Mừng giáng sinh 2014
Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp

Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp

Giá bìa: 115.000 ₫

Tại Tiki: 87.000 ₫ (Đã có VAT)

Tiết kiệm: 28.000 ₫ (24%)

Thông tin & Khuyến mãi

  • Với mỗi 100.000đ trong đơn hàng, quý khách được tặng 300 Tiki Xu. Chi tiết

    Áp dụng đối với sản phẩm SáchQuà tặng và Thời trang. Với sản phẩm Điện tửGia dụng, mỗi 100.000đ được tặng 100 Tiki Xu.

  • Tặng bookcard Tiki 2015 cho ĐH Sách từ 200k Chi tiết

    Thời gian: từ 5/12/2014- 31/12/2014

    Bookcard Lịch Tiki 2015

  • Đăng ký dịch vụ BookCare để được bọc plastic đến 99% sách tại Tiki.vn
  • Nhận hàng tại

    từ 2 - 3 ngày, không kể Thứ 7 & CN.

Số lượng:

Đang tải...

Đồng Hoa là nữ nhà văn trẻ nổi tiếng, còn có bút danh khác là Trương Tiểu Tam, một trong Tứ tiểu thiên hậu của tiểu thuyết ngôn tình – Nhiên tình thiên hậu. ”Ngòi bút thản nhiên mà thấm thía, đau đến nhói tim, cháy lòng cùng câu chuyện”. Các tác phẩm đã xuất bản: Bộ Bộ Kinh Tâm (步步惊心) [Tháng 4/2006, tái bản T6/2006, ... Xem các sách của Đồng Hoa

Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp

Sơ lược về tác phẩm

Dưới bóng tuổi hoa, có cô gái nào không dừng ánh mắt ở một chàng trai, hoàng tử của trường, học hành giỏi giang, tính cách phóng khoáng, nụ cười rỡ ràng, là ngôi sao trên sân thể thao hoặc cây văn nghệ… Cô âm thầm ngắm chàng với niềm vui sướng thuần khiết như ngắm món đồ long lanh trong tủ kính, không dám tiến tới bắt chuyện, chỉ đơn giản là tán thưởng mà thôi. Tô Mạn của tuổi 17 và Tống Dực, lẽ ra đã lướt qua đời nhau trong một tương quan như vậy.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào một chiều mùa hạ, dưới rặng bạch dương man mát hơi mưa, cô cúi nhặt quả bóng người ta đánh trượt, nhưng lại để rơi trái tim thiếu nữ.

Anh đợi em ở Thanh Hoa… Nhiều năm trôi qua, Tống Dực đã đẩy câu nói ấy vào một góc dĩ vãng, nhưng cô gái nhặt bóng của anh thì luôn cất giữ trong tim, để mỗi lần rơi nước mắt đều sống dậy hoài niệm và buộc mình kiên cường thêm lần nữa. Cô đi theo bước chân anh, tìm đến mọi nơi anh từng xuất hiện, nhưng mãi vẫn không dám tiến tới trước mặt anh mà nói, “Tống Dực, em yêu anh!”

***********

Nhận định

Lời văn bình dị mà đầy ma lực của Đồng Hoa khiến chúng ta có thể cảm nhận được sức hấp dẫn của lịch sử. Đồng thời, trên bức màn lịch sử, tình yêu dưới ngòi bút của cô lại càng trở nên đẹp đẽ và thuần khiết hơn.”

- Trương Ninh, biên tập viên tạp chí Bạn Gái

Thông Tin Chi Tiết

Công ty phát hành Nhã Nam
Nhà xuất bản NXB Phụ Nữ
Trọng lượng vận chuyển 550 grams
Kích thước 15,5x24 cm
Số trang 490
Ngày xuất bản
SKU 8936024919139
Danh mục Tiểu Thuyết Tình Cảm Lãng Mạn

Hỏi, đáp về sản phẩm

    Các câu hỏi thường gặp về sản phẩm:

    • - Sản phẩm này có bền không?
    • - Kích thước sản phẩm này?
    • - Sản phẩm này có dễ dùng không?

