Đảo
Những trang truyện ngắn mới nhất của Nguyễn Ngọc Tư (Biến mất ở Thư Viên, Đảo, Lưu lạc, Tro tàn rực rỡ…) trong cuốn tiểu thuyết - Đảo do nhà xuất bản Trẻ phát hành vào tháng 03/2014 đã được đông đảo bạn đọc đón nhận và có những phản hồi đầy suy tư về cái cốt, cái tâm trong từng dòng thơ viết thành văn xuôi để mô tả nội tâm con người đầy biến động, như một hòn đảo nhỏ giữa vùng biển lớn.
Hơn một nửa của Đảo là những truyện ngắn dưới 2000 chữ, nội dung xoay quanh chuyện mất mát, tổn thương và những cuộc tìm kiếm niềm vui đơn giản trong cuộc sống: yêu thương, thỏa mãn những mong ước và nhu cầu được tỏa sáng.
Đọc Đảo của Nguyễn Ngọc Tư hay còn được gọi bằng cái tên thân quen - chị Tư, bạn đọc sẽ đau vì nỗi đau của những cuộc sống không lối thoát, sẽ đau vì thấy đó những "số phận" không thể thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của cuộc đời mà không tìm thấy lối ra. Kết thúc mỗi câu chuyện như những dấu chấm hỏi về số phận đời người sẽ đi về đâu giữa lênh đênh dòng đời, buông cuốn sách rồi mà lòng vẫn còn khắc khoải một nỗi đau không thể thành lời.
- "Là tô đậm nỗi cô đơn của con người bằng nhiều vết mực khác nhau. Là tiếng thét câm của những con người không được nhìn thấy nghe thấy..."-
Đọc và cảm nhận, biết đâu, trong những lời tâm sự đó, có đâu đó nỗi lòng của chúng ta, cũng đang quẩn quanh trong những hòn đảo nhỏ giữa biển khơi rộng lớn mà vẫn chưa tìm thấy đáp số của cuộc đời mình.

Thông Tin Chi Tiết
| Công ty phát hành | NXB Trẻ |
| Nhà xuất bản | NXB Trẻ |
| Trọng lượng vận chuyển | 300 grams |
| Kích thước | Đang cập nhật |
| Ngày xuất bản | |
| SKU | 8934974126331 |
| Danh mục | Truyện ngắn - Tản văn |
Hỏi, đáp về sản phẩm
Khách Hàng Nhận Xét
-
Đánh Giá Trung Bình
4.5/5
(24 nhận xét) -
Chia sẻ nhận xét về sản phẩm
-
Vương Thị Quỳnh Như
đến từ Đồng Nai
Đã mua cuốn sách này vào ngày 14/07/2014Lần đầu tiên đọc cuốn Đảo tôi thực sự không hiểu nội dung một vài câu chuyện cho lắm, những câu chữ đơn giản thôi nhưng nó rất ý nghĩa khiến ngừoi đọc phải tập trung vào từng câu chữ.Tôi phải đọc đến lần thứ 2, lần thứ 3...thì mới thấm thía hết từng cái hay của mỗi câu chuyện.Phải nói khi hiểu được ý nghĩa của nó mình mới cảm thấy phục tác giả.Ẩn sau mỗi câu chuyện tưởng không thể ngắn hơn đó lại là những cuộc đời dài ...Một cuốn sách rất đáng để đọc. -
hoàng thanh trúc anh
đến từ Hồ Chí Minh
Đọc sách của Nguyễn Ngọc Tư như 1 thói quen thôi, khi chị xuất bản 1 quyển sách, dù bản thân chưa biết nội dung thế nào, tôi cũng sẽ không ngần ngại đem "em sách" về, vì tôi đã có 1 sự tin tưởng tuyệt đối vào những tác phẩm của Chị. Và quả thật, Đảo cũng không là 1 ngoại lệ.
Mỗi câu chuyện trong truyện sẽ để lại rất nhiều dư âm trong lòng người đọc, đa phần là buồn man mác, nhiều khi cũng không hiểu sao tác giả lại cho kết cục vậy, nhiều khi thương nhân vật lắm, nhưng biết sao giờ, cái hay của truyện, cái làm cho người ta nhớ về Chị, chính là những câu chuyện khó quên và đầy ám ảnh vậy mà.
