Buồn Làm Sao Buông
Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình? Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi.
Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm. Ký ức sở dĩ không thể mất mát là bởi chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm, những ngày đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so với con đường còn dài trước mắt. Vì lẽ đó mà những lần đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn để lại trong lòng những xốn xang, bần thần và khắc sâu hơn cả.
Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên... nghiễm nhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Có buồn đến thế, có thở dài nhiêu khê, thì chuyện cũ - người xưa của khoảng thanh xuân đầu tiên sẽ luôn được trí nhớ gọi về. Vậy thì liệu bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như một người-chớm-già vị tha cho đôi sợi tóc bạc len lén mọc trên mái đầu xanh? Bởi trước khi kịp già, hẳn ai trong chúng ta cũng phải trải qua dăm ba ngày trẻ như thế, chỉ thấy bản thân một mình bầu bạn với nỗi buồn, nỗi cô đơn, nỗi cự tuyệt...
Tất cả đều bắt nguồn từ lúc người ấy bỏ đi, để lại riêng ta cùng với miên trường niềm thương thân vị kỷ. Xin hãy hiểu cho đỉnh điểm cao nhất của cô đơn không phải là một mình, mà là trong tim đã có sẵn một người nhưng bên cạnh thì trăm ngàn người không ai giống vậy. Chúng ta đều biết ơn đời sống đã thi ân quá nhiều cho phần số của mỗi người. Được sống, đã là một ơn may, nhưng đôi khi trong bản vẽ phước phận cũng chệch tay khiến đọng lại những vết lem tựa nước mắt rơi phải làm nhòe. Bởi thế, cuộc đời - về cơ bản - không hề buồn, nhưng từ khi người xuất hiện, nó mới buồn miên mải. Có điều thiên hạ cứ suốt ngày bảo “chán đời” xong vẫn phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì mạnh miệng nói “chán người” cũng có buông bỏ được người đâu?
Câu hỏi ấy tôi đã từng tự hỏi trong suốt những ngày mà lòng còn hướng về riêng-duy-nhất-một người. Rồi chợt nhận ra, có những kỷ niệm xứng đáng cho chúng ta phải tranh đấu không ngừng với thời gian, với lòng người, với sân si thương giận... để nắm giữ nó đến trời cùng đất tận. Nhưng, trời cùng đất tận, rốt cục cũng không đáng sợ bằng một chữ - Quên. Thế nên, cũng phải đến một lúc nào đó, lòng bỗng thấy nhẹ tênh như nắng chiều la đà sắp rớt và thấy từ xa có bóng người khuất dần vào hoàng hôn chuyển tối. Tắt ngóm. Tắt lòng. Thế là cũng xong. Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay. Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có hai tay, nếu cứ dùng dằng níu kéo những điều đã mất thì còn sức lực nào nữa để nắm thật chặt thật chắc hạnh phúc?
Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...
Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!
Thông Tin Chi Tiết
| Công ty phát hành | Phương Nam |
| Nhà xuất bản | NXB Văn Hóa - Văn Nghệ |
| Trọng lượng vận chuyển | 200 grams |
| Kích thước | 12 x 20 cm |
| Số trang | 211 |
| Ngày xuất bản | |
| SKU | 8932000118824 |
| Danh mục | Truyện ngắn - Tản văn |
Hỏi, đáp về sản phẩm
Khách Hàng Nhận Xét
-
Đánh Giá Trung Bình
4/5
(43 nhận xét) -
Chia sẻ nhận xét về sản phẩm
-
Đinh Thị Kim Tiến
đến từ Hải Phòng