    Các câu hỏi liên quan đến vấn đề có hàng, thời gian giao hàng, bảo hành, v.v... vui lòng gửi đến hotro@tiki.vn

    Khách Hàng Nhận Xét

    • Đánh Giá Trung Bình

      4/5

      (62 nhận xét)
      • 5 sao
        34% Complete
        21
      • 4 sao
        52% Complete
        32
      • 3 sao
        13% Complete
        8
      • 2 sao
        2% Complete
        1
      • 1 sao
        0% Complete
        0
    • Chia sẻ nhận xét về sản phẩm

    Gửi nhận xét của bạn

    • 1. Đánh giá của bạn về sản phẩm này:
    • NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
    • - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
    • - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
    • - Tiêu chí duyệt nhận xét:
      • • Tối thiểu 100 từ đối với sản phẩm sách, 50 từ đối với sản phẩm các ngành hàng khác.
      • • Được viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
      • • Hữu ích đối với người đọc, nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
      • • Nội dung chưa từng được đăng trên các website khác và do chính người gửi nhận xét viết.
      • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
      • • Không nhận xét ác ý, cố tình bôi xấu sản phẩm.
    • Thông tin thêm
    • Lê Linh

      đến từ Hà Nội

      Tôi có một thói xấu, đấy là một khi đã thích ai thì chỉ quan tâm đến riêng người đó, mặc kệ những người khác; vậy nên lúc đọc xong truyện này, tôi đau quá. Đau đớn, xót xa, chua chát thay cho tình yêu Lục Lệ Thành dành cho Tô Mạn; sao mọi thứ bất công với anh đến vậy?
      Tình yêu Lục Lệ Thành dành cho Tô Mạn cũng kiên định, kiên định đến mức cố chấp, y hệt như mối tình câm nín mà Tô Mạn dành cho Tống Dực vậy…một tình yêu trong thầm lặng, để rồi bị thời gian phủ lên một lớp bụi lạnh lùng mờ mịt.
      Tôi hiểu rất rõ rằng con tim có lý lẽ của riêng nó mà lý trí không thể hiểu được, cũng hiểu rằng không thể ép Tô Mạn từ bỏ người cô yêu để đến với Lệ Thành, nhưng chí ít, tôi cũng mong cô có thể một lần cảm nhận được tình cảm của người con trai ấy, chỉ một lần thôi cũng được. Chỉ tiếc rằng trong đôi mắt cô mãi mãi chỉ có một người, nên cô chưa từng ngoảnh mặt lại nhìn chàng trai vẫn luôn ở bên cô trong lúc cô đau đớn vì tình, tuyệt vọng vì mất đi người thân, lặng lẽ nhìn cô sà vào vòng tay người đàn ông khác; cô vĩnh viễn không biết được tình yêu cao thượng trong trái tim chàng trai ấy. Tôi chỉ là người ngoài cuộc mà còn thấy đau nhói trong tim, Lục Lệ Thành, anh đã đau đớn như thế nào?
      Phải nói là Đồng Hoa đã rất rất rất thành công trong việc “hành hạ” trái tim bé nhỏ của tôi.
      Nhận xét này hữu ích với bạn?
      • Lê Ân

        đến từ Bình Định

        Đã mua cuốn sách này vào ngày 25/04/2014
        Mình đã đọc nhiều truyện ngôn tình nhưng khác với các tác phẩm khác, tác phẩm này đề cập đến tình yêu và tình thân. Đó chính là điểm đặc biệt tạo nên sức cuốn hút và lay động của tác phẩm.
        Từ đầu đến cuối tác phẩm là tình yêu sâu sắc, bền bỉ mà Tô Mạn dành cho Tống Dực, xen vào đó là những đoạn tình tay ba lôi cuốn.
        Nhưng đọc xong tác phẩm thì mình nghĩ khác với đa số, điều đọng lại lớn nhất không phải là tình yêu mà là tình thân.
        Tất cả các nhân vật đều là bơ vơ lạc lõng giữa dòng đời, thiếu thốn tình cảm gia đình. Người mong về nhà không được, kẻ có nhà lại không muốn về. Lúc bố mẹ còn thì thờ ơ đến lúc sắp mất đi mới thấy thấm thía nỗi đau xa người thân.
        Hứa Thu, Hứa Liên Sương thay đổi tiêu cực là do thiếu đi tình thân từ thuở nhỏ.
        Tô Mạn và Ma Đạt Thang dựa vào nhau mà sống, sẵn sàng bỏ đi cái tôi, từ bỏ tình yêu vì nhau bởi lẽ họ xem là chị em của nhau
        Nơi Tô Mạn chọn để ẩn mình trong 2 năm đau đớn chính là nơi mà cô đã chứng kiến và cảm nhận được hơi ấm tình người, tình gia đình. Dù chỉ diễn ra vài ngày Tết ngắn ngủi nhưng không bao giờ phai nhạt trong tâm trí cô.
        Tô Mạn cả đời chỉ hướng về Tống Dực bởi lẽ với cô, anh không chỉ là người yêu mà còn là người anh trai, người bạn đồng hành, người khuyến khích và dẫn đường cho cô bước qua những giông bão cuộc đời. Chính vì điều này mà dù Lục Lệ Thành có yêu Tô Mạn đến mức nào đi nữa cũng không thể nhận được sự chú ý và cảm nhận từ cô.
        Nhận xét này hữu ích với bạn?
        • Lê Anh

