Mừng ngày phụ nữ Việt Nam
Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp

Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp

Giá bìa: 115.000 ₫

Tại Tiki: 92.000 ₫ (Đã có VAT)

Tiết kiệm: 23.000 ₫ (20%)

Thông tin & Khuyến mãi

  • Với mỗi 100.000đ trong đơn hàng, quý khách được tặng 300 Tiki Xu. Chi tiết

    Áp dụng đối với sản phẩm SáchQuà tặng và Thời trang. Với sản phẩm Điện tửGia dụng, mỗi 100.000đ được tặng 100 Tiki Xu.

  • Đăng ký dịch vụ BookCare để được bọc plastic đến 99% sách tại Tiki.vn

Đang tải...

Đồng Hoa là nữ nhà văn trẻ nổi tiếng, còn có bút danh khác là Trương Tiểu Tam, một trong Tứ tiểu thiên hậu của tiểu thuyết ngôn tình – Nhiên tình thiên hậu. ”Ngòi bút thản nhiên mà thấm thía, đau đến nhói tim, cháy lòng cùng câu chuyện”. Các tác phẩm đã xuất bản: Bộ Bộ Kinh Tâm (步步惊心) [Tháng 4/2006, tái bản T6/2006, ... Xem các sách của Đồng Hoa

Bí Mật Bị Thời Gian Vùi Lấp

Sơ lược về tác phẩm

Dưới bóng tuổi hoa, có cô gái nào không dừng ánh mắt ở một chàng trai, hoàng tử của trường, học hành giỏi giang, tính cách phóng khoáng, nụ cười rỡ ràng, là ngôi sao trên sân thể thao hoặc cây văn nghệ… Cô âm thầm ngắm chàng với niềm vui sướng thuần khiết như ngắm món đồ long lanh trong tủ kính, không dám tiến tới bắt chuyện, chỉ đơn giản là tán thưởng mà thôi. Tô Mạn của tuổi 17 và Tống Dực, lẽ ra đã lướt qua đời nhau trong một tương quan như vậy.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào một chiều mùa hạ, dưới rặng bạch dương man mát hơi mưa, cô cúi nhặt quả bóng người ta đánh trượt, nhưng lại để rơi trái tim thiếu nữ.

Anh đợi em ở Thanh Hoa… Nhiều năm trôi qua, Tống Dực đã đẩy câu nói ấy vào một góc dĩ vãng, nhưng cô gái nhặt bóng của anh thì luôn cất giữ trong tim, để mỗi lần rơi nước mắt đều sống dậy hoài niệm và buộc mình kiên cường thêm lần nữa. Cô đi theo bước chân anh, tìm đến mọi nơi anh từng xuất hiện, nhưng mãi vẫn không dám tiến tới trước mặt anh mà nói, “Tống Dực, em yêu anh!”

***********

Nhận định

Lời văn bình dị mà đầy ma lực của Đồng Hoa khiến chúng ta có thể cảm nhận được sức hấp dẫn của lịch sử. Đồng thời, trên bức màn lịch sử, tình yêu dưới ngòi bút của cô lại càng trở nên đẹp đẽ và thuần khiết hơn.”

- Trương Ninh, biên tập viên tạp chí Bạn Gái

Thông Tin Chi Tiết

Công ty phát hành Nhã Nam
Nhà xuất bản NXB Phụ Nữ
Trọng lượng vận chuyển 550 g
Kích thước 15,5x24 cm
Tác giả Đồng Hoa
Số trang 490
Ngày xuất bản
SKU 8936024919139
Danh mục Tiểu Thuyết Tình Cảm Lãng Mạn

Hỏi, đáp về sản phẩm

    Các câu hỏi thường gặp về sản phẩm:

    • - Sản phẩm này có bền không?
    • - Kích thước sản phẩm này?
    • - Sản phẩm này có dễ dùng không?

