Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Bạn có thi thoảng nhớ tới mối tình đầu của mình? Suy nghĩ xem anh ấy đang làm gì? Bên cạnh đã có một cô gái xinh đẹp chăm sóc hay chưa? Tôi có.
Vương Y Bối không ngờ có ngày cô sẽ lại trở về đây, trở về với thành phố đã ôm ấp những năm tháng thanh xuân tràn ngập nụ cười và nước mắt của cô, thành phố đã ghi lại bao nhiêu kỉ niệm in sâu trong tâm trí cô, vĩnh viễn không bị phai mờ.
Cô thật sự đã gặp lại Trần Tử Hàn rồi.
Anh có công việc ở Hoàn Quang, anh càng ngày càng tỏa sáng, bên cạnh anh đã có một cô gái, mà cô gái ấy lại chính là tình địch thời cấp ba của cô.
Ông trời không nghe được lời cầu xin của cô.
Anh sống rất hạnh phúc...
Cô không muốn thừa nhận, rằng mình không cam lòng...
Mười lăm tuổi gặp nhau, bây giờ đã hai lăm tuổi...
Nếu như phải đặt một cái tên cho thời thanh xuân của mình, cô nhất định sẽ gọi nó là Trần Tử Hàn.
Ai trong đời cũng từng trải qua mối tình đầu, có thể nhẹ nhàng, có thể sâu sắc, và người ta thường nói tình đầu là mối tình đẹp nhất, nhưng lại không trọn vẹn...cuốn tiểu thuyết tình cảm này đã hoàn thành ý nghĩ hư vinh trong lòng bạn đọc " người thực sự yêu nhau sẽ mãi ở bên nhau---dù cho là tình đầu---dù cho là đã từng tan vỡ"
Đón đọc các tác phẩm truyện ngôn tình hay và Mới nhất với Giá Rẻ Hơn và dịch vụ Chăm sóc khách hàng 7 ngày/ tuần tại Tiki.vn
Hãy cùng hàng trăm ngàn người mua sách online tại Tiki.vn
Thông Tin Chi Tiết
| Công ty phát hành | Văn Việt |
| Nhà xuất bản | NXB Văn Học |
| Trọng lượng vận chuyển | 600 grams |
| Kích thước | 14.5 x 20.5 cm |
| Số trang | 544 |
| Ngày xuất bản | |
| SKU | 8936062802141 |
| Danh mục | Truyện Ngôn Tình |
Khách Hàng Nhận Xét
-
Đánh Giá Trung Bình
4/5
(35 nhận xét) -
Chia sẻ nhận xét về sản phẩm
-
vipminoz2504 vipminoz2504
đến từ Nghệ An
Đã mua cuốn sách này vào ngày 28/12/2013Một tình yêu kéo dài chín năm giữa Vương Y Bối và Trần Tử Hàn, bắt đầu từ những năm tháng ngây thơ, non dại của lứa tuổi học trò đến khi trưởng thành.Đây là câu chuyện tình khá nhẹ nhàng, không có nhiều tình huống gay cấn lắm.Nam chính là người chung tình, luôn biết chăm sóc, bảo vệ cho nữ chính nhưng giữa hai người đã có hai lần chia tay bởi sự ích kỉ,hay gây sự của nữ chính( có lần cô đã dọa sẽ tự tử để níu kéo nam chính).Có một câu nói của Tử Hàn đã gây ấn tượng mạnh với tôi:''Nếu tôi thích hoa hồng, tường vi dẫu đẹp có gì liên quan''.Phải chăng vì vậy mà câu chuyện này đã có một kết thúc rất viên mãn -
nguyen tram
đến từ Hồ Chí Minh
Phần đầu của truyện có 1 chút j đó dễ thương,có chút ấm áp và nhẹ nhàng,nhưng càng về sau cốt truyện càng khiến người đọc trở nên mệt mỏi và bế tắc.Vương Y Bối càng đau khổ trong tình yêu thì lại có những hành động rất nông nổi và đánh mất lý trí,cố níu kéo và làm tổn thương chính bản thân mình.Nhưng những mâu thuẫn đó là những đìu xảy ra thường xuyên trong csong nên tác phẩm có chút j đó chân thật và rất gần..Đọc có cảm giác rất bế tắc,rất mệt mỏi và có chút uất ức..Nhưng Trần Tử Hàn vẫn lun 1 lòng yêu và chờ đợi Vương Y Bối,1 kết thúc có hậu nhưng hơi hụt hẫng vì kết thúc nhanh và chưa đủ thỏa mãn sau bnhieu đau khổ,dằn vặt và time mà 2 nhân vật phải trải wa..Rất tâm đắc tác phẩm này của Lục Xu :))) -
