Diệp Gia
Trong mùa muôn hoa rơi rớt và héo rũ ấy, họ quen nhau. Vẻn vẹn một cái nhìn đã quyết định cả cuộc đời về sau.
Có lẽ bởi anh trốn tránh, vờ hờ hững để quên đi mảng ký ức không nên có này; có lẽ bởi anh nhát gan, không đủ dũng khí mà đẩy người anh yêu vào vòng tay cô gái khác.
Nhìn cậu kết hôn, nhìn cậu có con. Nhìn cậu từ một cô nhi nay đã gia đình đề huề.
Thế nhưng, anh nào có hay, cậu vẫn hằng chôn sâu bóng hình cậu thật sự yêu thương vào đáy lòng. Để rồi khi bắt gặp bốn con chữ "W, H, H, L", mọi thứ mới hoàn toàn tan rã. Kén nhộng bấy lâu anh tạo ra khóa kín chính mình, bỗng chốc bị rạch toang…
Hai người họ, một là đội trưởng đội phòng chống ma túy biên giới, một là cảnh sát cơ trí xuất thân cô nhi. Trong vụ án truy bắt tội phạm này, đã không chỉ là đấu tranh cho chính nghĩa, mà còn là cuộc đua của tình yêu.
Đón đọc các tác phẩm đam mỹ hay và Mới nhất với Giá Rẻ Hơn và dịch vụ Chăm sóc khách hàng 7 ngày/ tuần tại Tiki.vn
Hãy cùng hàng trăm ngàn người mua sách online tại Tiki.vn
Thông Tin Chi Tiết
Hỏi, đáp về sản phẩm
Khách Hàng Nhận Xét
-
Đánh Giá Trung Bình
4.5/5
(43 nhận xét) -
Chia sẻ nhận xét về sản phẩm
-
Pòn Pon
đến từ Hồ Chí Minh
Đã mua cuốn sách này vào ngày 20/08/2014Đây không phải lần đầu tôi đọc đam mĩ . Mà là lần đầu tôi có một cuốn đam mĩ . Tôi mua ở nhà sách , thậm chí người thu ngân còn hỏi "Em có chắc là mình muốn đọc nó chứ ?" tôi khá ngỡ ngàng nhưng tôi nghĩ mình không chọn sai cho tới tận h cũng vậy tôi chắc là mình không sai .
Đây không phải trải nghiệm mới của tôi về đam mĩ , mà là trải nghiệm mới về một giọng văn mới mẻ .... giọng văn của Lưu Hương . Lưu Hương viết hay lắm , thể loại mà tôi yêu là thể loại Lưu Hương viết , gần như là không gặp cũng hiểu nhau .
Diệp Gia ! Đọc xong thì người ta nhận thấy sự nhu nhược của Dịch Vĩ còn tôi tôi thấy tình yêu của Dịch Vĩ dành cho Diệp Gia , đó là tình yêu anh dành cho Diệp Gia là nhu nhương của anh , là mong mỏi sự hạnh phúc của cậu , là coi cậu như anh em , là tìm cho cậu thứ tốt nhất , là đưa cậu vào nhung lụa . Đó là tình yêu không phải sự ham muốn cậu như Đàm Văn , Đàm Văn cho rằng hắn yêu Diệp Gia rất nhiều , nhiều hơn cả Dịch Vĩ nhưng hắn sai hắn không yêu cậu nhiều đến như thế , hắn đơn giản chỉ như đang mắc nợ Diệp Gia . Còn Diệp Gia ... cậu yêu DỊch Vĩ vô cùng nhưng cậu cũng như Dịch Vĩ không nhìn thấy tình cảm của đối phương ,, cũng là lặng lẽ thể hiện cho người kia thấy mình hạnh phúc . Là họ cả 2 người họ tự tổn thương nhau ! Và trong câu chuyện này Đồng Úy là cái liên kết nhỏ giữa những người bọn họ là món quà là người cản trở cũng là kẻ hòa giải ,,, cho dù tình yêu cô dành cho Diệp Gia chả bao h là ít cả ... không có cô thì câu chuyện này không hay !
Cảm ơn ! Lưu Hương , Diệp Gia ,,, dưa tôi ra khỏi cái giấc mơ MỘT TÌNH YÊU TOÀN MÀU HỒNG ! -
nguyễn my
đến từ Hồ Chí Minh
Mới bước chân vào đam mỹ đã vớ ngay phải bộ này, nên mình bị ám ảnh bởi câu chuyện tình của hai nhân vật chính. Mặc dù đã mua rồi nhưng mình vẫn không đọc lại lần thứ 2, không phải truyện không hay, mà do mình sợ phải đọc lại những đoạn ngược trong truyện.