    Các câu hỏi liên quan đến sản phẩm hư hỏng, cần đổi trả, v.v ... vui lòng truy cập trang hỗ trợ http://hotro.tiki.vn

    Khách Hàng Nhận Xét

    • Đánh Giá Trung Bình

      4/5

      (67 nhận xét)
      • 5 sao
        37% Complete
        25
      • 4 sao
        49% Complete
        33
      • 3 sao
        12% Complete
        8
      • 2 sao
        1% Complete
        1
      • 1 sao
        0% Complete
        0
    • Chia sẻ nhận xét về sản phẩm

    Gửi nhận xét của bạn

    • 1. Đánh giá của bạn về sản phẩm này:
    • NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
    • - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
    • - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
    • - Tiêu chí duyệt nhận xét:
      • • Tối thiểu 100 từ đối với sản phẩm sách, 50 từ đối với sản phẩm các ngành hàng khác.
      • • Được viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
      • • Hữu ích đối với người đọc, nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
      • • Nội dung chưa từng được đăng trên các website khác và do chính người gửi nhận xét viết.
      • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
      • • Không nhận xét ác ý, cố tình bôi xấu sản phẩm.
      • • Các câu hỏi liên quan đến sản phẩm hư hỏng, cần đổi trả, v.v ... vui lòng truy cập trang hỗ trợ http://hotro.tiki.vn.
    • Thông tin thêm
    • Thiện Lê

      đến từ Bình Định

      Truyện đọc rất hay nhưng thực sự tôi không thích cái kết,mặc dù nếu Mạn Mạn và Thành ca thành một cặp thì rất ngang xương,nhưng tôi lại thích như vậy hơn,mạn mạn từ bỏ giấc mơ của cuộc đời mình,thành ca được đền đáp xứng đáng với những gì đã hi sinh,tống dực phải trả giá cho những năm tháng làm đau lòng mạn mạn. Vì theo đuổi tống dực mà giúp cho mạn mạn từ cô gái yêu đời vui vẻ nhưng lại tự ti trở thành cô gái tài năng thông minh dám theo đuổi điều mà 10 năm trước không dám nghĩ huống chi làm. Tống Dực mặc dù mờ nhạt nhưng trong mạn mạn tống dực vẫn luôn là thanh niên của ánh mặt trời, chàng trai bóng rổ, là một ước mơ, và là đích đến sự theo đuổi.Thành ca làm rất nhiều việc cảm động nhưng trong mắt của mạn mạn vẫn chỉ có tống dực, vì cô ấy từng nói từ bỏ anh ấy chính là từ bỏ chính mình. Tống dực là một con người đầy lí trí và đạo đức , vì cảm thấy có lỗi với Hứa Thu nên anh mới làm nhiều như thế và chính tình cảm của mạn mạn đã níu kéo anh khỏi nhưng đau thương, hàng đêm anh vẫn đứng dưới nhà của mạn mạn trông chờ cô ấy nhưng lại không dám đối mặt trước cô ấy ,anh ấy cảm thấy không xứng đáng với tình cảm 10 năm của mạn mạn.Nếu cái kết là với Thành ca thì rất bất công với tuổi thanh xuân,với khát vọng của mạn mạn,bất công với sự chờ đời mù quáng suốt bao nhiêu năm.ai đọc truyện cũng sẽ thấy vậy thôi,bản thân tôi cũng thấy như vậy,chỉ là tôi lại rất yêu thích thành ca,ấn tượng rất đặc biệt,vì vậy sẽ mong anh ấy được hạnh phúc.Thành ca rất tốt,hi sinh rất nhiều,là người đàn ông cầm lên được buông xuống được,mà cuối truyện anh lại chẳng nhận được gì ngoài tấm ảnh cưới xé nửa của mạn mạn,như vậy là rất bất công,mặc dù trong tình yêu thì chẳng chỗ cho công bằng.Xét cho cùng,tôi là fan thành ca,lại fan chung hán lương (diễn viên đóng lục lệ thành),nên tôi thích một cái kết mà Thành ca được hạnh phúc.
      Nhận xét này hữu ích với bạn?
      • Nguyễn Đình Hương Giang