          đến từ Đắk Lắk

          Có rất nhiều người, sau khi đọc xong cuốn sách này thì cho rằng đây là câu chuyện buồn. Họ bảo rằng tình yêu của Lục Lệ Thành thật cao cả vĩ đại, họ bảo rằng Lục Lệ Thành xứng đáng có Tô Mạn, xứng đáng được Tô Mạn yêu hơn là Tống Dực. Nhưng, không phải, với tôi, Tô Mạn và Tống Dực xứng đáng ở bên nhau.
          Tôi nghĩ câu chuyện này chỉ đơn giản là một phẩn nổi của tảng băng chìm mà thôi. Tại sao không nghĩ rằng, nhờ có Tống Dực, Tô Mạn từ năm 17 tuổi đã không còn sợ khó khăn, thất bại, nản chí, dù có vấp ngã cũng kiên cường nắm chặt tay đứng dậy và lại bắt đầu phấn đấu. Ừ thì Lục Lệ Thành đã ở bên cô khi cô đau khổ vì tình yêu, giúp đỡ cô khi cha mẹ lần lượt qua đời, nhưng thực ra nếu không có Lục Lệ Thành thì Tô Mạn vẫn sẽ dựa vào "ánh mặt trời trong đôi mắt anh, bóng dáng thủy thanh mộc hoa của anh" để lại vững bước thôi. Tống Dực chính là tuổi thanh xuân của Tô Mạn, là ước mơ của cô, đã tạo nên một Tô Mạn mạnh mẽ, đáng yêu mà Lục Lệ Thành yêu. Vì thế nên Tống Dực xứng đáng ở bên Tô Mạn hơn bất cứ ai. Tình yêu của Lục Lệ Thành làm cho bạn cảm động, vậy tại sao không cảm động tình yêu của Tô Mạn dành cho Tống Dực??? Tại sao cũng không cảm động một trang nam tử như Tống Dực. Anh sâu sắc, tài giỏi, luôn luôn có trách nhiệm, biết nghĩ cho người con gái của mình (bằng chứng là cuộc hội ngộ ở New York), anh luôn cầu mong cho Tô Mạn được hạnh phúc (nếu không thì vì sao khi nghe Ma Lạt Năng nói cô ấy đã kết hôn, anh chỉ có thể nói câu chúc phúc, khi ấy anh vẫn cảm thấy mình không có tư cách để yêu Tô Mạn vì trách nhiệm với Hứa Thu quá lớn, dù đau xót nhưng anh vẫn muốn chúc phúc cho cô ). Một người con trai như thế lại càng xứng đáng với 10 năm đợi chờ của Tô Mạn.
          Cũng có bạn nói rằng, Tống Dực quá hoàn hảo. Tôi không cho là vậy. Vì Tô Mạn là người dẫn truyện, mà cô lại yêu Tống Dực, bình sinh chỉ cần là người mà ta yêu thì tất thảy đều đẹp, cho nên Tống Dực qua những gì cô mô tả thật rạng ngời và chói lòa. Nhưng xuyên suốt câu chuyện, tôi nhìn thấy một Tống Dực cũng rất ích kỉ, vì anh đã tổn thương cả hai người con gái vì suy nghĩ của mình, anh đã chà đạp lên tình yêu của Tô Mạn. Hành động theo cảm tính, anh chỉ tồn tại để trả món nợ máu cho Hứa Thu mà không mang đến bất cứ thứ gì khác: sự nghiệp, người mình yêu thương...Sao có thể nói Tống Dực hoàn hảo, khi trong tình huống truyện, chính sự phản bội của Tống Dực dành cho Tô Mạn đã làm nổi bật lên tình yêu vĩ đại của Lục Lệ Thành. Tống Dực không hoàn hảo!!! Nhưng Tô Mạn yêu một Tống Dực như thế.
          Tôi đọc câu chuyện này vào những đêm nằm một mình, cùng với tình yêu đơn phương của mình dành cho một người bạn, và tôi cảm thấy đồng cảm với Tô Mạn. Tôi biết, phải yêu rất sâu sắc, phải kiên trì hay nói là cố chấp thế nào mới có thể yêu một người như vậy, nhất là khi anh là mặt trời chói sáng còn mình chỉ là hạt bụi bé nhỏ vô hình, nhất là khi anh có bạn gái, rồi khi thời gian xa cách đằng đẵng không gặp mặt đến 7 năm. Đối với tôi, kết thúc viên mãn cho tình yêu của Tô Mạn chính là điều kì diệu nhất nhưng hoàn toàn xứng đáng. Đó chính là niềm tin của tôi, để có được thứ mình muốn, cần phải kiên trì và quyết tâm cùng với gian khổ thử thách. Một kết thúc có hậu!
          1 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
          • Tran Huynh Kim Dung