Tình yêu của Diệp Gia dành cho Dịch Vĩ đến gần cuối truyện mình mới biết nó to lớn đến nhường nào. Chỉ cần là điều Dịch Vĩ muốn, Diệp Gia sẽ theo ý anh tất, đến cả cuộc đời mình Diệp Gia sống theo ý muốn của Dich Vĩ. Còn Dịch Vĩ mình thấy quá nhu nhược, nếu như anh can đảm thổ lộ tình cảm với Diệp Gia thì chắc có lẽ cậu ấy cũng chẳng phải chịu nhiều giày vò, đau đớn đến thế. Ngay cả khi Diệp Gia bị bắt cóc thì anh cũng chẳng làm được gì. May mà cái kết cũng gọi là có hậu, nếu không chắc mình không bao giờ sờ đến Diệp Gia lần thứ hai. -
Quỳnh Đỗ
đến từ Đồng Tháp
Đã mua cuốn sách này vào ngày 05/09/2014Tình yêu mà Diệp Gia dành cho Dịch Vĩ là sự âm thầm sự chịu đựng thập chí bất chấp hi sinh tính mạng mình để bảo vệ anh ....Dịch Vĩ cũng yêu Diệp Gia nhưng vì biết tuổi thơ cậu là cô nhi đã quá bất hạnh muốn cậu có 1 gia đình hạnh phúc có vợ con đầm ấm ....Hai người họ cứ luôn âm thầm mà suy nghĩ cho đối phương không chịu nói ra tình cảm trong lòng mình nên mới gây ra nhiều sự hối tiếc. Về Đàm Văn , anh ta cũng yêu nhưng là 1 tình yêu mù quáng mất hết lý trí dùng mọi thủ đoạn để đoạt được thứ mình muốn để rồi cuối cùng cái anh ta chiếm được cũng chỉ là thân thể của Diệp Gia mà không phải là trái tim của cậu. -
Ni Jester
đến từ Hồ Chí Minh
Đã mua cuốn sách này vào ngày 20/06/2014Tôi thực sự khâm phục tình yêu của Diệp Gia dành cho Dịch Vĩ. Một tình yêu mà có thể hi sinh tất cả cho anh. Một tình yêu trong sáng và thuần khiết. Cậu kết hôn cũng vì anh, suốt 3 năm bị giam cầm cũng chỉ vì lời hứa với anh. Nếu như Dịch Vĩ can đảm hơn một chút, nếu anh thổ lộ với cậu sớm hơn một chút thì có lẽ 3 năm kia anh và cậu có thể bên nhau. Nhưng tôi lại thích 3 năm ấy, mặc dù đọc cảm thấy xót và thương cậu vô cùng, khoảng thời gian để anh có thể nhận ra Diệp Gia là người quan trọng nhất đối với anh. Tôi lại thấy tội cho Đồng Úy, đến cuối cùng cô vẫn cô đơn dẫn theo đứa con qua Mỹ để cho cậu và anh có thể hạnh phúc. Đàm Văn thật ra là đáng thương hơn là đáng ghét. Một quyển sách hay và ý nghĩa. -
Trần Sophie
đến từ Hồ Chí Minh
Một bài cảm nhận dài, được mình viết bên wp, nay post lên đây chia sẻ cảm nghĩ cùng mọi người :
Thực sự sau khi đọc xong “Diệp Gia” tôi chỉ muốn gào lên “Diệp Gia, sao ông trời lại bất công như thế? Tại sao người tuyệt vời như anh lại phải chịu sự đày ải của số phận như thế chứ?”.
Nhưng sau đó ngồi ngẫm nghĩ kỹ lại thì tôi phát hiện ra được sự thâm thúy của tác giả Triệt Dạ Lưu Hương. Tất cả mọi thứ đều có những nguyên do của nó. “Diệp Gia” là một cuốn đam mỹ hay đáng đọc, không chỉ cốt truyện lôi cuốn, mà sự diễn đạt cùng cách miêu tả tâm trạng quá tuyệt vời, khiến tôi đọc một lèo hết sạch, không ngừng nghĩ.
Bàn về cuốn truyện này thì có 3 người khiến tôi lưu tâm nhất, họ cũng là người làm nên cả câu chuyện, Lâm Diệp Gia, Tống Dịch Vĩ và Đàm Văn.