Đã mua cuốn sách này vào ngày 05/03/2014"Buồn làm sao buông’’ cuốn hút tôi ngay từ cái tên của nó. Muốn buông lơi nỗi buồn nhưng lại không thể trả lời cho câu hỏi: Tại sao có thể? Viết về tình yêu, Anh Khang đã bộc bạch ra những lời đi vào lòng người ta, thấm thía vào lòng những người “đồng cảnh ngộ’’ – khi yêu, và yêu, vô hình đeo mang thêm cả: “Nỗi buồn sâu lắng thân quen”. Bởi vì yêu, dẫu có mỏi gối muốn ngừng chân, nhưng năm tháng vội vã, nào chờ đợi bất cứ ai, ta lạc nhau giữa thành phố cả triệu người. Nặng lòng với những ngày cũ, đan xen muôn vàn cảm xúc có nồng nàn, có dịu dàng, có biết mấy thương yêu, và hanh hao dáng hình của những ngày-đã-cũ. Đêm, nằm xuống giường, tôi mở sách ra và nhìn vào những dòng chữ ngay ngắn hay những lời thủ thỉ tỏ-rõ-lòng-những-con-người-như-chúng-ta, và thì nước mắt lưng tròng rồi rơi xuống trên trang sách, đưa tôi vào giấc ngủ êm đềm sau những giờ phút của ngày dài “ngây-ngốc-nhìn-thế-giới-ngoài-kia”… mà mỗi sớm mai thức dậy, tôi lại bị buộc mình một thân chống chọi… -
Huỳnh Trung
đến từ Hồ Chí Minh
Nó thực sự không liên những tản văn rời rạt bút pháp nghị luận của một học sinh nghe lời giáo viên râm ráp, thậm chí nó còn không phải là một câu truyện ngằn hay là gì. toàn bộ tiểu thuyết chỉ là lời than thở non nớt của một tác giả hot boy khiển nhiều cô gái mê mẫn và bỏ tiền ra mua. Sách có bìa đẹp, lời tựa hay, tác giả đẹp trai, và bên trong không có gì cả. đọc xong cả cuốn sách nhưng trong lòng chỉ động lại là cuốn sách này đẹp quá ai cũng khen hay nên mình chắc cũng khen hay. Đây là một trong nhưng cuốn sách bestseller đặc sắc về bề ngoài và mang đầy tính PR thương mại nhưng thiếu một chút thông minh. -
Đỗ Kim Quỳnh
đến từ Hồ Chí Minh
Đã mua cuốn sách này vào ngày 19/09/2014Đầu tiên, em xin nói về phần trang trí bìa: bìa sách rất đẹp, độc đáo và tinh tế, rất phù hợp với nội dung bên trong sách. Cách thiết kế bìa trẻ trung đúng sở thích của lứa tuổi teen.
Về nội dung sách muốn gửi đến quý bạn đọc thì phải nói là rất hay. Từng câu chuyện tác giả Anh Khang đưa vào giường như là cả một thế giới nội tâm tình yêu mà hầu như tất cả chúng ta ai cũng tưng có những cảm nhận """ vừa lạ,vừa buồn,vừa vui,vừa bồi hồi,cả chút vô tư và ích kỷ...""" một khi đã và đang đặt chân đến ngưỡng cửa của chuyện tình yêu. "" BUỒN LÀM SAO BUÔNG"" như bày tỏ hết toàn bộ những suy nghĩ mênh mang, bồng bềnh,thơ mộng,tươi đẹp của ""những người trẻ đang yêu"" trên từng trang giấy. Anh Khang đã thực sự khiến lòng chúng ta phải ""say nắng"" bởi những dòng chữ thăng hoa!!! -
Hoaa Lê
đến từ Bắc Ninh
Văn phong nhẹ nhàng,Anh Khang như nói hộ nỗi lòng trăm người,buồn cho nỗi buồn trăm kẻ. Nỗi chơi vơi chóng vánh như hiện ngay trên trang sách. Càng đọc càng buồn,càng buồn lại càng say. Ngẫm ra mới thấy thấm thía. Ai mà chẳng đôi lần giữ trong lòng những nỗi sầu rất đỗi thường nhật nhưng lại chẳng thể nào rũ bỏ hay đúng hơn là không biết nên bắt đầu rũ từ đâu, và cứ ôm mãi cái chẳng_để_làm_gì. Anh Khang như vạch trần hết cái vướng mắc ấy, để ta nhận ra mình,nhận ra cái vòng luẩn quẩn làm nên nỗi buồn muôn thuở của lòng người,trong tình yêu cũng như cuộc sống; rồi nhẹ nhàng dạy ta cách buông tay. Đọc " Buồn làm sao buông" tôi ngộ ra chính mình,không còn ảo tưởng về những mối quan hệ chằng chịt xung quanh cuộc sống, tôi chấp nhận buông thả những thứ vốn sinh ra đã chẳng_phải_của_mình và nó cũng vốn chẳng_để_làm_gì...