            đến từ Đà Nẵng

            Đọc xong truyện tôi ấn tượng thì nhiều nhưng khiến tôi day dứt nhất chính là tình yêu thầm lặng của Lục Lệ Thành... 1 bí mật bị thời gian lạnh lùng phủ bụi...
            Tôi nghĩ Tô Mạn có thể sẽ mãi mãi không yêu Lục Lệ Thành nhưng ít ra Tô Mạn cũng phải nhận ra tình yêu của Lục Lệ Thành dành cho mình, cái tình yêu lặng thầm, cao đẹp ấy tôi chẳng nỡ nhìn nó bị thời gian vùi lấp, nhưng trong mắt Tô Mạn luôn chỉ có Tống Dực, ánh mặt trời đã chiếu sáng cả thời tuổi trẻ của cô...mãi mãi là như thế, Đồng Hoa nói tình yêu của Lục Lệ Thành là tượng trung cho cuộc sống này khốc liệt và đau đớn.
            Yêu là yêu, không yêu là không yêu không thể cưỡng cầu, níu kéo...
            Tống Dực vốn cũng chưa bao giờ có ý làm tổn thương Tô Mạn.
            Người mình yêu cũng yêu mình, con gái cơ bản không đủ dũng cảm để không chọn người ấy!
            Cách xử lý tình huống của Đồng Hoa thật thẳng thắn con gái sẽ luôn chọn người mình yêu chứ không phải người yêu mình, bất chấp!
            Đồng Hoa có thể chọn 1 happy ending cho tình yêu của Lục Lệ Thành vì Đồng Hoa có thể xoay chuyển mọi tình huống theo ý của mình nhưng Đồng Hoa đã không làm thế vì Đồng Hoa luôn xem xét đến tâm lý và tính thực tế từ trong cuộc sống vào truyện và đó là 1 trong những lý do tôi yêu thích những trang văn của Đồng Hoa, luôn tôn trọng tính thực tế, tâm lý, không hoàn hảo hóa!
            Nên có thể nói cái kết Tô Mạn và Tống Dực có thể là 1 cái kết đau lòng cho tình yêu đơn phương của Lục Lệ Thành nhưng là 1 cái kết hợp lý!
            Chỉ có điều tôi không hiểu vì sao đến cuối cùng họ không thể trở thành bạn!?
            Họ có thể trở thành bạn cuả nhau, Hứa Liên Sương, Lục Lê Thành, Lâm Thanh họ sẽ không còn là những người trẻ cô đơn trong chính ngôi nhà mình, trong chính trái tim mình giữa đô thì phồn hoa quen thuộc mà thực quá xa lạ!....
            Chẳng nhẽ thực sự không bao giờ có thể trở thành bạn bè với người mà mình đã từng yêu?!
            Nhận xét này hữu ích với bạn?
            • Sói Hoang

