13 truyện ngắn là 13 nỗi buồn.. những nỗi buồn không chỉ để là nỗi buồn thôi. Nỗi buồn sẽ trôi đi, cảm xúc sẽ lắng lại nhưng bài học thì ở lại mãi.
- "Bình thường, khi đọc một cuốn sách hay, tôi hay có cảm giác yêu tác giả, nhưng đọc truyện của Gào, có thể bạn cũng sẽ như tôi, thấy ghét cay ghét đắng cái giọng văn đanh đá…ghét như thế, nhưng vẫn cứ phải đọc cho hết không thì sẽ rất khó chịu, bứt rứt…và đọc xong lại thấy thèm đọc nữa…để rồi ghét thêm…" - Vũ Ngọc Phượng - MC Tôi 20! - Đài VTC
- "Một giọng văn thật táo bạo, một lối viết khá tự do đôi khi pha chút ngỗ ngược…Đâu đó trong những câu chuyện của Gào là chuỗi tưởng tượng vô cùng phong phú đôi lúc pha chút viễn vông nhưng khi ngẫm lại ta lại thấy chúng chẳng xa vời thực tế chút nào" - Thùy Linh - Nhóm Năm Dòng Kẻ
- "Một đốm lau ngày hôm nay có thể là cả một đồng lau lan tận đến chân núi vào những hôm sau. Tôi tin văn của Gào sẽ như thế, bởi lửa tự thân đâu đó giữa những dòng chữ" - Lê Cát Trọng Lý - Ca sĩ, Nhạc sĩ
Mời bạn đón đọc.
Báo Chí Giới Thiệu
Theo Báo Lao Động “Cho em gần anh thêm chút nữa”(Thứ ba, 25/08/2009 09:22:45 AM)
Tác phẩm đầu tiên của Gào (nickname của Vũ Phương Thanh), một tác giả thuộc thế hệ cuối 8X (sinh năm 1988). “13 truyện ngắn là 13 nỗi buồn... những nỗi buồn không chỉ để là nỗi buồn thôi. Nỗi buồn sẽ trôi đi, cảm xúc sẽ lắng lại nhưng bài học thì ở lại mãi”. Tác giả nói như thế về tác phẩm của mình; còn ca sĩ, nhạc sĩ Lê Cát Trọng Lý - người cùng lớp tuổi với tác giả - cho rằng: “Một đốm lau ngày hôm nay có thể là một đồng lau lan tận đến chân núi vào những hôm sau. Tôi tin văn của Gào sẽ như thế, bởi lửa tự thân đâu đó từ những dòng chữ”.
L.N.G (Nguồn: Báo Lao động)
Thông Tin Chi Tiết
Hỏi, đáp về sản phẩm
Khách Hàng Nhận Xét
-
Đánh Giá Trung Bình
4/5
(26 nhận xét) -
Chia sẻ nhận xét về sản phẩm
-
Phạm Thanh Vân
đến từ Hồ Chí Minh
Ngay từ tựa truyện "Cho em gần anh thêm chút nữa" tôi cảm nhận được hình ảnh một cô gái bẽn lẽn, yếu đuối, "xin phép" chàng trai để được ở cạnh anh. Trái ngược hoàn toàn với tựa, nội dung bên trong là những cô nàng cá tính, mạnh mẽ và quyết đoán, những cô gái thuộc túyp người hiện đại, đầy hoài bão, nhiệt huyết tuổi trẻ cùng với một trái tim đã từng ít nhất một lần bị tổn thương, Truyện cùng với giọng văn táo bạo cùng cốt truyện độc đáo đã mang đến cho tôi những cảm xúc mới mẻ. Tuy nhiên dường như Gào quá lạm dụng hình tượng nhân vật nữ ngông cuồng, bạo dạn khiến cho những câu chuyện về sau trở nên tẻ nhạt dần -
Nguyễn Thị Thu hương
đến từ Hà Nội
Thấy nhiều bạn khen nên mon men mua lại của con bạn đọc thử, nói thật là mình... không hề thích quyển này một tẹo nào. Thật sự là mình cảm thấy chuyện của Gào rất nhạt nhẽo và chẳng toát lên được ý nghĩa nào cả. Hơn nữa, Gào còn lạm dụng rất nhiều "..." khi kể chuyện. 3 dấu chấm đó có thể sử dụng trong truyện để làm truyện có một chút gì đó thiết tha, buồn buồn, nhưng lạm dụng nhiều quá thành ra làm cho truyện ngắt quãng, có giọng điều ê a ề à, gây mất cả hứng thú cho người xem. Hơn nữa, chuyện còn hay đề cập đến các yếu tố nhạy cảm, gây phản cảm. Và liệu Gào có nhất thiết phải đưa những yếu tố ấy vào trong truyện không? Riêng theo quan điểm của mình, Gào vẫn chưa thể sánh bằng các cây bút như Fuyu, Linh Miêu,... được -
Huỳnh Uyển Như
đến từ Hồ Chí Minh
Truyện của Gào luôn khiến cho người đọc thổn thức, đanh ghét, ám ảnh, và cả đau buồn. Với giọng văn đôi khi cay cú và đanh đá, đôi khi lại mang chút thổn thức, cùng những câu chuyện tình buồn, cùng những nghĩ suy, cùng những nhân vật với tâm trạng khác nhau, nội dung hoàn cảnh khác nhau... đã tạo nên một quyển sách khác biệt, với một nhà văn trẻ khác biệt, khi đâu đâu cũng toàn những câu chuyện tình yêu đẹp như tiên, hay những mối tình mang xu hướng cổ tích.