Trần Hạnh Ngôn
đến từ Hồ Chí Minh
Có lẽ vì là truyện đầu tay nên Lục Xu viết còn khá non. Không như những tác phẩm khác mình thấy truyện này theo mô típ quá nhàm chán, đặc biệt đây là nữ chính mình không thích nhất của Lục Xu. Ừ thì lòng tự tôn, tự trọng của cô cao đấy, nhưng thì sao? Chẳng lẽ cô có quyền ích kỉ. Vương Y Bối rất rất may mắn bởi cô có Trần Tử Hàn yêu mình, quan tâm mình, đùm bọc mình. Nhưng cô, chính cô không biết trân trọng nên mới 2 lần để vuột mất một người đáng quý như thế. Truyện có kết thúc happy ending như đa số truyện của Lục Xu, nhưng quả thật không thích cái kết này lắm. -
Dinh Thy
đến từ Đồng Nai
Đã mua cuốn sách này vào ngày 07/03/2014"Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu, đó chính là sự tự tôn duy nhất còn lại của tôi"
Một câu chuyện rất thực tế, đúng với hiện thực cuộc sống của chúng ta. Yêu, chia tay, rồi lại yêu, rồi chia tay. Hình tượng hai nhân vât cũng giống như các tiểu thuyết ngôn tình khác: một cô nàng ngây thơ trong sáng cùng với một chàng "bách mã hoàng tử" trong lòng của nhiểu cô gái. Nhưng khi đọc cuốn tiểu thuyết này, có lẽ người đọc dễ dàng bắt gặp được hình ảnh của mình trong đó. Họ cũng đã từng có một tình yêu đẹp, trong sáng, hồn nhiên và cũng từng trải qua các cung bậc "hỉ, nộ ái ố", cũng từng đau khổ, khóc bao nhiêu nước mắt cho mối tình đầu của mình
Nhưng rồi "những người yêu nhau thì sẽ đến với nhau" "có duyên với nhau thì sẽ gặp lại nhau". Cuốn tiểu thuyết này đã chứng minh cho ta thấy điều đó -
Tran Linh
đến từ Hà Nội
Tôi biết đến cuốn tiểu thuyết này ngay từ những ngày đầu, khi mà nó mới chỉ được dịch trên Wordpress chứ chưa được xuất bản, và tôi thật sự ấn tượng với nội dung truyện cũng như chuyện tình Tử Hàn – Y Bối.
Trần Tử Hàn và Vương Y Bối là mối tình đầu của nhau, họ đã từng có những khoảng thời gian ngọt ngào ở bên nhau, cùng nhau nếm trải hương vị của mối tình đầu trong sáng hồn nhiên, nhưng những tháng ngày tươi đẹp ấy cũng không thể kéo dài mãi mãi. Họ đến với nhau, chia tay, quay lại rồi tiếp tục chia tay, họ đã lướt qua nhau, đi trên con đường riêng của mình nhưng rồi cuối cùng, tình yêu vẫn đưa họ trở về bên nhau, tuy tình cảm chẳng còn thuần khiết, ngây thơ như ngày xưa nhưng không có nghĩa là nó không đẹp nữa. Trái lại, đã từng trải qua mất mát, đau thương sẽ giúp họ hiểu nhau, trân trọng và yêu thương nhau hơn.
Tôi ngưỡng mộ tình cảm mà Tử Hàn và Y Bối, cũng khâm phục cái cách mà Lục Dĩnh và Hướng Thần yêu Tử Hàn. Tôi cũng thích cái cách Lục Xu khắc họa Hướng Thần, tuy chỉ là nhân vật phụ nhưng cá tính cô ấy rất chân thực và sống động.