              đến từ Hà Nội

              Cuốn đầu tiên của Đồng Hoa mà mình đọc. Văn hay, mượt, giản dị ấm áp.
              Nhưng buồn.
              Buồn cho một Lục Lệ Thành thông minh chín chắn, trong tình yêu lại vô cùng khờ khạo. "Yêu đơn phương thực chất không hề đau khổ, đau khổ chỉ là khi có cơ hội mà không nói ra." Thấm thật.
              Buồn cho một Hứa Thu tài năng giỏi giang, đầu tiên mình ghét lắm, đọc phần nhật kí lại thấy vừa thương vừa giận, sao ngốc nghếch đến thế.
              Không có ý kiến về cái kết. Thực sự lúc đọc xong rất muốn xé sách, nhưng lựa chọn của con gái luôn là người họ yêu, Tô Mạn chọn Tống Dực cũng phải, vả lại, cũng là do Tống Dực quá đạo đức, quá trách nhiệm mà thôi.
              Không có gì để chê trách, chỉ mong một cái kết viên mãn tròn trịa cho Lục Lệ Thành, cho Hứa Liên Sương.
              Nhận xét này hữu ích với bạn?
              • Ha Nhi

                Ha Nhi

                đến từ Hồ Chí Minh

                Đây là một tác phẩm khá hay, vừa đủ dài, vừa đủ vui, vừa đủ buồn, vừa đủ day dứt, luyến tiếc. Tuy được xem là một trong những tác phẩm hiếm hoi có "happy ending" của tác giả Đồng Hoa, nhưng tôi lại cho rằng tác phẩm vẫn để lại những day dứt, tiếc nuối cho người đọc. Nhưng đó mới chính là nét tài tình của tác giả. Đọc tác phẩm, những nhân vật mà Đồng Hoa xây đựng đều rất chân thật, dù không phải là soái ca, mỹ nữ, nhưng mỗi nhân vật đều được khắc họa một cách rõ nét và đều được đọc giả yêu thích.
                Tác giả đã cho mọi người thấy rõ rằng, con tim sẽ có những lý lẽ riêng của nó. Tình yêu là sự cố chấp và lựa chọn,cũng như việc Tống Dực cố chấp với quá khứ nên tìm lại hình ảnh ngày xưa trên Liên Sương, hay vì chính sự cố chấp của mình nên To Mạn đã chọn Tống Dực mà bo qua tình yêu của Lục LệThành.
                Có lẽ rằng, còn một bí mật nữa Tô Mạn giữ cho riêng mình, chính là cô không hề ngốc, cũng không hề vô tâm trước tình yêu của Lệ Thành. Có lẽ từ nụ hôn đêm pháo hoa của hai người, cô đã cảm nhận được tình yêu của anh, chỉ là trái tim cô đã lựa chọn trao hết tình yêu chân thành cho Tống Dực, nên cô nhắm mắt lướt qua giả như không nhận ra. Chính vì vậy mà khi để cho cả 3 người có thời gian 2 năm lắng đọng, cô chọn quay về quê của Lệ Thành để dạy học, và tìm cách giữ bí mật nơi cô đang sinh sống lại rất gần anh, là nơi mà anh và gia dình dành cho cô những kí ức , tình cảm vô cùng ấm áp.
                Việc tác giả khắc họa hình ảnh Lục Lệ Thành thật sáng chói, tình yêu anh dành cho Tô Mạn cũng cao đẹp và sâu sắc còn hơn cả Tống Dực dành cho cô, nhưng lại để Tô Mạn lựa chọn Tống Dực, càng làm tôn lên tính cách đáng quý của Mạn Mạn trong tình yêu. Rõ ràng lựa chọn này là do con tim của Tô Mạn có lỹ lẽ riêng, cố chấp riêng. Người xứng đáng hay không chỉ có chính mình biết được...
                Đọc tác phẩm tôi tiếc cho Lệ Thành, cũng là tiếc cho Tô Mạn, tiếc cho anh đã không có đủ thời gian và cơ hội nói yêu cô, tiếc cho cô vì không có cơ hội nhìn tháy được hết những gì anh làm cho mình để biết rằng mình hạnh phúc biết bao khi đã từng có người yêu mình như vậy, tiếc cho hai người họ đã gặp nhau quá muộn.Tiếc cho dọc giả như tôi, đến gần cuối mà vẫn ngỡ ngàng vì Lệ Thành không có cơ hội nắm giữ trái tim của người anh yêu, hết lần này đến lần khác anh chỉ chậm một bước nhưng bỏ lỡ cả đời...
                Nhưng chính sự lựa chọn kết thúc như vậy mới làm tác phẩm này đi sâu vào lòng người, dù là happy ending nhưng vẫn làm nên sự khác biệt trong tác phẩm của Đồng Hoa!
                6 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • Van Hung đã trả lời:

                  Em ước gì anh Lục Lệ Thành nhanh hơn 1 bước thôi. Nói với chị ấy rằng: "Anh yêu em".Dù chị ấy có lựa chọn thế nào đi chăng nữa, thì anh ấy cũng mãi mãi ko phải lặng thầm biến mất trong bóng đêm...Anh ấy cũng đã dành 1 góc trong lòng chị ấy. Trong lúc hốt hoảng nhất, chị ấy đã gọi tên Lục Lệ Thành mà ko phải Tống Dực dù cả 2 đều ở đó.Ước gì...

                • NGUYEN NGOC HUYEN đã trả lời:

                  Vì cũng tiêc như bạn nên mình đã chọn duy nhất cái HE giành cho Lục Lệ Thành qua bộ phim cùng tên. Mình thích cái kết đó dù nó không phải của tác giả.

              • Nguyễn Thị Mỹ Linh

                Nguyễn Thị Mỹ Linh

                đến từ Thái Bình

                Tôi có một cô bạn gái rất thân. Khi hai đứa cùng nhau ngốn hết cuốn truyện này, lần đầu tiên chúng tôi cảm thấy có thể cùng chung với nhau một tình yêu: Đó là Lục Lệ Thành!
                Đồng Hoa cũng là tác giả của Bộ Bộ Kinh Tâm,cuốn tiểu thuyết tôi vừa yêu vừa hận. Nhưng cái đáng để xâu chuỗi giữa hai tiểu thuyết của chị chỉ có thể là những nhân vật nam. Dù là Bộ Bộ hay Bí mật bị thời gian vùi lấp, tôi đều chẳng thể phân biệt được rốt cuộc giữa Tứ a ca và Bát a ca ai mới là người tốt nhất, giữa Lục Lệ Thành và Tống Dực đâu mới là cái kết mà tôi mong muốn được thấy. Chỉ biết rằng mỗi lần chị đặt bút viết về ai, mỗi khi tên của ai đó được nhắc đến người đọc lại mang trong lòng một thứ tình cảm ngọt ngào xiết bao.
                Nếu với Bộ bộ, Đồng Hoa thật công bằng khi để người con gái ấy ra đi, không thuộc về riêng ai, nàng thuộc về thiên địa, thuộc về tất cả những người mà nàng yêu thương. Cái kết dù đau nhưng cũng thật công bằng! Còn với Bí mật bị thời gian vùi lấp, công bằng ở đâu cho Lục Lệ Thành??? Anh ấy đã yêu, đã quan tâm, đã hi sinh như bất kì người con trai nào. Nhưng cuối cùng trong khi tình yêu của người ta được đền đáp thì tình yêu của anh lại trở thành một bí mật mà có lẽ mãi mãi về sau người con gái ấy cũng chẳng thể biết rằng mình đã từng được yêu như thế! Nhưng anh chắc chắn không thua vì Tống Dực, Lục Lệ Thành chỉ thua vì Tô Mạn, vì Tô Mạn quá ngốc nghếch mà anh lại lỡ yêu cô gái ngốc ấy mất rồi! haizzz
                Lục Lệ Thành, anh đâu biết bí mật của anh làm người khác đau lòng...
                6 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • ty du