        đến từ Hồ Chí Minh

        Truyện của Đồng Hoa luôn luôn gắn liền với cụm từ "thực tế". Nhan đề của truyện đã cho ta thấy được sự thực tế đầu tiên. Mỗi người trong chúng ta đều có những bí mật riêng của bản thân. Những bí mật đó có khi vừa xảy ra, nhưng cũng có khi đã xảy ra rất lâu và "bị thời gian vùi lấp". Nhân vật chính Tô Mạn với bí mật riêng chính là tình yêu đơn phương thầm kín đầu đời từ thuở còn đi học với Tống Dực. Vì tình yêu đó mà cô có động lực phấn đấu để xin vào làm việc cùng công ty với người thương. Bí mật của Tô Mạn đã dẫn đến bí mật của Lục Lệ Thành khi anh cũng thầm đơn phương cô - một người đã trao tình cảm của mình cho người khác. Rồi những bí mật về Tống Dực, về Hứa Thu, về Ma Lạt Thang...cũng dần dần được phơi bày.

        Kết thúc câu chuyện là một sự đáng tiếc cho Lục Lệ Thành, khi anh có thể nhận được cho mình một hạnh phúc hơn những gì anh có bây giờ. Tôi hoàn toàn đồng cảm với nhân vật Lục Lệ Thành và cũng chấp nhận kết thúc do Đồng Hoa dàn xếp. Bởi mặc dù anh có hoàn hảo bao nhiêu, có tốt đến mấy, thì thời gian vẫn chiến thắng tất cả những gì anh có. Đơn giản vì anh là người đến sau. Tình cảm của Tô Mạn đối với Tống Dực đã quá nhiều, có thể nói vì cô đã chôn chặt thứ tình cảm đó vùi sâu theo thời gian trở thành một bí mật, cho nên nó ngày càng phát triển mạnh mẽ hơn và không thể nào xóa bỏ một sớm một chiều, nhất là có người thay thế.

        Chưa bao giờ hối hận khi đọc những tác phẩm của Đồng Hoa.
        Nhận xét này hữu ích với bạn?
        • Lê Phạm Thanh Tú

          đến từ Hải Phòng

          Đã mua cuốn sách này vào ngày 29/12/2014
          Tôi là một độc giả rất hâm mộ Đồng Hoa cũng như các tác phẩm của chị. Vì thế khi bắt đầu đọc cuốn tiểu thuyết này tôi đã rất kì vọng rằng đây sẽ là một tác phẩm hay và quả đúng như vậy. Câu truyện trong đó là sự gắn kết của nhiều bí mật. Trong mỗi chúng ta, chắc hẳn ai cũng giữ cho riêng mình những bí mật: có thể là niềm hạnh phúc, cũng có thể là nỗi đau hay một khát khao, hoài niệm,... Với Tô Mạn, bí mật ấy là kí ức về rung động đầu đời, cũng chính nó là động lực thúc đẩy cô dần hoàn thiện mình vì người mà cô yêu. Với Lục Lệ Thành, đó lại là mối tình đơn phương vô vọng nhưng anh vẫn trao đi sự quan tâm, che chở dù người con gái ấy chẳng hề hay biết. Còn Tống Dực, bí mật của anh là nỗi đau đớn, dằn vặt, ám ảnh sau cái chết của người yêu cũ. Cả đến Ma Lạt Thang, người tưởng chừng như vui vẻ nhất, sung sướng nhất cũng om trong lòng những tổn thương sâu sắc bắt nguồn từ tuổi thơ đầy khủng hoảng và sợ hãi.Dù sau này, bí mật nào được tỏ, bí mật nào mãi mãi chôn vùi thì chúng cũng đã đem đến cho họ những kí ức về một thời tươi đẹp trong tình bạn và tình yêu. Rất nhiều người thích nhân vật Lục Lệ Thành, tôi cũng vậy. Một người luôn lãnh đạm, lạnh lùng như vậy nhưng trái tim thì rất ấm áp. Tình yêu tha thiết của anh dành cho Tô Mạn thật đáng ngưỡng mộ. Anh cứ quan tâm cô mỗi ngày, sẵn sàng là bờ vai cho cô tựa mỗi khi buồn, đưa tay nâng cô mỗi khi cô gục ngã. Duy chỉ có một điều, có lẽ sai lầm lớn nhất, nuối tiếc nhất của anh là không dám thổ lộ tình yêu của mình. Nhưng tôi tin chắc rằng, với Lục Lệ Thành, hạnh phúc là khi được nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc...
          Nhận xét này hữu ích với bạn?
          • Nguyễn Thảo Vi