Lâm Diệp Gia, là một con người hoàn mỹ, từng đường nét trên gương mặt của anh đều lay động lòng người, khiến người khác không thể dời mắt chỉ có thể mãi ngắm nhìn.Lại thêm tài năng xuất chúng, đầu óc thông minh nhanh nhạy, tình tình tuy có vẻ lạnh lùng, dễ nổi nóng nhưng thực chất là người trọng tình cảm, bao dung, và luôn muốn bảo vệ cho kẻ yếu.
Thế nhưng, tôi nghĩ chính vì cái sự hoàn mỹ tới từng tế bào đó của Diệp Gia mà số phận của anh trở nên lận đận và bi đát. Cũng như câu “hồng nhan bạc phận”, ông trời cho anh tất cả những gì mà bất cứ ai hằng mong muốn, nhưng cũng gán cho anh số mệnh nghiệt ngã.
Diệp Gia mồ côi, là một cô nhi. Ở cái nơi tàn khốc đó, cái nơi mà người ta nghĩ rằng những đứa trẻ thiếu may mắn sẽ được chăm sóc và giáo dục tốt ấy, đầy rẫy những sự đen tối của con người. Của những kẻ lấy bộ mặt thiên sứ của việc từ thiện để che đậy cho những hành vi dơ bẩn của bản thân.
Diệp Gia như đóa hoa sen, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Cậu an ủi và yêu thương những đứa trẻ ở đó, hi sinh vì chúng để trở thành con mồi của tên viện trưởng mập ịt tham lam bại hoại. Một tên hoạn quan, hắn dù dùng cách gì cũng không thể cưỡng hiếp được cậu, trong mắt Diệp Gia hắn là kẻ bại hoại đáng kinh tởm. Mặc cho hắn dùng đủ thứ bạo lực cưỡng bức cậu, cậu cũng chưa từng để hắn lấn át, chưa từng đặt hắn thành chướng ngại vật. Chính là dùng sự lạnh lùng nhất, khinh bỉ nhất đối xử với hắn.
Thế nhưng lúc đó Diệp Gia cũng chỉ là một đứa trẻ, trong môi trường đó cậu trở thành một con người mạnh mẽ, kiên cường với sức sống mãnh liệt nhưng cũng đồng thời giam hãm chính tâm hồn mình bằng sự chịu đựng, nỗi nau và sự cô đơn. Cho đến khi gặp Tống Dịch Vĩ
Tống Dịch Vĩ lại khác hoàn toàn với Diệp Gia. Anh sống trong nhung lụa, là một cậu ấm rất biết cách ăn chơi. Đó là anh của tháng năm nổi loạn, còn anh lúc này là một cảnh sát tài trí, một đội trưởng nghiêm khắc, Dịch Vĩ luôn muốn vươn lên, tạo ra được tiến vang cho bản thân, để thoát khỏi cái bóng qua lớn của người cha làm quan lớn. Anh là con người nhiệt huyết, biết phân biệt rạch ròi khi nào là công việc khi nào là chơi bời.
Thực ra tôi nghĩ Dịch Vĩ rất yêu thương cha mình, nhưng giữa hai người có khoảng cách quá xa. Thế nên anh luôn muốn tách ra khỏi cha mình, chính là muốn khẳng định sự trưởng thành của bản thân và cũng là cho mọi người thấy, anh là một Dịch Vĩ tài năng, là một người luôn cố gắng vươn lên chứ không phải nhờ vào ô dù.
Hai con người khác biệt, thân phận khác biệt, địa vị khác biệt, xuất thân khác biệt, tính cách cũng bất đồng nhưng lại gặp nhau ở một điểm để rồi yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Theo tôi, Diệp Gia và Dịch Vĩ vốn đã để ý nhau ngay từ đầu, trước khi cả hai gặp nhau. Vì sao ư? Hai người ưu tú như thế, lý lịch tỏa sáng như thế sao lại không gây chú ý cho nhau được chứ!? Chính là hai người ở hai cực khác nhau lại hút nhau một các mạnh mẽ.
Khoảnh khắc ánh mắt họ giao nhau ở lần đầu tiên gặp gỡ, trái tim họ đã lỗi nhịp vì nhau, đồng thời khắc sâu hình bóng đối phương vào tâm can.