                  ty du

                  đến từ Hồ Chí Minh

                  Trên thế gian này liệu có tình yêu nào cao thượng như tình yêu của Lục Lệ Thành dối với Tô Mạn. Anh luôn âm thầm bên cạnh quan tâm chăm sóc và bảo vệ cô mà không đòi hỏi sự hồi đáp. Anh ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại là 1 trái tim ấm áp. anh yêu cô nhưng lại không dám nói cho cô biết vì 1 phần anh sợ cô sẽ giữ khoảng cách với anh,1 phần vì anh biết cô yêu tống dực,cô đã đợi tống dực 10 năm rồi. Với anh, hạnh phúc của Tô Mạn chính là hạnh phúc của anh.
                  Còn Tô Mạn,cuối cùng cô chọn Tống Dực,đó có phải là 1 cai kết có hậu. Nếu cô mở lòng ra, đừng quá cuồng si mà chỉ nhìn thấy Tống dực_người từng làm tổn thương cô,liệu cô sẽ nhìn thấy lục lệ thành,người luôn bên cạnh cô.tôi là fan của Lục Lệ Thành nên cảm thấy rất buồn với cái kết này. nhưng mà dẫu sao tôi cũng rất thích tác phẩm này của Đồng Hoa dì ghẻ.

                  « Quay lại mục đánh giá của tôi
                  3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                  • Nguyễn Vy

                    Nguyễn Vy

                    đến từ Hồ Chí Minh

                    Ấn tượng của tôi đối với "Bí mật bị thời gian vùi lấp" của Đồng Hoa chính là như thế. Mở đầu câu chuyện là việc nhân vật chính gặp lại người mình thầm thương trộm nhớ qua một buổi gặp mặt làm quen - một môtíp không hề mới, nhưng khi ta theo bước chân của Tô Mạn, thế giới của "Bí mật bị thời gian vùi lấp" dần được mở ra với những bí mật tưởng chừng như đã được vùi sâu. Những bí mật đớn đau khiến cho những con người tưởng chừng như hạnh phúc nhất lại trở thành những con người bất hạnh nhất. Không những thế, nó còn kéo theo những con người của hiện tại vào cái vòng lẩn quẩn của quá khứ ấy.

                    Thật may, cuối cùng mọi thứ cũng được hóa giải. Mỗi nhân vật đều có thể đạt được những gì mình mong muốn. Và đương nhiên, sẽ phải có những cái giá phải trả nhất định. Tôi đã có phần hơi hụt hẫng khi kết thúc của "Bí mật bị thời gian vùi lấp" lại cắt ngay ở đoạn Tô Mạn gửi hai bức thư cho Tống Dực và Lục Lệ Thành, và đẩy phần kết thúc thực sự vào trong phiên ngoại duy nhất cuối truyện. Nhưng sau này ngẫm lại, tôi thấy tác giả làm thế là đúng lắm, câu chuyện bi thương kia, điều quan trọng nhất không phải là ai sẽ đến với ai, người nào sẽ sống được bao nhiêu tuổi, mà là, thái độ của họ đối với cuộc sống sau những chuỗi ngày quẩn quanh đớn đau ấy. Phiên ngoại kia, chỉ là để kết thúc cho trọn mối tình tay ba của bọn họ mà thôi.

                    Nói về nhân vật, tôi đương nhiên thích nhất là Lục Lệ Thành, và vì thế, tôi chẳng thích Tống Dực. Tống Dực đối với tôi giống như một chàng hoàng tử trong những trang cổ tích đã ố vàng, xa vời và hư ảo. Không tài nào nắm bắt được. Và tôi thì không thích những thứ mông lung như thế. Nhưng Lục Lệ Thành thì lại rất thực tế và gần gũi: Anh ích kỷ, anh ghen tỵ, anh "nhỏ mọn", và như một bạn đã nói: Anh mang dáng dấp của cả nền văn hóa Trung Hoa ngàn năm, từ con người tới gia đình. Tôi yêu Lục Lệ Thành, tôi yêu tình yêu của Lục Lệ Thành. Vậy nên, tôi không thích Tống Dực.

                    Thực sự không thích.

                    Nhưng tôi cũng thực sự không thể nghĩ ra nổi kết thúc nào hợp lý hơn thế nữa.

                    Thực sự thì, giả như Tô Mạn mà thành đôi với Lục Lệ Thành, chắc tôi... đập màn hình luôn quá. (Nói kích động thế chớ cũng chả dám làm thật.) Lục Lệ Thành là con người của cô độc, của những cảm nhận thế giới này thật là bất công. Nếu mà Lục Lệ Thành thành đôi với Tô Mạn, Lục Lệ Thành được viên mãn, hẳn nhiên, đó sẽ chẳng còn là một Lục Lệ Thành mà tôi yêu quý.