            đến từ Đắk Lắk

            Thực ra tôi không thích Tống Dực trong phim, Tống Dực trong truyện được Đồng Hoa xây dựng hay bao nhiêu, thì lên phim lại nhàm chán bấy nhiêu, thậm chí tôi không nghĩ Giả Nãi Lượng đang nói kia là Tống Dực nữa. Ngoài ra không hiểu sao, lên phim lại có cảm tình với Lục Lệ Thành hơn, trong khi trong truyện thì ngược lại.

            Nếu hỏi vì sao tôi thích Tống Dực, có lẽ trước khi đọc truyện, tôi đã đọc đi đọc lại phần văn án trên internet và từ lúc nào, tôi đã ngầm yêu chàng trai tạo ra ánh sáng dẫn lối cho Tô Mạn trong quãng đời thiếu niên mất rồi. (Bởi lẽ những ngày trước, tôi cũng từng có một ánh sáng rọi đường vô tình như thế.)

            Tống Dực, từ đầu chương 1 anh đã hiện ra là một chàng trai tuyệt đẹp, tỏa nắng, hoàn hảo không tì vết. Cũng phải thôi, khi yêu đơn phương ai chẳng tô vẽ cho người ta những điểm tuyệt vời như thế. Tôi đọc đi đọc lại những đoạn niên thiếu của Tô Mạn với Tống Dực, đoạn anh chơi bóng rổ, đoạn anh đánh nhau cùng bạn, đoạn anh động viên Tô Mạn, đoạn anh bên hồ sen học tiếng Anh, đoạn anh ngẩn cao đầu đối diện với khó khăn trước mắt. Vậy đấy, không có Tống Dực ngày hôm qua làm sao có Tô Mạn ngày hôm nay, bởi lẽ từng hành động của anh, cô đều làm theo cả. Anh hoàn hảo trong mắt Tô Mạn và Ma Lạt Năng thôi, thực ra anh cũng đầy khiếm khuyết lắm. Vậy nên, cho dù Lục Lệ Thành làm ngọn lửa thắp ấm cả câu chuyện thì sao, cho dù Tống Dực đã bị lùi vào góc tối lạnh lẽo bị ghét bỏ thì sao, tôi vẫn cứ thích anh, thích anh, thích anh như Tô Mạn vậy.

            Người ta xót xa cho Lục Lệ Thành, còn tôi xót xa cho Tống Dực. Anh không cần ai hiểu cho mình, không cần giải thích dài dòng, không cần ai bên cạnh, tự chịu đựng, tự trả giá. Ừ, đúng rồi, nếu anh không vậy tôi cũng chẳng thích anh, Tô Mạn cũng không bỏ 10 năm yêu anh, vậy nên, anh cứ là anh đi, cho dù người khác thế nào, chỉ cần Tô Mạn chọn anh, số mệnh chọn anh và anh nắm chắc lấy thì tôi cũng vui lòng rồi (cũng có thể là lời an ủi cho tôi ngoài nạy haha). Còn Lục Lệ Thành, thực sự tôi không có cảm xúc với anh ta nhiều lắm, chỉ cảm thấy nếu là Tô Mạn, anh là một người bạn tốt, rất tốt. Cuối cùng là Ma Lạt Năng, cô không còn nhiều thứ nhưng chính cô sẽ tạo lập nên tất cả, một cô gái mạnh mẽ, và tôi hoàn toàn tin tưởng!
            1 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
            • Vân Anh Phạm