Là tình yêu khiến họ chùng bước không đến được với nhau, lúc cả hai đè lấy nhau trong trận giao chiến ở sân bóng rổ, ngày 20 tháng 10 năm 1996, họ đã nhận ra họ yêu đối phương như thế nào. Bắt đầu cuộc chiến cả hai đều mang tâm trạng coi nhẹ nhau, nhưng chính điều đó khiến họ bất ngờ về nhau, và càng coi trọng nhau hơn.
Nhưng tôi vẫn luôn nghĩ, nếu như khi đó Dịch Vĩ can đảm hơn, bỏ qua lý trí mà cuối xuống ôm lấy Diệp Gia, và hôn cậu ấy thì câu chuyện này sẽ như thế nào? Như Đồng Úy nói, nếu cả hai sớm hiểu nhau hơn, sớm biết được tình cảm của đối phương giành cho mình, liệu cả hai có chịu nhiều đau thương như thế không? Liệu bên cạnh Diệp Gia sẽ luôn có Dịch Vĩ song hành, không phải chịu đựng những thống khổ bi ai đó hay không?
Đó là điều Dịch Vĩ luôn hối hận, anh không cho mình cơ hội, không cho Diệp Gia được một sự bắt đầu, anh đẩy cậu ra khỏi vòng tay anh, đẩy cậu vào vòng tay người con gái khác. Chứng kiến cậu kết hôn rồi có con. Hết thảy Dịch Vĩ luôn dùng sự bao dung nhất, che chở chăm sóc và bảo vệ Diệp Gia. Mong muốn của anh chỉ là Diệp Gia hạnh phúc, bình bình an an bên một gia đình giản dị. Đề rồi ngày ngày anh chỉ cần ngắm nhìn nụ cười tỏa sáng của cậu, lòng cũng cảm thấy mãn nguyện.
Nhưng anh không biết, trong tâm can Diệp Gia, Dịch Vĩ là người đầu tiên cậu yêu, người duy nhất và cuối cùng mà cậu yêu thương. Anh không đến với cậu vì không muốn lôi kéo cậu vào một tình yêu bị người đời khinh miệt. Cậu cũng chần chừ không muốn anh cùng cậu sa tội lỗi. Diệp Gia giấu kín tình yêu ấy, nhận lấy sự chăm sóc của Dịch Vĩ một cách thỏa mãn, như cậu mong muốn chỉ cần cả hai bình lặng bên nhau, như hai đường thẳng song song thế đã là tốt lắm rồi.
Nhưng đối với tính cách kiêu ngạo không khuất phục của Diệp Gia, cậu đã quyết định một canh bạc lớn, bằng cả sinh mệnh của mình để đổi lấy thông tin về King, cũng là muốn biết được tình yêu của Dịch Vĩ giành cho mình là như thế nào.
✬ ✭ ✯
Chỉ có Dịch Vĩ hiểu Diệp Gia nhất, và cũng chỉ Diệp Gia tâm ý tương thông với Dịch Vĩ nhất.
Tình yêu của họ qua năm tháng được xây nên bền chặt, như lúc anh ôm lấy cậu cùng nhau ngắm sao trời. Như lúc anh ôm lấy cậu ở trên thuyền, hung dữ đánh cậu nhưng sau đó xót xa ôm lấy cậu. Như lúc cả 2 cùng nhau ở dưới một mái nhà, tận hưởng những điều bình dị nhất, nấu cơm rồi cùng nhau ăn, cùng nhau trêu đùa….. cả hai dần dần yêu nhau nhiều hơn. Tới mức hi sinh cho nhau, tới mức từ bỏ tất cả vì đối phương.
Có thể sẽ có người căm ghét Dịch Vĩ, vì sự nhu nhược của anh mà đẩy Diệp Gia vào canh bạc nguy hiểm đó, khiến 3 năm Diệp Gia sống trong đau thương.
Nhưng, tôi lại nghĩ hiện thực nó tàn khốc lắm, tình yêu đồng giới là thứ bị người đời khinh bỉ. Không phải là Dịch Vĩ nhu nhược, anh chỉ muốn bảo vệ cho Diệp Gia. Khi nhìn thấy Diệp Gia lần đầu Dịch Vĩ đã nói : “Diệp Gia thuộc dạng khơi gợi dục vọng chiếm hữu, hoặc bảo vệ, từ tận sâu thâm tâm của người khác.” Và Dịch Vĩ là loại thứ hai. Đàm Văn là loại thứ nhất.
Cứ yêu thì phải chiếm lấy sao? Dịch Vĩ không hiểu tình cảm của Diệp Gia, nhưng hiểu rõ tình cảm của mình, thế nên từ khi đặt Diệp Gia vào mắt, anh chỉ có một mục đích là bảo vệ chăm sóc cậu.