Anh Khang viết tản văn đúng_là_tản_văn. Tôi tự hỏi cái tên "tản văn Anh Khanh" nói chung và " buồn làm sao buông" nói riêng có nên có 1 vị trí xứng đáng trong lòng độc giả hay không ??? -
Lê Thị Ánh Hồng
đến từ An Giang
Đã mua cuốn sách này vào ngày 12/03/2014Như quyển Ngày trôi về phía cũ của Anh Khang thì quyển này cũng khiến mình không dứt ra được. Bìa sách lần này có vẻ được chăm chút hơn, khi có 2 bìa và cả bìa ngoài lẫn bìa trong đều rất đẹp. Khi đã quen với phong cách viết của Anh Khang chắc hẳn bạn sẽ có cảm giác như mình đang đọc một bài thơ chứ không phải là nhưng câu văn bình thường. Là những câu truyện nhỏ, những nỗi buồn nho nhỏ của tác giả, Có lẽ những ai đã từng trải qua tuổi trẻ đều thấm được những điều mà tác giả đưa ra. Chắc hẳn sẽ không tồi cho những bạn đang đắn đo giữa buồn và buông.
-
Nguyễn Khánh Thành
đến từ Đồng Nai
Đã mua cuốn sách này vào ngày 11/04/2014So với Ngày Trôi Về Phía Cũ cũng của Anh Khang, cuốn này chỉ hơi khá hơn, nhưng tựu trung cũng là những nỗi buồn nông, nhẹ hững, đôi khi giả tạo, cũng những từ ngữ lạ để che đậy sự cụt trong ý tưởng có phần lặp lại từ cuốn sách trước.
Tuy nhiên, một phần nội dung cuốn sách này đỡ nhạt nhẽo hơn Ngày Trôi Về Phía Cũ. Tôi thích cách tác giả bình luận về phim Những Người Khốn Khổ, vì có lẽ việc phân tích tác phẩm là sở trường được đào luyện của tác giả khi còn học chuyên Văn.
Cuốn sách được chia 2 phần rõ ràng (quá rõ ràng!): sau những tâm sự "buồn" là "buông". Nhưng có lẽ việc "buông" là việc tự nhiên, không gượng ép được, nên những gì tìm thấy trong phần "buông" là sự hơi-có-vẻ-lên-gân của tác giả: "hãy", "phải" và "đừng."
Với tôi, quan trọng nhất của một cuốn sách là ý tưởng, chứ không phải những triết lý hay lý luận non cạn của những người chưa đủ vốn sống. Thật là tiếc, tôi chưa tìm thấy được điều tôi muốn trong bất cứ cuốn sách nào của Anh Khang.
Bạn sẽ dễ dàng tìm được những câu nói có thể trích dẫn ra liền và quăng lên Facebook để nhận được rất nhiều lượt like của bạn bè, kèm những comment đại loại như: "Hôm nay tâm trạng thế!", "Ôi, viết hay quá!"... nhưng mà thú vui của người đọc sách thật sự đâu phải để đăng những trích đoạn ướt át và được... like đâu phải không? Những-câu-cất-lên-nghe-có-vẻ-hay được đặt trong một bối cảnh gượng gạo đâu thể đẩy những người đang đọc sách, tập trung đọc sách vào một thế giới khác, tư tưởng khác, cảm xúc khác để thỏa mãn cái thú đọc sách!