              đến từ Hà Nội

              Truyện của Đồng Hoa dù là ngôn tình nhưng rất hợp tình, hợp lý. Tình cảm Tô Mạn dành cho Tống Dực trải qua 10 năm nhưng với Tô Mạn thì mới như ngày hôm qua. Thứ tình cảm đấy ngang bướng y như con người của Tô Mạn, thời gian cũng không thể xóa nhòa. Vì vậy dù Lục Lệ Thành có làm thế nào, tình cảm của anh dành cho Tô Mạn có nhiều bao nhiêu thì chỉ có thể 'tiếc' cho anh bởi anh là kẻ đến sau. Ngay trong kết thúc của truyện, anh cũng đến sau Tống Dực dù chỉ là một chút những cũng không kịp nữa. Nhưng mà nếu câu chuyện chuyển hướng sang Tô Mạn - Lục Lệ Thành thì sẽ không để lại nhiều cảm xúc, day dứt cho người đọc bởi tình cảm 10 năm của Tô Mạn mà chỉ vì mấy tháng bên người khác mà thay đổi đối tượng. Nếu vậy thì Tô Mạn cũng chẳng yêu Tống Dực những 10 năm. Thêm cái ngoại truyện tác giả đặc biệt viết cho nhân vật nam phụ này làm người đọc càng thêm xót xa, đáng tiếc cho anh.
              Nhận xét này hữu ích với bạn?
              • Ha Nhi

                Ha Nhi

                đến từ Hồ Chí Minh

                Đây là một tác phẩm khá hay, vừa đủ dài, vừa đủ vui, vừa đủ buồn, vừa đủ day dứt, luyến tiếc. Tuy được xem là một trong những tác phẩm hiếm hoi có "happy ending" của tác giả Đồng Hoa, nhưng tôi lại cho rằng tác phẩm vẫn để lại những day dứt, tiếc nuối cho người đọc. Nhưng đó mới chính là nét tài tình của tác giả. Đọc tác phẩm, những nhân vật mà Đồng Hoa xây đựng đều rất chân thật, dù không phải là soái ca, mỹ nữ, nhưng mỗi nhân vật đều được khắc họa một cách rõ nét và đều được đọc giả yêu thích.
                Tác giả đã cho mọi người thấy rõ rằng, con tim sẽ có những lý lẽ riêng của nó. Tình yêu là sự cố chấp và lựa chọn,cũng như việc Tống Dực cố chấp với quá khứ nên tìm lại hình ảnh ngày xưa trên Liên Sương, hay vì chính sự cố chấp của mình nên To Mạn đã chọn Tống Dực mà bo qua tình yêu của Lục LệThành.
                Có lẽ rằng, còn một bí mật nữa Tô Mạn giữ cho riêng mình, chính là cô không hề ngốc, cũng không hề vô tâm trước tình yêu của Lệ Thành. Có lẽ từ nụ hôn đêm pháo hoa của hai người, cô đã cảm nhận được tình yêu của anh, chỉ là trái tim cô đã lựa chọn trao hết tình yêu chân thành cho Tống Dực, nên cô nhắm mắt lướt qua giả như không nhận ra. Chính vì vậy mà khi để cho cả 3 người có thời gian 2 năm lắng đọng, cô chọn quay về quê của Lệ Thành để dạy học, và tìm cách giữ bí mật nơi cô đang sinh sống lại rất gần anh, là nơi mà anh và gia dình dành cho cô những kí ức , tình cảm vô cùng ấm áp.
                Việc tác giả khắc họa hình ảnh Lục Lệ Thành thật sáng chói, tình yêu anh dành cho Tô Mạn cũng cao đẹp và sâu sắc còn hơn cả Tống Dực dành cho cô, nhưng lại để Tô Mạn lựa chọn Tống Dực, càng làm tôn lên tính cách đáng quý của Mạn Mạn trong tình yêu. Rõ ràng lựa chọn này là do con tim của Tô Mạn có lỹ lẽ riêng, cố chấp riêng. Người xứng đáng hay không chỉ có chính mình biết được...
                Đọc tác phẩm tôi tiếc cho Lệ Thành, cũng là tiếc cho Tô Mạn, tiếc cho anh đã không có đủ thời gian và cơ hội nói yêu cô, tiếc cho cô vì không có cơ hội nhìn tháy được hết những gì anh làm cho mình để biết rằng mình hạnh phúc biết bao khi đã từng có người yêu mình như vậy, tiếc cho hai người họ đã gặp nhau quá muộn.Tiếc cho dọc giả như tôi, đến gần cuối mà vẫn ngỡ ngàng vì Lệ Thành không có cơ hội nắm giữ trái tim của người anh yêu, hết lần này đến lần khác anh chỉ chậm một bước nhưng bỏ lỡ cả đời...
                Nhưng chính sự lựa chọn kết thúc như vậy mới làm tác phẩm này đi sâu vào lòng người, dù là happy ending nhưng vẫn làm nên sự khác biệt trong tác phẩm của Đồng Hoa!
                6 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • Van Hung đã trả lời:

                  Em ước gì anh Lục Lệ Thành nhanh hơn 1 bước thôi. Nói với chị ấy rằng: "Anh yêu em".Dù chị ấy có lựa chọn thế nào đi chăng nữa, thì anh ấy cũng mãi mãi ko phải lặng thầm biến mất trong bóng đêm...Anh ấy cũng đã dành 1 góc trong lòng chị ấy. Trong lúc hốt hoảng nhất, chị ấy đã gọi tên Lục Lệ Thành mà ko phải Tống Dực dù cả 2 đều ở đó.Ước gì...

                • NGUYEN NGOC HUYEN đã trả lời:

                  Vì cũng tiêc như bạn nên mình đã chọn duy nhất cái HE giành cho Lục Lệ Thành qua bộ phim cùng tên. Mình thích cái kết đó dù nó không phải của tác giả.

              • Nguyễn Thị Mỹ Linh

                Nguyễn Thị Mỹ Linh

                đến từ Thái Bình

                Tôi có một cô bạn gái rất thân. Khi hai đứa cùng nhau ngốn hết cuốn truyện này, lần đầu tiên chúng tôi cảm thấy có thể cùng chung với nhau một tình yêu: Đó là Lục Lệ Thành!
                Đồng Hoa cũng là tác giả của Bộ Bộ Kinh Tâm,cuốn tiểu thuyết tôi vừa yêu vừa hận. Nhưng cái đáng để xâu chuỗi giữa hai tiểu thuyết của chị chỉ có thể là những nhân vật nam. Dù là Bộ Bộ hay Bí mật bị thời gian vùi lấp, tôi đều chẳng thể phân biệt được rốt cuộc giữa Tứ a ca và Bát a ca ai mới là người tốt nhất, giữa Lục Lệ Thành và Tống Dực đâu mới là cái kết mà tôi mong muốn được thấy. Chỉ biết rằng mỗi lần chị đặt bút viết về ai, mỗi khi tên của ai đó được nhắc đến người đọc lại mang trong lòng một thứ tình cảm ngọt ngào xiết bao.
                Nếu với Bộ bộ, Đồng Hoa thật công bằng khi để người con gái ấy ra đi, không thuộc về riêng ai, nàng thuộc về thiên địa, thuộc về tất cả những người mà nàng yêu thương. Cái kết dù đau nhưng cũng thật công bằng! Còn với Bí mật bị thời gian vùi lấp, công bằng ở đâu cho Lục Lệ Thành??? Anh ấy đã yêu, đã quan tâm, đã hi sinh như bất kì người con trai nào. Nhưng cuối cùng trong khi tình yêu của người ta được đền đáp thì tình yêu của anh lại trở thành một bí mật mà có lẽ mãi mãi về sau người con gái ấy cũng chẳng thể biết rằng mình đã từng được yêu như thế! Nhưng anh chắc chắn không thua vì Tống Dực, Lục Lệ Thành chỉ thua vì Tô Mạn, vì Tô Mạn quá ngốc nghếch mà anh lại lỡ yêu cô gái ngốc ấy mất rồi! haizzz
                Lục Lệ Thành, anh đâu biết bí mật của anh làm người khác đau lòng...
                6 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • ty du