Tôi đã nín thở theo dõi những tháng ngày Dịch Vĩ lao mình đi tìm Diệp Gia, 3 năm cậu chịu đau thương cũng là 3 năm anh sống trong thống khổ không ngừng hối hận. Từ một đội trưởng cảnh đội phòng chống ma túy, Dịch Vĩ bỏ tất cả để tìm cách cứu Diệp Gia. Để khi nhìn thấy 4 chữ “W.H.H.L” đó, bước tường cuối cùng của anh đổ sụp. Diệp Gia yêu anh, suốt cuộc đời này trong tim anh cũng chỉ có cậu.
✬ ✭ ✯
Tôi mừng vì đây là một kết thúc viên mãn, Dịch Vĩ và Diệp Gia đã chịu đựng quá nhiều thứ, vượt qua rất nhiều thử thách để cuối cùng sau 7 năm lại có nhau.
Tôi rất thích những khoảnh khắc bình yêu của họ, khi Dịch Vĩ chăm sóc cho Diệp Gia, tôi như có thể cảm thấy sự ôn nhu và yêu chiều nhất.
Dịch Vĩ là người có thể khơi gợi những khoảng sâu nhất trong lòng Diệp Gia, cả dục vọng chiếm hữu cũng là nhẹ nhàng nhất đến từ người thương yêu nhất.
✬ ✭ ✯
Còn Đàm Văn, tôi vừa chán ghét nhưng cũng vừa thương hại hắn.
Sinh ra là người kế thừa, người mình tưởng là cha mẹ lại căm hận mình, bị rèn dũa trở thành một kẻ tàn nhẫn. Môi trường, sự thù hận cùng cái vị trí King kia đã khiến một cậu bé thông minh, có tình thương trở thành một kẻ ác độc. Là Đàm Văn hiểu bản thân hắn nhất, hắn sinh ra là kẻ ác. Nhưng hắn cũng thật cô đơn, hắn cũng có tình yêu, tất cả giành cho Diệp Gia, hắn yêu Diệp Gia đến điên cuồng. Suốt nhiều năm trời Đàm Văn vẫn lưu giữ hình bóng Diệp Gia, tìm cậu, chỉ mong nhận được một chút tình yêu của cậu.
Nếu như…. nếu như Diệp Gia có thể yêu hắn dù chỉ một chút có thể Đàm Văn không thành ra như thế này.
Nhưng tình yêu của Đàm Văn là dục vọng chiếm hữu ích kỷ. Chưa bao giờ bạo lựa có thể khiến con người phục tùng và yêu thương, chỉ có tình yêu chân thành, bao dung mới có thể chạm đến đáy lòng của đối phương.
Thế nên, trong mắt Diệp Gia, Đàm Văn cũng chỉ là một đứa trẻ đáng thương trong cả trăm đứa trẻ đáng thương ở viện mồ côi. Chưa bao giờ cậu để hắn vào mắt.
Tôi nghĩ, cái chết đối với Đàm Văn chính là sự giải thoát. Suốt một đời sống trong mưu mô, tội ác, hắn bấu víu vào tình yêu giành cho Diệp Gia, cũng đến lúc phải buông tay.
✬ ✭ ✯
Happy Ending luôn là kết thúc mà mọi người mọng đợi nhất.
Tôi nghĩ tác giả đem đến cái kết này cho “Diệp Gia” cũng chính là muốn đưa đến cho bạn đọc một cái nhìn khác về tình yêu. Cuộc đời không phải màu hồng, nó có nhiều màu, tình yêu trong thế giới hiện thực nó cũng đầy màu. Đen có, trắng có, chỉ là con người lựa chọn như thế nào để đi đến màu hồng.
Hai con người yêu nhau, trải qua thử thách và đau thương đến được với nhau, thật sự khiến tôi có thêm niềm tin vào tình yêu vào cuộc sống.
-
Nguyễn Hồng Minh Phương
đến từ Hồ Chí Minh
Tôi đọc diệp gia trong những ngày đầu tiên của mùa hè một cách không tự nguyện theo sự giới thiệu của người khác. Thật ra đó là lần thứ hai, trước đó tôi đã từng đọc bộ truyện này một lần, nhưng do kinh nghiệm đọc ngược văn, H văn, tôi không thể nào chịu nổi giọng văn nhẹ nhàng, chậm rãi của Hương tỷ, bỏ dở ngay khúc Đàm Văn chụp cho ba người họ hai bức hình, và tôi nghĩ sẽ không bao giờ tìm lại nữa.