Những sự thật, những nhân vật, những câu chuyện tình Gào viết đậm chất bụi trần, đậm chất đớn đau và nghiệt ngã. Dường như Gào muốn gửi đến người đọc lời của cô qua những câu chuyện buồn rằng chúng ta không nên vội nhìn nhận, hoặc đánh giá ngay những gì mắt ta thấy, mà phải đánh giá bằng trái tim, bằng lý trí để những người quanh chúng ta không đau khổ nữa.
Đây là quyển sách mà mình thấy rất hay và thích trong những tác phẩm của Gào. Ám ảnh hoài không dứt. -
Abee Huynh
đến từ Hồ Chí Minh
lần đầu tiên mình đọc tác phẩm này là mượn từ một người bạn, lúc đó chỉ đọc được một vài câu chuyện ngắn, bị hấp dẫn bởi cách viết rất thật của Gào nên mình đã tìm mua đọc lại lần nữa. Vẫn là mẫu chuyện ấy nhưng ở những lần đọc khác nhau người đọc sẽ cảm nhận rất khác. Cái hay của Gào là hóa thân thành nhiều nhân vật qua mỗi chuyện ngắn, tất cả đều là những câu chuyện buồn về tình yêu, vì Gào là một tác giả rất thực tế, không vẽ ra cho người đọc rằng câu chuyện tình yêu nào cũng màu hồng, trái lại, lời văn trong đó rất chua chát, đắng nghét, và đay nghiến về cuộc sống nhưng cũng có lúc dịu dàng và cô đơn đến cùng cực. Rất táo bạo trong cách dùng từ, đọc xong có vẻ ngài ngại vì những từ ngữ êề chuyện ái ân hay chuyện vệ sinh nhưng tất cả đều rất thật, và chỉ có Gào mới nói ra một cách trần tục như thế. Có phải tác giả đã bị tổn thương nặng nề nên tất cả các câu chuyện đều kết thúc buồn, nhưng mình mong sẽ có một tác phẩm khác của Gào mang màu sắc tươi mới hơn, để người đọc khỏi nhàm chán. -
Trần Bùi Thái Thiện
đến từ Hồ Chí Minh
Tôi đọc tác phẩm này đã hơn 2 năm và từ đó đến nay tôi không nhớ là mình đã đọc lại bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc là mỗi lần xúc cảm của tôi dành cho mỗi truyện ngắn vẫn y nguyên như ngày đầu tiên đọc. Cho em gần anh thêm chút nữa... tôi cảm nhận rõ nỗi đau của những người con gái trong truyện, lúc thì tuyệt vọng đến cùng cực, lúc thì dửng dưng với cuộc sống này vì cuộc sống đã lấy đi của người phụ nữ rất nhiều thứ, đó là đứa con gái, là người chồng mà người phụ nữ rất mực yêu thương. Những truyện ngắn ấy đã lấy đi của tôi không ít nước mắt, đôi lúc tôi cảm thấy ám ảnh với nỗi đau của những nhân vật trong truyện. tác phẩm là những câu chuyện trần trụi với đời thật. Nói chung là rất hay!!!