Cuốn sách này sẽ thích hợp cho những người: đang tìm một cuốn sách có bìa đẹp, chặn sách đẹp để làm quà tặng, đang trong tâm trạng không muốn đọc một cái gì khiến phải suy nghĩ nhiều nặng đầu, những người ngây thơ, mộng mơ đang trông chờ một khía cạnh cảm xúc nào đó về tình yêu. Cuốn sách thuộc dạng best-seller và sẽ còn tái bản nhiều lần nữa vì đối tượng như thế thời nay nhiều lắm. -
Tiết Duy Vĩ Lễ
đến từ Hồ Chí Minh
Đã mua cuốn sách này vào ngày 10/03/2014Đây là cuốn sách thứ 3 mà theo mình ưng nhất, Anh Khang đã quay lại tản văn vốn là thế mạnh của anh. Cuốn sách lần này ta sẽ đi dọc theo chiều cảm xúc của tác giả từ những nỗi buồn không tên, những kỷ niệm bạc màu, hay những nỗi đau trái gió trở trời của mảng trời ngày xưa. Ở phần mở đầu, sẽ vẫn là nỗi buồn day dứt của một người vẫn ôm kỷ niệm để sống ở thực tại, vẫn đau đáu dõi theo người dưng thân thương giờ đang hạnh phúc với người khác. Nhưng đến phần sau, là sự buông bỏ, ở phần này, các tản văn như lời tuyên ngôn của tác giả, cũng là lời cảm ơn những nỗi đau như một thứ động lực khiến con người ta phải thay đổi. Khép lại sách, ta như vừa trải qua 1 tiếng thở dài, ừ thì kỷ niệm, ừ thì niềm vui nhưng rồi ta sẽ mỉm cười để sống tiếp. Vì người làm ta hạnh phúc không phải là quá khứ mà chính là người hiện tại đang trân trọng ta từng giây phút. -
Loc Vo Duy
Tôi khá thích giọng văn của Anh Khang - đơn giản nhưng chứa đựng nhiều tình cảm . Cuốn sách được chia làm 2 phần " Buồn " và " Buông " khá hấp dẫn . Và bên dưới tựa mỗi bài viết có thêm những câu nói khá hay . Ngoài ra bên trong quyển sách này có một cái post card khá là dễ thương . Những bài viết tôi thích trong quyển sách này có thể kể đến như : DUY , TỰ THƯƠNG LẤY MÌNH ,AI RỒI CŨNG SẼ ĐI , BUÔNG TAY LÀ HẾT .v.v...
Có một câu nói trong quyển sách này mà mình thích là : " Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy , có những kỉ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say biết mấy , cũng phải đến ngày học cách buông tay . "
Quyển sách khá hấp dẫn... Các bạn hãy tự khám phá nha... -
Quỳnh Trâm
đến từ Hồ Chí Minh
Có lẽ ai cũng có những cảm xúc dỡ dỡ ương ương giống như thế này ^^~ . Thế nên những quyển tản văn của Anh Khang mới đi vào lòng người đọc một cách dễ dàng như vậy.
Khi đọc những mẩu truyện nhỏ của Anh Khang tôi thường hay mỉm cười vì nhận ra mình tồn tại ở đâu đó, có những lúc buồn không biết nói cùng ai, có những khi cô đơn đến cùng cực, có những lúc lằng nhằng không biết nên nắm hay buông... có những lúc "người thương" "người lạ" là thế nào chẳng phân biệt được.. ^^
Thế nên nếu muốn tìm thấy ở đâu đó những cảm xúc giống mình thì bạn hãy cứ cầm trên tay cuốn sách này mà chiêm nghiệm, để rồi sẽ nhận ra mình không hề đơn độc với những cảm giác mà chỉ mình mình biết.
Cám ơn Anh Khang. -
Nguyên Duyên
đến từ Hồ Chí Minh
Các bạn của mình mua quyển sách này rầm rộ, mình nghĩ nó "hot" nên mình cũng muốn mua hihi. Không hiểu sao mua về đọc cứ thấy nó nhàn nhạt làm sao á. Hay do khẩu vị của mình không hợp với những gì quá sâu sắc, cần phải suy ngẫm. Chỉ thấy nó như một cọng mì dài thiệt là dài mình mút hoài mà không hết, đành cắn đứt giữa chừng, vì ngán quá. Đối với mình, quyển sách này không làm cho mình khá lên khi đang ngập chìm trong mớ bòng bong. Được cái là cái bìa màu xanh đại dương bên trong đẹp quá, mình bỏ luôn cái bìa ngoài!











Đang tải...