Trong truyện sẽ có những chi tiết có thể không phù hợp với những em học sinh yêu văn học, dù vậy, có thể nói đây là 1 quyển sách sẽ mang lại cho người đọc nhiều suy nghĩ và xúc cảm. -
Sun Lucky
đến từ Kon Tum
Ấn tượng đầu tiên khi tôi đọc cuốn sách này đó chính là cái tên khá đặc biệt và pha lẫn chút kì lạ của nó '' Đảo'' . Nhiều người khi nhìn cái tên này cũng chưa thấm thía hết ý nghĩa của nó . Mà phải đọc câu truyện mà tác giả miêu tả thì mới hiểu được cái tên này có ý nghĩa như thế nào . Sau khi đọc truyện phải khen tác giả rằng cách mà cô miêu tả thế giới nội tâm của nhân vật quả thật rất chân thực và sâu sắc . Trong mỗi người đều tồn tại hai cá tính riêng mà chưa chắc đã khám phá ra . Phải đến khi thực sự nguy hiểm nó mới bộc lộ ra . Các biện pháp nghệ thuật được sử dụng rất tài tình từng câu chữ đều được chau chuốt . Nội dung rất hấp dẫn -
Nguyễn Ngọc Thanh Thảo
đến từ Bình Dương
Đã mua cuốn sách này vào ngày 14/03/2014Nội tâm con người trong Đảo cũng như trong những tác phẩm trước của Nguyễn Ngọc Tư quá nhập nhằng, sâu rộng và đầy biến động. Và những mất mát và tổn thương không tự nói nên lời của họ ám ảnh mình suốt một đoạn thời gian sau khi đã buông sách xuống. Dù không hề cố tình đặt mình quá sâu vào nội tâm nhân vật vì mình hiểu quá rõ những dằn vặt và đau đáu mà những tác phẩm trước của chị mang lại, mình vẫn đau nỗi đau của những số phận bế tắc và nhập nhằng không lối thoát của họ. -
VÕ BÍCH NGỌC
đến từ Hồ Chí Minh
Mình đã đọc hầu hết các tác phẩm của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Mình rất thích phong cách viết văn của cô ấy. Nhẹ nhàng, lãng đãng nhưng lại mang mác buồn. Hầu như truyện nào của Nguyễn Ngọc Tư cũng phảng phất nỗi buồn và đều viết về những thân phận người nhỏ bé trong cuộc sống, đa phần là ờ nông thôn. Đặc biệt ở cuốn sách này, mỗi truyện sau khi đọc xong làm cho con người ta cứ vương vấn, ám ảnh hoài. Chỉ là những câu chuyện ngắn thôi nhưng mỗi câu chữ như những hạt ngọc kết tinh lại, súc tích và cô đọng. Không hiểu nhà văn đã lấy tư liệu ở đâu để viết nên tác phẩm này! Con người trong Đảo đều có những bi kịch cho riêng mình. Mỗi người ôm lấy bi kịch đó cho tới cuối đời cũng không sao thoát ra được! Đọc xong cuốn sách, đặt nó xuống rồi mà mình vẫn không ngừng suy nghĩ về những bi kịch đó. Thật là tê tái trong lòng. Theo mình, cuốn sách này còn xuất sắc hơn cả cuốn Cánh đồng bất tận trước đây nhiều nhiều lần!
-
Lê Thị Huyền Trang
đến từ Khánh Hoà
Đã mua cuốn sách này vào ngày 17/03/2014Cầm Đảo trên tay, tôi có cảm giác bơ vơ. Như bao lần thấy bơ vơ khi đọc Sách của Tư. Hầu hết những truyện ngắn trong Đảo tôi đã đọc trên blog của Tư, nhưng vẫn không thể không làm một trong những người đầu tiên mua Đảo, bởi sự hâm mộ, bởi sách Tư dù đọc bao lần cũng không hề thấy chán. Sách của Tư không cho phép người ta đọc nhanh, đọc vội, cũng không cho người ta cảm giác thỏa mãn. Thực sự là loại sách rất kén người đọc. Nó đòi hỏi người ta phải có chiều sâu tâm hồn, phải tồn tại sự rung động, mới có thể cảm nhận được cái hay, cái đẹp trong từng câu chuyện, mới có thể đồng cảm với những số phận nhỏ nhoi. Đảo cũng vậy, ngay từ cái tên, từ bìa sách, đã toát lên nỗi cô đơn vô cùng. Từng mẫu chuyện nó quá thực, quá trần trụi, không một chút tô vẽ, sáo rỗng hay khoa trương. Là những người phụ nữ không bao giờ chịu tự sáng, chỉ luôn dành phần hào quang rực rỡ cho người mình yêu thương; là những số phận con người mỏng manh, éo le chẳng hề hiếm ngoài đời thường, chỉ là ta vô tình đi lướt qua họ. Nhiều người sẽ cho rằng Sách Tư quá buồn, với những mô típ quen thuộc, Đảo cũng vậy. Nhưng không, những người thật sự thấm được những câu chữ của Tư, sẽ không bao giờ cảm thấy nó cũ kĩ hay nhàm chán, bởi vì nó là cuộc đời, làm sao ta chán được cuộc đời? Hay đôi khi người ta bực tức vì chẳng câu chuyện nào của Tư mang lại một kết thúc rõ ràng, một kết quả có hậu. Không, chẳng phải tác giả đã không cho phép chúng ta làm những kẻ đọc lười biếng, chỉ biết đọc và đi theo mạch cảm xúc của truyện hay sao? Chính chúng ta - Người đọc sẽ là người lựa chọn cái kết cho nhân vật, chúng ta phải suy tư, phải lựa chọn để có được cái mình muốn, dù nó đẹp hay không đẹp, hoặc chưa đẹp. Nếu bạn muốn đối diện với sự trần trụi của cuộc sống, nếu bạn muốn đắm mình trong những suy tư, nghiền ngẫm, nếu bạn muốn mình đừng bao giờ đánh rơi những rung động con người, thì hãy mua Đảo, hãy đọc Tư... -
Trần Xuân
đến từ Hồ Chí Minh
Đây là lần đầu tiên mình chọn mua sách của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Và mình đã hiểu tại sao mình lại cảm thấy không tiếc tiền trong khi cuốn sách khá mỏng và ngắn, rất ngắn.
