Phụ nữ Việt Nam 2014
Ba Ơi Mình Đi Đâu (Giải Femina)

Ba Ơi Mình Đi Đâu (Giải Femina)

Giá bìa: 38.000 ₫

Tại Tiki: 29.000 ₫ (Đã có VAT)

Tiết kiệm: 9.000 ₫ (24%)

Thông tin & Khuyến mãi

  • Với mỗi 100.000đ trong đơn hàng, quý khách được tặng 300 Tiki Xu. Chi tiết

    Áp dụng đối với sản phẩm SáchQuà tặng và Thời trang. Với sản phẩm Điện tửGia dụng, mỗi 100.000đ được tặng 100 Tiki Xu.

  • Tặng Bộ Combo sổ tay Vintage + Bút Gel Marvy cho Đơn hàng sách Tiếng Việt từ 400k Chi tiết

    Thời gian: 6/10/2014- 20/10/2014

    Combo Sổ Vintage Và Bút Gel Marvy

  • Đăng ký dịch vụ BookCare để được bọc plastic đến 99% sách tại Tiki.vn
  • Nhận hàng tại

    từ 2 - 3 ngày, không kể Thứ 7 & CN.

Số lượng:

Đang tải...

Ba Ơi Mình Đi Đâu (Giải Femina)

“Ba ơi mình đi đâu?” đã mở ra một thế giới nơi bóng tối ngự trị: thế giới của tật nguyền, của nỗi đau, của day dứt, của thất vọng… Nhưng lối dẫn dắt của Jean-Louis Fournier, một bậc thầy trào phúng đen, lại khiến ta phải cười, phải khóc, phải suy ngẫm và khi gấp sách cũng chính là lúc ta thôi bi lụy. Bởi chính ông, người cha có tới “hai ngày tận thế”, bằng cuốn sách mỏng nhưng lay động tâm can này, đã thắp lên niềm vui sống căn bản, dù mong manh nhưng không bao giờ lụi tắt.

“Một cuốn sách nhỏ để đến với điều cốt tủy.” Tác giả của nó đã muốn như thế khi lần đầu tiên đối diện nỗi đau tật nguyền của các con trai bằng văn chương. Sự dung dị, cảm động và độc đáo tràn đầy ở đó đã khiến “Ba ơi, mình đi đâu?” trở thành một kiệt tác nhỏ, đoạt giải Fémina, là tâm điểm của mùa sách văn học Pháp 2008.

Thông tin tác giả:

Jean-Louis Fournier sinh năm 1938 tại Arras trong một gia đình có bố là bác sĩ, mẹ là biên tập viên. Ông là nhà văn trào lộng kiêm đạo diễn phim truyền hình, đã thành danh với các tác phẩm: Grammaire française et impertinente (1992), Il a jamais tué personne mon papa (1999), Les mots des riches, les mots des pauvres (2004), Mon dernier cheveu noir (2006)... Chừng ấy cuốn sách ra đời và gặt hái thành công đủ để chứng tỏ tài năng của cây bút trào phúng đen này. Ở tuổi 70, với “Ba ơi mình đi đâu?”, lần đầu tiên Jean-Louis Fournier viết về hai cậu con trai tật nguyền của mình, cũng là để dành tặng chúng. Sức mạnh lan tỏa của câu chuyện có thật vô cùng cảm động này đã giúp tác giả giành giải Fémina 2008 và đứng vững trên bảng xếp hạng best-seller suốt nhiều tuần qua.

Thông Tin Chi Tiết

Công ty phát hành Nhã Nam
Nhà xuất bản NXB Hội Nhà Văn
Trọng lượng vận chuyển 250 grams
Kích thước 12 x 20 cm
Số trang 178
Ngày xuất bản
SKU 8935235200920
Danh mục Truyện ngắn - Tản văn

Có thể bạn quan tâm

Trang 1/2

Hỏi, đáp về sản phẩm

Hiện tại chưa có câu hỏi nào!