                    Còn Tô Mạn, tôi thích cô ấy. Bởi vì trong tôi, cô ấy luôn là một người con gái lan tỏa ra thứ vẻ đẹp bình dị trong váy suông trắng điểm hoa, mang dáng dấp của một người vợ hiền hòa. Phải, tôi thích cô ấy, cũng bởi lẽ một điều giản đơn như thế.

                    Nhìn chung, "Bí mật bị thời gian vùi lấp" của Đồng Hoa, dù tôi rất thích nhưng nó vẫn chưa thỏa mãn được tôi trọn vẹn. Bởi lẽ, cũng còn một vài chi tiết trong đó tạo cho tôi cảm giác như nó đang đi theo một lối mòn, và với một vài lý do rất cá nhân, lối mòn này thực sự khiến tôi đôi phần khó chịu. Ngoài ra, theo như trí nhớ tồi tàn của tôi, thì hình như, có một vài chi tiết hơi thừa (hoặc không được tận dụng triệt để)? Có điều, quả thực, văn phong của Đồng Hoa rất tốt, tôi rất thích cách Đồng Hoa thể hiện tâm lý nhân vật thông qua những chi tiết tưởng chừng như nhỏ nhặt, như một ván cờ chẳng hạn. Và bởi lẽ đó, Đồng Hoa đã trở thành một trong những tác giả mà tôi yêu thích và có sức ảnh hưởng kha khá tới tôi, chỉ bằng một "Bí mật bị thời gian vùi lấp".

                    .

                    Ai nha, tôi lại lảm nhảm rồi.

                    .

                    Nhân thể, tôi cứ có cái cảm giác rằng Lục Lệ Thành mới là nhân vật chính, và rằng "bí mật" tình yêu của Lục Lệ Thành mới là "Bí mật bị thời gian vùi lấp" lớn nhất?

                    .
                    3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                    • Lê Quỳnh

                      Lê Quỳnh

                      đến từ Huế

                      Đây là cuốn sách đầu tiên của Đồng Hoa mà mình đọc, Ban đầu đọc phần dẫn truyện mình sợ đây là một câu chuyện đau lòng, nhưng thực sự truyện không hề như thế, có đau buồn nhưng lại rất ấm áp.
                      Nhiều người mong muốn Tô Mạn đến với Lục Lệ Thành, tuy nhiên mình thấy Tô Mạn đến với Tống Dực lại là một kết cục hợp lý. Tô Mạn là một cô gái mạnh mẽ, kiên cường. Cô yêu thầm Tống Dực 10 năm, một tình yêu thầm lặng cố chấp không thay đổi. Từ lần đọc đầu tiên có lẽ sẽ không thích Tống Dực. Tống Dực quá nặng tình với Hứa Thu, hay đúng hơn Tống Dực nặng trách nhiệm. Tống Dực đã tổn thương Tô Man bao nhiêu khi anh "yêu" người bạn thân nhất, người chị em tốt nhất của cô. Tống Dực đã tổn thương cả 2 cô gái, vì anh không yêu Ma Lạt Năng nhưng lại đến với cô, Tống Dực yêu Tô Mạn, nhưng lại bỏ rơi cô, thương tổn cô. So với Tống Dực, Lục Lệ Thành đáng để Tô Mạn yêu hơn gấp nhiều lần. Là Lục Lệ Thành luôn ở bên Tô Mạn, chăm sóc cô, quan tâm cô,và nhìn cô sà vào vòng tay người khác. Anh quá hi sinh, anh rất yêu Tô Mạn nhưng sao lại không nói ra, tình yêu của anh quá thầm lặng, cho tới cuối cùng Tô Mạn vẫn không biết anh yêu cô nhiều đến thế nào.
                      Tình yêu của Lục Lệ Thành cao thượng lắm, nhưng Tô Mạn nào có biết, cô không chắc chắn như vậy làm sao cô từ bỏ tình yêu suốt 10 năm mà cô luôn tâm tâm niệm niệm để đến với một tình yêu cô không hề biết đến. Có lẽ Đồng Hoa cũng quá nhẫn tâm khi biến tình yêu vốn sẽ rất đẹp ấy thành "bí mật bị thời gian vùi lấp". Đồng Hoa thật biết cách lấy đi nước mắt của độc giả.
                      2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                      Help