Những câu chuyện đọc xong mà cảm thấy chút hụt, giống như là không có cái kết đích xác nào cả, chập chừng và chơi vơi. Lúc đầu đọc, mình thấy khó chịu vì đã quen với những câu chuyện dù buồn dù vui, cũng có một cái kết trọn vẹn. Nhưng giờ suy ngẫm lại, thấy tác giả viết như thế âu cũng có lí do. Nghĩ cuộc đời con người ta đang sống làm gì có kết mà viết, những nỗi cô đơn làm gì có kết mà chấm bút đây. Cái hay và sâu lắng nhất của truyện Nguyễn Ngọc Tư là viết về những điều rất bình dị, đầy rẫy đến mức người ta xem là chuyện thường ngày thành những lời, những từ dùng rất ấn tượng, viết về nỗi đau thầm kín của con người. Nội dung không mới nhưng cách viết rất mới. Mình thấy rất ấn tượng và thích thú từ đầu cho đến cuối, ngay cả khi ngồi đây, gõ những dòng này. Sự lắng đọng rất sâu và sự tỉnh thức cũng rất thấm.
"Coi tay ngày mưa" - câu chuyện mình thích nhất trong cuốn sách này, cũng thật chênh nhưng sâu sắc, gợi mở nhiều giá trị.
Bìa sách thiết kế đẹp, rất bắt mắt, chất lượng giấy tốt, tranh trừu tượng khá phù hợp với nội dung sách. Nhưng giá cả hơi đắt so với dung lượng tác phẩm. Một cuốn rất thích hợp đọc vào những ngày mưa dài. Và vì nó, mình đánh giá khá cao phong cách của Nguyễn Ngọc Tư, nó rất phù hợp với cuộc sống thực tại cũng như bản thân mình, thấy chính mình khi đọc nó. -
Toan Hoang Manh
đến từ Hà Nội
Đã mua cuốn sách này vào ngày 16/03/2014Đây không phải lần đầu tôi chọn mua một tác phẩm của Tư nhưng mỗi lần lựa chọn lại thêm một lần trải nghiệm và thêm một lần thấy được bóng dáng của bản thân mình đâu đó trong những trang sách.
Lần trước là Sông và bây giờ là Đảo. Sông là tiểu thuyết còn Đảo chỉ là truyện ngắn. Thế vậy mà sao cái day dứt, chơi vơi và dang dở không hề vơi nhẹ. Có lẽ với Tư độ dài hay ngắn của câu chữ không thể làm thay đổi được mạch cảm xúc và phong cách của ngòi bút - hiếm khi thấy được niềm vui hay chút gì hạnh phúc mà trọn vẹn. Cái cảm giác trơ trọi, chới với giữa một vùng xung quanh lênh láng nước ùa về như một giấc mơ con trẻ khi xa mẹ. Có lẽ những ai đã trải qua đổ vỡ sẽ rất dễ cảm nhận được cảm giác này. Tôi lựa chọn cuốn sách làm bạn đồng hành trong những chuyến đi du lịch dài ngày một mình, có nó dẫu sao thời gian lúc đầu óc đơ đơ dưới mái hiên của một quán cafe nơi một đất nước xa lạ sẽ biết phải làm gì. Đọc một mạch hết cả cuốn sách, ly cafe cũng vừa nguội và mưa cũng vừa tạnh. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác lúc gập lại cuốn sách và cầm lên tách cafe đắng. Đắng thật nhưng hình như còn có cả chút gì đắng trong tim.