                  ty du

                  đến từ Hồ Chí Minh

                  Trên thế gian này liệu có tình yêu nào cao thượng như tình yêu của Lục Lệ Thành dối với Tô Mạn. Anh luôn âm thầm bên cạnh quan tâm chăm sóc và bảo vệ cô mà không đòi hỏi sự hồi đáp. Anh ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại là 1 trái tim ấm áp. anh yêu cô nhưng lại không dám nói cho cô biết vì 1 phần anh sợ cô sẽ giữ khoảng cách với anh,1 phần vì anh biết cô yêu tống dực,cô đã đợi tống dực 10 năm rồi. Với anh, hạnh phúc của Tô Mạn chính là hạnh phúc của anh.
                  Còn Tô Mạn,cuối cùng cô chọn Tống Dực,đó có phải là 1 cai kết có hậu. Nếu cô mở lòng ra, đừng quá cuồng si mà chỉ nhìn thấy Tống dực_người từng làm tổn thương cô,liệu cô sẽ nhìn thấy lục lệ thành,người luôn bên cạnh cô.tôi là fan của Lục Lệ Thành nên cảm thấy rất buồn với cái kết này. nhưng mà dẫu sao tôi cũng rất thích tác phẩm này của Đồng Hoa dì ghẻ.

                  « Quay lại mục đánh giá của tôi
                  3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                  • Nguyễn Vy

                    Nguyễn Vy

                    đến từ Hồ Chí Minh

                    Ấn tượng của tôi đối với "Bí mật bị thời gian vùi lấp" của Đồng Hoa chính là như thế. Mở đầu câu chuyện là việc nhân vật chính gặp lại người mình thầm thương trộm nhớ qua một buổi gặp mặt làm quen - một môtíp không hề mới, nhưng khi ta theo bước chân của Tô Mạn, thế giới của "Bí mật bị thời gian vùi lấp" dần được mở ra với những bí mật tưởng chừng như đã được vùi sâu. Những bí mật đớn đau khiến cho những con người tưởng chừng như hạnh phúc nhất lại trở thành những con người bất hạnh nhất. Không những thế, nó còn kéo theo những con người của hiện tại vào cái vòng lẩn quẩn của quá khứ ấy.

                    Thật may, cuối cùng mọi thứ cũng được hóa giải. Mỗi nhân vật đều có thể đạt được những gì mình mong muốn. Và đương nhiên, sẽ phải có những cái giá phải trả nhất định. Tôi đã có phần hơi hụt hẫng khi kết thúc của "Bí mật bị thời gian vùi lấp" lại cắt ngay ở đoạn Tô Mạn gửi hai bức thư cho Tống Dực và Lục Lệ Thành, và đẩy phần kết thúc thực sự vào trong phiên ngoại duy nhất cuối truyện. Nhưng sau này ngẫm lại, tôi thấy tác giả làm thế là đúng lắm, câu chuyện bi thương kia, điều quan trọng nhất không phải là ai sẽ đến với ai, người nào sẽ sống được bao nhiêu tuổi, mà là, thái độ của họ đối với cuộc sống sau những chuỗi ngày quẩn quanh đớn đau ấy. Phiên ngoại kia, chỉ là để kết thúc cho trọn mối tình tay ba của bọn họ mà thôi.

                    Nói về nhân vật, tôi đương nhiên thích nhất là Lục Lệ Thành, và vì thế, tôi chẳng thích Tống Dực. Tống Dực đối với tôi giống như một chàng hoàng tử trong những trang cổ tích đã ố vàng, xa vời và hư ảo. Không tài nào nắm bắt được. Và tôi thì không thích những thứ mông lung như thế. Nhưng Lục Lệ Thành thì lại rất thực tế và gần gũi: Anh ích kỷ, anh ghen tỵ, anh "nhỏ mọn", và như một bạn đã nói: Anh mang dáng dấp của cả nền văn hóa Trung Hoa ngàn năm, từ con người tới gia đình. Tôi yêu Lục Lệ Thành, tôi yêu tình yêu của Lục Lệ Thành. Vậy nên, tôi không thích Tống Dực.

                    Thực sự không thích.

                    Nhưng tôi cũng thực sự không thể nghĩ ra nổi kết thúc nào hợp lý hơn thế nữa.