    Khách Hàng Nhận Xét

    • Đánh Giá Trung Bình

      4.5/5

      (30 nhận xét)
      • 5 sao
        60% Complete
        18
      • 4 sao
        37% Complete
        11
      • 3 sao
        3% Complete
        1
      • 2 sao
        0% Complete
        0
      • 1 sao
        0% Complete
        0
    • Chia sẻ nhận xét về sản phẩm

    Gửi nhận xét của bạn

    • 1. Đánh giá của bạn về sản phẩm này:
    • NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
    • - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
    • - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
    • - Tiêu chí duyệt nhận xét:
      • • Tối thiểu 100 từ đối với sản phẩm sách, 50 từ đối với sản phẩm các ngành hàng khác.
      • • Được viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
      • • Hữu ích đối với người đọc, nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
      • • Nội dung chưa từng được đăng trên các website khác và do chính người gửi nhận xét viết.
      • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
      • • Không nhận xét ác ý, cố tình bôi xấu sản phẩm.
    • Thông tin thêm
    • Nguyễn Giao Chi

      đến từ Hồ Chí Minh

      Đã mua cuốn sách này vào ngày 02/06/2014
      Tác giả diễn tả nỗi đau của cuộc đời bằng giọng văn trào phúng của mình, làm cho người đọc cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, tin tưởng và lạc quan hơn một chút vào cuộc đời này. Hai đứa con tật nguyền, một bi kịch của cuộc đời, điều đó chẳng có gì để khoe khoang cả, nhưng tác giả không kể lể về sự khó nhọc đó mà ngược lại, còn học cách để tìm hạnh phúc trong khổ đau, làm cho tôi cảm thấy ấm áp qua từng câu chuyện, qua câu nói ngây thơ của hai đứa trẻ "Ba ơi, mình đi đâu"
      Nhận xét này hữu ích với bạn?
      • Phạm Chung Đỉnh

        đến từ Hưng Yên

        Đã mua cuốn sách này vào ngày 24/01/2014
        Mình đã tìm hiểu khá kĩ về cuốn sách này trước khi mua nó. Vì thế mình không bỡ ngỡ lắm về nội dung khi mới đọc, nhưng càng đọc, sự ngỡ ngàng của mình lại càng tăng lên, có lẽ do sự thật trần trụi được tác giả bày ra bằng cách quá đau lòng chăng? Với giọng văn trào phúng, hóm hỉnh, có thể bạn sẽ tưởng cuốn sách này ko nặng nề lắm, có lẽ chỉ là cuốn hồi ký buồn của 1 người cha.
        Nhưng không, càng hóm hỉnh, càng châm chọc bao nhiêu thì nỗi đau lại càng xót xa bấy nhiêu. Có chăng là vì: Khi con người quá đau buồn, người ta sẽ chẳng thể rơi nước mắt được nữa, vậy thì đành cười thôi.
        Phải thừa nhận có lúc mình đã cười khi đọc tới 1 đọn khá hài hước, nhưng rồi lại đau đớn nghĩ lại.
        Nhận xét này hữu ích với bạn?
        • Nguyễn Long

          đến từ Hồ Chí Minh

          Đã mua cuốn sách này vào ngày 20/08/2014
          Đọc cuốn sách xong tôi cảm thấy thương người cha, người đã luôn hy vọng để rồi thất vọng với 2 cậu con trai. Bao nhiêu nỗ lực cố gắng đều vô ích với ông. Tuy nhiên qua đó tôi nhận thấy được sự kiên cường và dám đối mặt với thực tế của người cha, những việc làm, những lời nói tự cười chính mình đã nói lên lòng yêu thương vô bờ của người cha dành cho 2 cậu con trai của mình.
          đọc xong cuốn sách tôi cảm thấy đồng cảm với những con người những số phận đang mang trên mình khiếm khuyết cơ thể. và cảm nghiệm sâu sắc hơn những gì mà gia đình của họ đang mang trong tim.
          Nhận xét này hữu ích với bạn?
          • Lê Minh Phương