Nếu bạn là một người yêu thích du lịch và luôn thích tìm kiếm những không gian cho riêng mình, một cuốn truyện ngắn như Đảo sẽ là một người bạn đáng có trong balo. -
Huỳnh Lê Võ Phi
đến từ Hồ Chí Minh
Cuộc sống dưới góc nhìn của Nguyễn Ngọc Tư luôn cô đơn, dang dở, u sầu và vô định có lẽ chính vì thế mà các sáng tác của Tư luôn buồn, nỗi buồn nhẹ nhàng mà thấm thía, và Đảo cũng không phải là ngoại lệ. Đảo là một tập truyện ngắn gồm 15 truyện ngắn mới nhất của Tư. Từng mẫu chuyện trong Đảo nó quá thực, quá trần trụi, không một chút tô vẽ, sáo rỗng hay khoa trương, ngay từ cái tên, từ bìa sách, đã toát lên nỗi cô đơn vô cùng. Hơn một nửa trong Đảo là những truyện ngắn dưới 2000 chữ, nội dung xoay quanh chuyện mất mát, tổn thương và những cuộc tìm kiếm niềm vui đơn giản trong cuộc sống.
Trong Đảo Tư đã đưa người đọc thoát ra khỏi cái thế giới của những con sông, những cánh đồng. Tuy nhiên những số phận con người trong Đảo vẫn là những số phận con người mỏng manh, éo le, những số phận bèo dạt mây trôi, những con người sống chân chất, yêu thương nhau bằng những tình cảm sâu đậm nhất, những người phụ nữ không bao giờ chịu tự sáng, chỉ luôn dành phần hào quang rực rỡ cho người mình yêu thương… những số phận vốn đã xuất hiện rất nhiều trong truyện của Tư. Tuy nhiên, qua ngòi bút của Tư, những thứ tưởng chừng như bình dị và quen thuộc ấy lại đi vào lòng người đọc một cách đơn giản nhất nhưng cũng sâu sắc và ám ảnh nhất. Đảo chứa trong mình những câu chuyện với các số phận quen thuộc với hầu hết độc giả yêu quý phong văn của Tư, tuy nhiên Đảo không khiến độc giả cảm thấy cũ kĩ hay nhàm chán, bởi chuyện của Tư, nó chính là cuộc đời, mà làm sao ta chán được cuộc đời, phải không?
Nỗi đau tràn ngập trong Đảo nhưng không quặn thắt, mà nó da diết quấn lấy mình, như khi người thương chỉ ngồi cách một con đường nhỏ, chỉ dăm bước chân là tới mà đâu ai dám bước mà chỉ biết thốt lên rằng “Nếu ai cũng đều che mặt lại, thì làm sao để nhận ra nhau?” và họ chỉ chỉ biết da diết, da diết nhìn nhau…
Đọc Đảo tôi dường như đối diện với sự trần trụi của cuộc sống, những con chữ được Tư viết rất thản nhiên nhưng đủ làm tôi ám ảnh và cay xót đến từng tế bào. Với sự chân thành trong lối viết, cùng những câu văn mượt mà, Tư đã chạm tới sâu thẳm tâm hồn mỗi con người khi đọc các tác phẩm của mình nói chung và Đảo nói riêng. Tôi muốn nói với các bạn đọc rằng, nếu bạn muốn đắm mình trong những suy tư, nghiền ngẫm, nếu bạn muốn mình đừng bao giờ đánh rơi những rung động về lòng trắc ẩn của con người, thì hãy mua Đảo, hãy đọc Tư. -
Hoàng Minh Quân
đến từ Hồ Chí Minh
Đã mua cuốn sách này vào ngày 31/03/2014Đó là những truyện ngắn được mở đầu với 1 chuỗi những câu văn lủng củng và khó hiểu, những cái nút cứ thắt chặt để rồi đến gần kết nó lại được mở ra, những câu văn tưởng chừng như khó hiểu ban đầu như được cố tình ẩn đi những nỗi đau mà các nhân vật đã trải qua để rồi kết thúc là sự vỡ oà của những nổi đau bị dằn xé, mà đúng hơn là nhân vật đang bị ám ảnh về chính nỗi đau của họ.
Với 2 trang đầu mỗi truyện bạn thật sự mong ngóng trang thứ 3 là trang kết thúc truyện. Nhưng khi mọi thứ sáng tỏ thì bạn lại không còn mong cái "kết thúc" đó xảy ra nữa vì bạn sẽ sợ, sợ cái kết tưởng chừng như nhẹ tênh nhưng lại đủ nặng để vương lại trong đầu bạn và khiến bạn cứ trăn trở cho những nhân vật "ảo" đó.
Đảo không phải là sách dành cho những người muốn đọc để giải trí, vì khi bắt đầu cầm sách lên, nội tâm của bạn sẽ bị kéo theo từng truyện từng nhân vật trong sách để rồi mặc dù khi đã đặt nó xuống. Nội tâm của bạn vẫn còn đâu đó trong cuốn sách, vẫn còn bị kéo theo một nhân vật nào đó.....











Đang tải...