-
Phạm Thanh Vân
đến từ Hồ Chí Minh
Ngay từ tựa truyện "Cho em gần anh thêm chút nữa" tôi cảm nhận được hình ảnh một cô gái bẽn lẽn, yếu đuối, "xin phép" chàng trai để được ở cạnh anh. Trái ngược hoàn toàn với tựa, nội dung bên trong là những cô nàng cá tính, mạnh mẽ và quyết đoán, những cô gái thuộc túyp người hiện đại, đầy hoài bão, nhiệt huyết tuổi trẻ cùng với một trái tim đã từng ít nhất một lần bị tổn thương, Truyện cùng với giọng văn táo bạo cùng cốt truyện độc đáo đã mang đến cho tôi những cảm xúc mới mẻ. Tuy nhiên dường như Gào quá lạm dụng hình tượng nhân vật nữ ngông cuồng, bạo dạn khiến cho những câu chuyện về sau trở nên tẻ nhạt dần -
Nguyễn Thị Thu hương
đến từ Hà Nội
Thấy nhiều bạn khen nên mon men mua lại của con bạn đọc thử, nói thật là mình... không hề thích quyển này một tẹo nào. Thật sự là mình cảm thấy chuyện của Gào rất nhạt nhẽo và chẳng toát lên được ý nghĩa nào cả. Hơn nữa, Gào còn lạm dụng rất nhiều "..." khi kể chuyện. 3 dấu chấm đó có thể sử dụng trong truyện để làm truyện có một chút gì đó thiết tha, buồn buồn, nhưng lạm dụng nhiều quá thành ra làm cho truyện ngắt quãng, có giọng điều ê a ề à, gây mất cả hứng thú cho người xem. Hơn nữa, chuyện còn hay đề cập đến các yếu tố nhạy cảm, gây phản cảm. Và liệu Gào có nhất thiết phải đưa những yếu tố ấy vào trong truyện không? Riêng theo quan điểm của mình, Gào vẫn chưa thể sánh bằng các cây bút như Fuyu, Linh Miêu,... được -
Trần Bùi Thái Thiện
đến từ Hồ Chí Minh
Tôi đọc tác phẩm này đã hơn 2 năm và từ đó đến nay tôi không nhớ là mình đã đọc lại bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc là mỗi lần xúc cảm của tôi dành cho mỗi truyện ngắn vẫn y nguyên như ngày đầu tiên đọc. Cho em gần anh thêm chút nữa... tôi cảm nhận rõ nỗi đau của những người con gái trong truyện, lúc thì tuyệt vọng đến cùng cực, lúc thì dửng dưng với cuộc sống này vì cuộc sống đã lấy đi của người phụ nữ rất nhiều thứ, đó là đứa con gái, là người chồng mà người phụ nữ rất mực yêu thương. Những truyện ngắn ấy đã lấy đi của tôi không ít nước mắt, đôi lúc tôi cảm thấy ám ảnh với nỗi đau của những nhân vật trong truyện. tác phẩm là những câu chuyện trần trụi với đời thật. Nói chung là rất hay!!! -
Haibara Serry
đến từ Quảng Trị
"Cho em gần anh thêm chút nữa " là một cuốn sách "rất Gào". Văn phong táo bạo, mạnh mẽ. Cootstruyenj của Gào luôn đi đôi với "độc" và "lạ". Dường như Gào luôn muốn sáng tạo ra hững cốt tuyện mới mẻ nhất. Tuy nhiên, cuốn sách này lại cón hiều ngôn từ quá táo bạo. Tôi biết, với một người còn quá trẻ và năng động như Gào thì sức sống mạnh mẽ vẫn luôn hiện lên trong con người của cô. Nhưng việc sử dụng những hình ảnh, ngôn từ quá ư là.... khiêu khích cảm thấy người đọc khá là... xấu hổ và khó xử trong khi đọc (như truyện "Có đàn ông trong toilet nữ" chẳng hạn). Đọc qua một lượt cuốn sách, ta thấy Gào rất chăm chỉ trong việc đào sâu, tìm tòi những cái uẩn khúc của con người, của xã hội nhưng nếu xem ét kĩ, ta có thể thấy văn phong của cô vẫn còn quá mạnh bạo, sắc sảo đến độ.. vô duyên. Tuy nhiên, nếu so với "Tự sát" thì tôi vẫn thấy cuốn sahcs này có những điểm tốt hơn so với" Tự sát" rất nhiều :) -
Nguyễn Thị Vy
đến từ Hà Nội
Mình cảm thấy khá thất vọng khi mua cuốn sách này. Nó thực sự là một trong những cuốn...tệ nhất mà mình từng được đọc. Tên tuổi của Gào thì chẳng còn xa lạ gì với độc giả trẻ, và sau khi đọc xong cuốn sách mình đã hiểu tại sao cô ấy lại được nhiều người biết đến như vậy. Những lý lẽ, nói đúng hơn là những phát ngôn của Gào thoạt nghe có vẻ đầy chín chắn và trưởng thành, nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ thì sẽ thấy có phần nào đấy hời hợt và nhạt nhẽo. Hơn nữa, trong truyện của Gào, người đọc dễ dàng bắt gặp những tình tiết "gây sock", những câu văn được diễn đạt khá tệ (như trong truyện "Có đàn ông trong toilet nữ" chẳng hạn). Mình băn khoăn rằng, những tác phẩm của Gào liệu có thể có một sức sống lâu bền không, hay nó chỉ nổi lên bất chợt rồi lại chìm nghỉm nhanh chóng? Thời gian sẽ trả lời tất cả.











Đang tải...