            đến từ Hà Nội

            Phải nói rằng đây là một cuốn sách vô cùng đặc biệt.
            Ở những trang đầu, có thể người đọc sẽ cảm thấy ông bố này thật cay nghiệt, độc địa khi chế nhạo hai đứa con tật nguyền, thậm chí chế nhạo cả bản thân mình. Thế nhưng không phải như vậy. Càng đọc, ta càng thấm thía được nỗi đau đớn tột cùng của người làm cha. Một đứa con tật nguyền đã là ngày tận thế, ấy thế mà hy vọng vào đứa con thứ hai cũng bị dập tắt.
            Giọng văn mang đầy tính châm biếm, nhiều lúc tưởng chừng như rất buồn cười, nhưng sự thực là bạn sẽ không thể cười được, bởi niềm đau thương ấy quá lớn. Đâu phải ông bố không từng than khóc cho hai đứa con, nhưng khi đau đớn đến nỗi phải bật cười, ắt hẳn nỗi đau đấy đã vượt quá khả năng chịu đựng của con người.
            Đọc xong cuốn sách này, hẳn bạn sẽ thấy mình vô cùng may mắn khi được sinh ra một cách đầy đủ và trọn vẹn. Một cuốn sách đáng để nhớ, đáng để suy ngẫm.
            2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
            • Hồ Huỳnh Nguyệt Nhựt

              đến từ Hồ Chí Minh

              Cuốn sách rất hay mình thích nhất là câu nói"Tôi có đến hai ngày tận thế"của tác giả,giọng văn có gì đó châm biếm,chế nhạo nhưng ẩn chứa lòng thương con sâu sắc của một người làm cha.Làm cha đã khó,cha của hai đứa trẻ tật nguyền còn khó hơn,nước mắt chảy xuôi chứ không bao giờ chảy ngược,chỉ có con cái rũ bỏ cha mẹ chứ cha mẹ không bao giờ bỏ con mình.Sự cô độc của tác giã khi phải nhìn những ánh mắt thương hại của người đời,sự lo lắng khi hai đứa trẻ lớn lên từng ngày dù biết chúng sẽ không có tương lai.Câu chuyện sẽ giúp bạn thông cảm với những người có con tật nguyền,thêm yêu thương cha mẹ mình,và cảm thấy may mắn khi được sinh ra là một người bình thường
              2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
              • lê hà my

                lê hà my

                Tôi mua cuốn sách này vì nó viết về tình cảm cha con, và khi đọc rồi thì bị thuyết phục rồi thì bị thuyết phục với câu chuyện trong đó.
                Tác giả viết về câu chuyện về 2 đứa con tật nguyền của mình_ 2 ngày tận thế của đời ông, với chất giọng trào phúng và đầy châm biếm.Nếu như bình thường khi nghe những câu nói của ông về 2 đứa con của mình giống như cô giúp việc hay những người xung quanh ông đã đc nghe, có lẽ chúng ta cũng sẽ trố mắt lên mà nhìn rồi tự hỏi "sao có thể nói cái kiểu đấy với những đứa trẻ đáng thương thế kia, ông ấy có bị điên k?". Nhưng phải đọc những suy nghĩ của ông trong tác phẩm này mới hiểu được rằng đó là cách để ông vơi bớt đi nỗi đau, đó là cách ông giấu đi đau đớn của bản thân.
                Đọc ba ơi, mình đi đâu đôi khi ta sẽ vô thức bật cười, nhưng rồi lại cảm thấy tự trách mình sao lại có thể cười như thế đc. Là những nụ cười chua xót mà tác giả mang đến cho độc giả. Một tác phẩm đầy ắp tình yêu thương.Hãy đoch để thấy mình may mắn như thế nào khi sinh ra bình thường và kỳ diệu làm sao khi có thể làm nhiều việc mà ta vẫn cho là việc bình thường trong cuộc sống.
                4 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • Nguyễn Lữ Mai Khanh

                  Nguyễn Lữ Mai Khanh

                  đến từ Hồ Chí Minh

                  Xuyên suốt cuốn sách là một luồng gió hóm hỉnh, tươi vui phủ đầy cái bầu không khí u buồn, tàn nhẫn của sự thật. Tác giả xót xa trước cảnh con mình không được bình thường như người ta, phải gánh bao khó khăn, cực nhọc, tủi hổ trước sự xa lánh của bạn bè và sự đồng cảm đầy giả dối trước mọi người xung quanh. Lúc đầu, mình còn cảm thấy người cha này hơi vô tâm, lạnh lùng trước chứng chậm phát triển của hai đứa con mình, qua cách ông nói về sự vô ích trong vai trò của chúng đối với xã hội. Nhưng rất nhanh sau đó, mình phát hiện rằng ông cha vô cùng dũng cảm và nhân hậu, bằng tất cả tình yêu thương dành cho hai đứa con, đã bất chấp mọi điều tiếng từ dư luận và luôn nâng niu, chăm sóc chúng, mặc kệ cái sự thật tàn nhẫn rằng chúng không bao giờ có thể viết được một bức thư yêu thương để tặng cha. Tác giả đã rất thực tế với hoàn cảnh của mình, không dựng những câu chuyện tuyệt vời về con cái, mà thay vào đó, bộc bạch lòng mình một cách chân thành khiến người đọc cảm thấy nghẹn ngào và xúc động. Những câu chữ tác giả cố tình lồng vào sự hài hước, như ông đang nở nụ cười cay đắng trước nỗi bất lực của số phận. Một câu chuyện đầy ý nghĩa về tình yêu thương!
                  3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                  • cáo Drin