Lần thứ hai tôi đọc nó một cách gấp gấp hơn, tới khi cảm nhận được cái tình nhẹ nhàng trong truyện, thì tôi đã không dứt ra được. Trong Diệp Gia ẩn chứa rất nhiều tình yêu mà có thể người ta dễ dàng nhận ra, nhưng lại khó mà thấu hiểu được.
Truyện kể về Diệp Gia và cấp trên của anh là Dịch Vĩ, cả hai con người ưu tú trong đội phòng chống ma túy của Trung Quốc, Cả hai cùng trải qua những năm tháng công tác chung đầy nguy hiểm, khó khăn.
Có lẽ Dịch Vĩ là Diệp Gia là hai nhân vật chính, thế nhưng cái tình ở họ lại rất mơ hồ. Họ yêu nhau nhưng lại không muốn có được nhau, Dịch Vĩ yêu Diệp Gia, anh muốn cậu có được một cuộc sống bình thường , hạnh phúc với vợ con và gia đình. Diệp Gia có tình vói Dịch Vĩ, thế là cậu dống theo cách mà anh muốn : thương yêu vợ và có trách nhiệm với con. Thú thật tôi không thích Dịch Vĩ vì có lẽ anh ta quá nhu nhược, tình yêu muốn có phải giành giật, còn anh ta có trong tay lại đi nhường cho người khác. Chính vì như vậy tôi thích cái tình thứ hai trong truyện này hơn.
Là Đàm Văn và Diệp Gia, tôi thích cách Đàm Gia chấp nhất với những ký ức của mình, thích cách anh ta trân trọng hiện tại, thích cách anh ta đấu tranh cho tương lai của mình và Diệp Gia. Một dù cách thức anh ta lựa chọn có hơi bạo lực và "tà" một tý. Nhưng như vậy có hề gì, chung quy cũng chỉ vì yêu.
May mắn là khi mất đi Diệp Gia, Dịch Vĩ đã có chút can đảm đối mặt với tình cảm của mính, nếu không tôi cũng không nhớ nổi sự có mặt của anh ta trong truyện.
Kết thúc của truyện không biết nên gọi thế nào cho phải, mặt dù có một chút buồn, một chút tổn thương cho tất cả, nhưng cuối cùng họ đã trở về bên nhau, và Đàm Văn cũng có được đáp án cho riêng mình.
Đọc xong truyện, tôi không cảm nhận được được gì ngoài sự nặng nề đến ngộp thở, Phải mất mấy ngày sau, khi nghe nhắc đến hai chữ Diệp Gia, tôi mới đủ bỉnh tĩnh để thấy nó hay thế nào.Có lẽ sau khi đọc Diệp Gia bạn sẽ thấy chút hối hận vì nó rất ngược , nhưng nếu không đọc, bạn sẽ không biết thế nào là đam mỹ thật sự.
Cảm ơn Hương tỷ vì đã hoàn thành nó
Cảm ơn Chibook đã chọn Diệp Gia để xuất bản
Và cảm ơn Lạc nhi, vì nàng đã gửi cho ta tác phẩm tuyệt vời này. -
Nguyễn Thị Thu Phương
đến từ Thái Bình
Đã mua cuốn sách này vào ngày 26/12/2013Diệ Gia gần như là tác phẩm Đam mĩ đầu tiên tôi đọc nên ấn tượng vẫn rất sâu sắc. Vốn dĩ đã rất thích các truyện lấy bối cảnh là hình cảnh nên ngay từ đầu tôi đã có thiện cảm với truyện. Thật ra phải đọc đến lần thứ 2 tôi mới thật sự hiểu hết được câu chuyện, lần đầu đọc xong tâm trạng của tôi rất hụt bởi vì tôi cảm thấy vẫn như thiếu thứ gì đó, có lẽ bởi vì tôi thấy tình cảm của Diệp Gia dành cho Tống Dịch Vĩ chưa thật sự xứng đáng với tình cảm của anh dành cho cậu nên vẫn cảm thấy nuối tiếc với chữ "Hoàn" của truyện. Cũng phải sau một thời gian thì tôi mới đọc lại truyện, lần thứ 2 đọc, cảm giác đã không còn như lúc đầu bởi vì đã biết được tình tiết của truyện, và quan trọng là tôi biết tôi đã suy nghĩ sai hoàn toàn về Diệp Gia, đọc lại từng câu từng chữ, từng hành đọng của cậu tôi mới thấy được tình yêu sâu kín của cậu dành cho Tống Dịch Vĩ. Với một Diệp Gia tưởng như không hề có tình cảm với Tống Dịch Vĩ thì lại là người mà làm tất cả vì người mình yêu, kể cả lấy một người mình không hề yêu nhưng bởi vì câu nói bâng quơ của anh mà cậu chấp nhận. Yêu nhưng không dám nói, để rồi dằn vặt nhau 7 năm trời mới chịu thừa nhận.