                    Thực sự thì, giả như Tô Mạn mà thành đôi với Lục Lệ Thành, chắc tôi... đập màn hình luôn quá. (Nói kích động thế chớ cũng chả dám làm thật.) Lục Lệ Thành là con người của cô độc, của những cảm nhận thế giới này thật là bất công. Nếu mà Lục Lệ Thành thành đôi với Tô Mạn, Lục Lệ Thành được viên mãn, hẳn nhiên, đó sẽ chẳng còn là một Lục Lệ Thành mà tôi yêu quý.

                    Còn Tô Mạn, tôi thích cô ấy. Bởi vì trong tôi, cô ấy luôn là một người con gái lan tỏa ra thứ vẻ đẹp bình dị trong váy suông trắng điểm hoa, mang dáng dấp của một người vợ hiền hòa. Phải, tôi thích cô ấy, cũng bởi lẽ một điều giản đơn như thế.

                    Nhìn chung, "Bí mật bị thời gian vùi lấp" của Đồng Hoa, dù tôi rất thích nhưng nó vẫn chưa thỏa mãn được tôi trọn vẹn. Bởi lẽ, cũng còn một vài chi tiết trong đó tạo cho tôi cảm giác như nó đang đi theo một lối mòn, và với một vài lý do rất cá nhân, lối mòn này thực sự khiến tôi đôi phần khó chịu. Ngoài ra, theo như trí nhớ tồi tàn của tôi, thì hình như, có một vài chi tiết hơi thừa (hoặc không được tận dụng triệt để)? Có điều, quả thực, văn phong của Đồng Hoa rất tốt, tôi rất thích cách Đồng Hoa thể hiện tâm lý nhân vật thông qua những chi tiết tưởng chừng như nhỏ nhặt, như một ván cờ chẳng hạn. Và bởi lẽ đó, Đồng Hoa đã trở thành một trong những tác giả mà tôi yêu thích và có sức ảnh hưởng kha khá tới tôi, chỉ bằng một "Bí mật bị thời gian vùi lấp".

                    .

                    Ai nha, tôi lại lảm nhảm rồi.

                    .

                    Nhân thể, tôi cứ có cái cảm giác rằng Lục Lệ Thành mới là nhân vật chính, và rằng "bí mật" tình yêu của Lục Lệ Thành mới là "Bí mật bị thời gian vùi lấp" lớn nhất?

                    .
                    3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                    • Lê Linh

                      Lê Linh

                      đến từ Hà Nội

                      Tôi có một thói xấu, đấy là một khi đã thích ai thì chỉ quan tâm đến riêng người đó, mặc kệ những người khác; vậy nên lúc đọc xong truyện này, tôi đau quá. Đau đớn, xót xa, chua chát thay cho tình yêu Lục Lệ Thành dành cho Tô Mạn; sao mọi thứ bất công với anh đến vậy?
                      Tình yêu Lục Lệ Thành dành cho Tô Mạn cũng kiên định, kiên định đến mức cố chấp, y hệt như mối tình câm nín mà Tô Mạn dành cho Tống Dực vậy…một tình yêu trong thầm lặng, để rồi bị thời gian phủ lên một lớp bụi lạnh lùng mờ mịt.
                      Tôi hiểu rất rõ rằng con tim có lý lẽ của riêng nó mà lý trí không thể hiểu được, cũng hiểu rằng không thể ép Tô Mạn từ bỏ người cô yêu để đến với Lệ Thành, nhưng chí ít, tôi cũng mong cô có thể một lần cảm nhận được tình cảm của người con trai ấy, chỉ một lần thôi cũng được. Chỉ tiếc rằng trong đôi mắt cô mãi mãi chỉ có một người, nên cô chưa từng ngoảnh mặt lại nhìn chàng trai vẫn luôn ở bên cô trong lúc cô đau đớn vì tình, tuyệt vọng vì mất đi người thân, lặng lẽ nhìn cô sà vào vòng tay người đàn ông khác; cô vĩnh viễn không biết được tình yêu cao thượng trong trái tim chàng trai ấy. Tôi chỉ là người ngoài cuộc mà còn thấy đau nhói trong tim, Lục Lệ Thành, anh đã đau đớn như thế nào?
                      Phải nói là Đồng Hoa đã rất rất rất thành công trong việc “hành hạ” trái tim bé nhỏ của tôi.
                      2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                      Help