nuối tiếc, day dứt, oán hận, xót xa, tóm lại là cả một mớ cảm xúc hỗn độn đan xen nhau. Đứng ở vị trí một độc giả, là người ngoài cuộc mà đã có những cảm giác quay cuồng đó rồi, huống gì là Trịnh Vy, Trần Hiếu Chính, hay Nguyễn Nguyễn…
Mặc dù tuổi thanh xuân chỉ chiếm khoảng 1/3 cuốn sách, nhưng đó lại là những kí ức vô cùng đẹp đẽ. Sau khi Lâm Tĩnh, Trần Hiếu Chính lần lượt ra đi, mang theo cả tuổi xuân của cô, Trịnh Vy rồi cũng dần tham gia vào các cuộc gặp gỡ, nhưng với ai, cô cũng bắt đâu bằng câu hỏi : “Anh có thích nước Mĩ không?”. Phải rồi, đó là nơi đã cướp đi hai người quan trọng trong cuộc đời cô, là nơi khiến cho trái tim cô 2 lần tan vỡ. Trần Hiếu Chính, anh có thích nước Mĩ không???
Yêu 1 người thật dễ, nhưng để quên đi một người lại quá khó khăn. Tôi ghét lựa chọn của Trần Hiếu Chính. Anh vì muốn tránh 1cm sai số mà rốt cuộc đã đẩy Trịnh Vy ra khỏi cuộc đời mình, mãi mãi. Dù cho sau này anh trở lại cùng tiền tài, vật chất, danh vọng. Thứ gì anh cũng đủ đầy nhưng Trần Hiếu Chính đã không còn là anh của ngày xưa, là người mà Trịnh Vy nhất mực yêu thương, là người đã tặng cho cô một Tiểu Phi Long do tự tay anh khắc gỗ, kể từ cái ngày anh quyết dứt bỏ cô mà đi…
Trịnh Vy chọn Lâm Tĩnh, bởi cô muốn một bến đỗ bình an, bởi tuổi thanh xuân chẳng chờ đợi ai bao giờ. Cô có yêu Lâm Tĩnh không nhỉ? Sao tôi lại thấy hình bóng anh đi bên cô quá nhạt nhòa!
Tất cả chúng ta rồi sẽ già đi, chỉ có Nguyễn Nguyễn, tuổi thanh xuân của cô ấy mãi mãi ở lại.
Có lẽ, trong các nhân vật, hạnh phúc nhất là Nguyễn Nguyễn.
Đây là một câu chuyện hay và đầy ý nghĩa!
-
hay
Nguyễn Thùy (13/04/2013)
Đồng ý0
Có thể nói, đây là một cuốn tiểu thuyết tình cảm hấp dẫn. Tôi không phải là người thích đọc thể loại ngôn tình lắm, vì nhiều lý do, nhưng lại hoàn toàn bị chinh phục bởi tác phẩm này. Câu chuyện khá chân thực, nhân vật cũng thế. Tôi thích cái kết, Trịnh Vy đã lựa chọn thực tế, cô hiểu rằng Trần Hiếu Chính không sinh ra để dành cho cô ( và nói thật tôi thấy anh ta chẳng (thể) dành cho ai cả). Cuộc sống đôi khi cũng khắc nghiệt như thế, không phải chỉ tình yêu là có thể bất chấp tất cả, lao đầu theo con tim được. Có lẽ vì thế mà tôi không đồng tình lắm với Nguyễn Nguyễn, dù rằng rất thương cô, nhưng cách cô yêu thì quá ngây thơ, như con người cô vậy, và dù Trịnh Vy không thể yêu Tâm Lĩnh nhiều như Hiếu Chính, nhưng tôi tin cô ấy sẽ hạnh phúc với lựa chọn đầy lý trí này.
-
Ổn
Như Hảo (12/04/2013)
Đồng ý0
Chuyện tình thanh mai trúc mã – Lâm Tĩnh và Trịnh Vi. “Anh có thích nước Mỹ không?”, đây tựa hồ như câu hỏi của nữ chính nói với nam chính, rằng cô thích nước Mỹ hoặc có ý thăm dò phía chàng trai. Lời nói mà bất cứ khi nào gặp mặt một chàng trai, sau 2 cuộc chia tay, Trịnh Vi bắt đầu ‘dè chừng’ nước Mỹ hơn.
...
“Anh có thích nước Mỹ không?” là ngôn tình nhưng không lãng mạn quá! Nó vẫn mang những cái éo le, những chuyện rất thật! Tình yêu sẽ có trắc trở, con người sẽ lừa dối nhau, tình đầu chẳng phải tình cuối… Cái thành công của Tân Di Ổ là tạo được không khí trầm ổn bao lấy cả truyện. Vẫn có cao trào, có giải quyết… nhưng không làm người ta phải dựng tóc gáy hay mùi mẫn sướt mướt đến trào nước mắt. -
hay, sâu sắc
Lê Ngọc Hà (10/04/2013)
Đồng ý0
''Anh có thích nước Mĩ không'', cuốn tiểu thuyết này đã làm đọng lại trong tôi rất nhiều cảm xúc. Một cô gái vì đã chịu quá nhiều tổn thương nên đã quyết định hạnh phúc của đời mình bằng lí trí, chứ không phải bằng sự mách bảo của con tim. 26 tuổi, cái tuổi mà đã có những suy nghĩ trưởng thành, không còn bồng bột, không còn yêu bằng cả con tim như thời còn trẻ. Cô đã quyết định chọn người yêu mình chứ không chọn người đã từng bỏ rơi mình, là vì muốn chắc chắn một tương lai sẽ không còn những thương tổn, đau đớn. Đây là một cuốn tiểu thuyết thực tế nhất mà tôi đã từng đọc, mặc dù có hơi tiếc vì nhân vật nữ chính đã không quay về với người mà cô yêu thực sự, nhưng nếu là tôi, có lẽ tôi cũng sẽ có sự lựa chọn giống như cô, bởi vì hạnh phúc của một người con gái là được ở bên cạnh một người thật sự yêu mình.
Phần gửi nhận xét
- NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
- - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
- - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
- - Tiêu chí duyệt nhận xét:
- • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
- • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
- • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
- • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
- Thông tin thêm
Đang tải...