CÒn Tống Dịch Vĩ, tôi cũng chẳng biết là anh đáng trách hay là đáng thương, yêu mà không dám nói, tự mình đẩy người mình yêu ra thật xa rồi lại âm thầm dõi theo, âm thầm bảo vệ, rồi lại tự dằn vặt bản thân mình.
Có lẽ xét trong hoàn cảnh lúc đó thì đồng tính luyến ái vẫn còn là điều cấm kị nên tình cảm của họ vẫn là một thứ gánh nặng nhưng ràng buộc.
Đồng Úy là một trong số ít nhân vật nữ trong Đam mĩ mà tôi có ấn tượng, một người phụ nữ cá tính, độc lập, yêu là dám nói, dám thể hiện và cũng dám buông bỏ tình cảm bao năm vì tình cảm ấy không thuộc về mình mặc dù tình cảm của cô vẫn ở đấy.
Tất cả đều day dứt trong hai chữ "hạnh phúc".
Một tác phẩm đáng đọc. HI vọng sẽ có nhiều tác phẩm của Triệt Dạ Lưu Hương hay của các tác giả khác trong dòng Đam mĩ được xuất bản. -
Nguyễn Tuyền
đến từ Hồ Chí Minh
3 năm trước tôi đọc Diệp Gia, 3 năm sau được gặp lại và cầm Diệp Gia trên tay. Đối với tôi mà nói, Diệp Gia là một loại thuốc phiện chết người. Khung cảnh, con người đều làm cho tôi đau lòng không thôi, một Diệp Gia rất đẹp, rất thông minh, rất mưu mô, rất thực, rât thương tâm và rất đáng để ngưỡng mộ, tôi không thể tìm thấy một hình tượng nào có thể hoàn hảo đến vậy (với tôi thôi), cảm giác sau từng ấy năm vẫn chưa từng thay đổi, mọi nhân vật trong truyện đều mang một nỗi lòng khó thấu, như Dịch Vĩ yêu Diệp Gia là mong cậu được một gia đình hoàn hảo, bởi anh biết, ở quá khứ, cậu rất cô đơn, anh muốn mang đến hạnh phúc cậu hằng mong muốn, lặng thầm mà chăm sóc, che chở cho cậu,cả anh và cậu đều hiểu lòng nhau nhưng vẫn tình nguyện làm hai đường thẳng song song, cùng nhau sánh bước. Rồi đến khi Diệp Gia đã gần biến mất khỏi vòng tay anh, Dịch Vĩ, anh gần như hóa điên nhưng vẫn không từ bỏ quyết tâm tìm cậu trở lại, bởi vì, anh còn chưa nói lời nào với cậu kia mà, thứ duy nhất Diệp Gia để lại, chính là lời hứa và anh vẫn tin điều đó.
Còn Đàm Văn, bài hát One more time là dành tặng anh, tặng cho mối tình sâu nặng, nghiệt ngã nhưng lại đáng hận của anh, anh quá điên cuồng, quá si tình và quá tàn nhẫn, rồi anh vẫn bị Diệp Gia lãng quên thôi... nhưng ít ra, ngày đến anh có được vòng ôm của Diệp Gia, ngày đi anh có được giọt nước mắt của cậu. Thế đã đủ chưa?
Đến phút cuối cùng, tất cả còn lại giống như cảnh chiều ở sân bóng rổ với ánh nắng nhạt nhòa, Diệp Gia vẫn là Diệp Gia của ngày nào...... -
Võ Ngọc Châu
Sau khi đọc truyện này tôi đã không dám mở lại cuốn sách một lần nữa. Khi mới bắt đầu tôi nghĩ đây là một câu chuyện bình thường - một người thì chạy một người đuổi theo. Nhưng từ cái giây phút Diệp Gia bị Đàm Văn bắt tôi mới chợt hiểu thì ra nó không đơn giản như những chương đầu thể hiện.