                    cáo Drin

                    đến từ Cần Thơ

                    "Ba ơi mình đi đâu" là quyển sách hay, còn cảm động hay không còn tuỳ vào bạn, vì sao ư? vì "ông" người cha của 2 đứa con "Ngày Tận Thế" có 1 lối văn rất kinh khủng, ông chẳng mượn những lời đợm buồn hay những con chữ mượt mà toát lên sự rung động nào vế chúng, ông nhìn thẳng vào khuyết điểm chúng và mỉa mai cuộc đời mình bằng cái lối mà tự ông cho là buồn cười của mình về chúng khiến người khác nghe thật ghê tởm ông ... nhưng đâu đó, cái sự bản lãnh đối diện sự thật đến "kinh khủng" đó, ta thấy rằng ông yêu chúng vô cùng, ông đang rung rẫy khi nghĩ về chúng và những đứa con tội nghiệp của ông. Tôi rất bất ngờ khi đọc từng diễn biến câu truyện qua lối văn của ông, nó rất sâu sắc.
                    3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                    • Lê Minh Phương

                      Lê Minh Phương

                      đến từ Hà Nội

                      Phải nói rằng đây là một cuốn sách vô cùng đặc biệt.
                      Ở những trang đầu, có thể người đọc sẽ cảm thấy ông bố này thật cay nghiệt, độc địa khi chế nhạo hai đứa con tật nguyền, thậm chí chế nhạo cả bản thân mình. Thế nhưng không phải như vậy. Càng đọc, ta càng thấm thía được nỗi đau đớn tột cùng của người làm cha. Một đứa con tật nguyền đã là ngày tận thế, ấy thế mà hy vọng vào đứa con thứ hai cũng bị dập tắt.
                      Giọng văn mang đầy tính châm biếm, nhiều lúc tưởng chừng như rất buồn cười, nhưng sự thực là bạn sẽ không thể cười được, bởi niềm đau thương ấy quá lớn. Đâu phải ông bố không từng than khóc cho hai đứa con, nhưng khi đau đớn đến nỗi phải bật cười, ắt hẳn nỗi đau đấy đã vượt quá khả năng chịu đựng của con người.
                      Đọc xong cuốn sách này, hẳn bạn sẽ thấy mình vô cùng may mắn khi được sinh ra một cách đầy đủ và trọn vẹn. Một cuốn sách đáng để nhớ, đáng để suy ngẫm.
                      2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                      • Hồ Huỳnh Nguyệt Nhựt

                        Hồ Huỳnh Nguyệt Nhựt

                        đến từ Hồ Chí Minh

                        Cuốn sách rất hay mình thích nhất là câu nói"Tôi có đến hai ngày tận thế"của tác giả,giọng văn có gì đó châm biếm,chế nhạo nhưng ẩn chứa lòng thương con sâu sắc của một người làm cha.Làm cha đã khó,cha của hai đứa trẻ tật nguyền còn khó hơn,nước mắt chảy xuôi chứ không bao giờ chảy ngược,chỉ có con cái rũ bỏ cha mẹ chứ cha mẹ không bao giờ bỏ con mình.Sự cô độc của tác giã khi phải nhìn những ánh mắt thương hại của người đời,sự lo lắng khi hai đứa trẻ lớn lên từng ngày dù biết chúng sẽ không có tương lai.Câu chuyện sẽ giúp bạn thông cảm với những người có con tật nguyền,thêm yêu thương cha mẹ mình,và cảm thấy may mắn khi được sinh ra là một người bình thường
                        2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?

                        Sản phẩm bạn đã xem

                        Bạn đã xem
                        Help