Nếu như Diệp Gia không ngốc nghếch cưới Đồng Úy, nếu như Đồng Úy không mạnh mẽ mà chấp nhận buông tay, nếu Diệp Gia không xuất hiện trong cuộc sống Đàm Văn, nếu Dịch Vĩ chịu nhận ra tình cảm sớm hơn, nếu.....
Thì nó sẽ là một câu chuyện thật sự bình thường, đạm nhạt như bao người suy nghĩ. Chỉ là Triệt Dạ không nghĩ vậy, cô đã bẻ lái khiến câu chuyện bi thương hơn hết. Những việc mà Đàm Văn đối xử với Diệp Gia làm cho tôi cực đau lòng và ám ảnh!!!!!!! Diệp Gia, anh thật sự bỏ ra nhiều như vậy vì một Dịch Vĩ có thật sự đáng??? Chỉ Diệp Gia hiểu anh ấy đánh đổi để được yêu Dịch Vĩ như thế đã đủ???
Cũng gần một tuần từ khi tôi mua cuốn sách này về và vẫn chưa thoát khỏi nó, chỉ việc nghĩ đến những đau khổ Diệp Gia đã chịu đựng và cảm giác bất lực của Dịch Vĩ lại làm tôi không có tâm trạng. Tôi đã trằn trọc suy nghĩ cả đêm về cuốn sách này nhưng vẫn không thoát khỏi cái đau lòng này.
Cuốn sách này không biết ÁM ẢNH tôi bao lâu??? -
Dương Xỷ
đến từ Hà Nội
Một cuốn truyện thành công và gần như xuất sắc với 1 tác giả lần đầu viết đam mỹ như Triệt Dạ Lưu Hương. Phải nói, ngay từ những con chữ đầu tiên, chả hiểu sao nó mang lại cho độc giả như tôi 1 cảm xúc khó tả. Cảm xúc ấy như chất xúc tác khiến tôi muốn tìm hiểu và khám phá hơn về cuốn truyện này.
Trong ánh chiều thu đượm buồn ấy, họ tìm thấy nhau. Một câu chuyện không có nhiều yêu thương, cũng chẳng phải đầm đìa nước mắt. Xây dựng nên từ súng, đạn, từ chất gan dạ của những cảnh sát phòng chống ma túy ở biên giới ta nhận ra 2 con người nổi bật ấy.Với Diệp Gia, có lẽ anh thực sự là người đặc biệt. Thông minh, tài giỏi và rất xinh đẹp.Cái này chỉ cần nhìn ảnh bìa là có thể biết đc. Còn Dịch Vĩ , nh khi cảm tưởng anh ấy có chút ngu ngốc và ăn hại, nghĩ rằng anh có cái gì để Diệp Gia hy sinh và đánh đổi nhiều thứ đến vậy? Họ, cả 2 thực sự là đều những người ngốc nghếch trong tình yêu. Họ, dù biết mình yêu đối phương vậy mà vẫn cố chấp nghĩ rằng có thể làm cho nửa kia hạnh phúc bằng cách hy sinh hạnh phúc của mình. Dịch Vĩ qua con mắt của Diệp Gia rất đẹp và "ngốc". Vì ngốc nghếch nên mới ko nhận ra tấm chân tình ấy từ 8 năm trước, để phải đánh đổi nhiều thứ, mất mát và đau thương.Ngta cứ bảo là tại Dịch Vĩ nên Diệp Gia mới phải chịu đau khổ. Nhưng là vì Dịch Vĩ ko biết Diệp Gia cũng yêu mình, anh chỉ biết bảo vệ con ng ấy khỏi những gì nguy hiểm ngay từ lần gặp đầu tiên.
Đàm Văn- 1 kẻ "điên" mang trong mình tình yêu vô vọng và cuồng dại. Nghĩ đến quãng thời gian Diệp Gia bên anh ta, thay mặt Dịch Vĩ cũng muốn bắn cho anh ta vài băng đạn. Anh ta nói "Diệp Gia xinh đẹp của tôi" tưởng chừng như yêu kiều và ngọt ngào vậy mà đau đớn ẩn sâu là chết lặng và thương tâm.
Dịch Vĩ "ngốc" thế nào, vĩ đại ra sao qua con mắt của Diệp Gia thì hãy đọc ngoại truyện nhé! Lỗi chính tả và trình bày cũng vẫn còn, nhớ là ghi" Diệp Vĩ". À mà có cái ngoại truyện cuối kết thúc còn có cái gì hơi mơ hồ. Mong là mọi người vui vẻ khi đọc nó.^^











Đang tải...