-
Phạm Thu Hương
đến từ Hà Nội
Lần đầu đến với Lục Xu, tôi đã đắn đo rất nhiều khi chọn đọc tác phẩm " Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn yêu", nhưng rồi vẫn bị cuốn hút bởi tựa đề mở của tác phẩm...
Có thể nói tôi không phải là một tín đồ cho thể loại tiểu thuyết "nam sủng nữ" tôi thích cá tính độc lập của phụ nữ nhiều hơn.
Nhưng khi đọc tác phẩm này tội lại khâm phục một Vương Y Bối cố chấp, ngây thơ, hồn nhiên và có phần "lụy tình" mà Lục Xu xây dựng.
Có lẽ khi đọc từng trang từng trang nhật ký của chuyện tình Y Bối - Tử Hàn tôi như nhìn thấy một phần quá khứ mà mình đã đánh mất...
Cái sự dũng cảm dám yêu dám hận, và thứ tình yêu vẹn nguyên, trong sáng không một hằn đục ấy.
Ai trong đời cũng từng trải qua mối tình đầu, có thể nhẹ nhàng, có thể sâu sắc, nhưng người ta thường nói tình đầu là mối tình đẹp nhất, nhưng thường không trọn vẹn...nhưng tôi yêu tác phẩm này bởi nó đã hoàn thành ý nghĩ hư vinh trong lòng tôi " người thực sự yêu nhau sẽ mãi ở bên nhau---dù cho là tình đầu---dù cho là đã từng tan vỡ"
Tình yêu của Vương Y Bối và Trần Tử Hàn bắt đầu từ cấp ba, rồi lẳng lặng chia tay 1 lần khi lên đại học...rồi lại trở về bên nhau khi vào đại học sau 1 năm xa cách...tiếp tục yêu nhau thêm mấy năm khi học đại học...rồi lại vì sự khác biệt của mộng tưởng và thực tế khiến tình yêu của họ trở nên mệt mỏi---rồi chính thức chia tay khi ảo mộng tình yêu màu hồng của cả hai bị sự phũ phàng của thực tế phủ định...
Nhưng cuối cùng trên đường đời tấp nập ấy, họ gặp nhau chia tay, gặp lại, rồi chia ly lần nữa...rồi định mệnh bắt họ đi một vòng lớn để thực sự trưởng thành rồi mới đặt dấu chấm hết cho chuyện tình của họ bằng hôn nhân.
Thời gian đúng là thậy dạy tốt nhất, để biến một Vương Y Bối ngây thơ, nóng nảy, ngang nhạnh, bốc đồng, yêu cuồng si một chàng trai, và luôn luôn tâm tâm niệm niệm mình là cái bóng của người ấy, hoàn toàn phụ thuộc vào người ấy, không có người ấy không thể sống nổi. Để rồi thời gian giúp cô trưởng thành, biến cô thành một cô gái cứng rắn hơn, tự lập hơn, biết dấu cảm xúc cũng như nỗi đau vào tận sâu trong tim mình. Dùng vẻ mặt bình thản để đối diện với mọi việc, đối diện với cuộc sống, và cũng đối diện với tình yêu tan vỡ của mình.
Trần Tử Hàn chàng trai si tình, nhưng cũng đủ lạnh lùng để dứt bỏ tình yêu của mình, khi đối diện với thực tế cuộc sống.
Có người sẽ trách sự lạnh lùng ấy, nhưng không ai nhìn thấy nỗi đau cũng như tình yêu đau đau một đời anh dành cho người con gái tên Vương Y Bối...
Vương Y Bối mãi mãi là yếu huyệt lớn nhất của Trần Tử Hàn, nếu cô không xuất hiện trọng cuộc sống của anh cũng không sao, nhưng nếu cô đã xuất hiện thì cô Vương Y Bối chính là toàn bộ sự điên cuồng và nông nổi của anh.
Trần Tử Hàn nếu không gặp và không yêu Vương Y Bối thì sao?
Anh có thể yên ổn sống đến cuối đời cùng với người phụ nữ khác, có thể tâm sự nỗi lòng với nhau qua điện thoại, nếu cô gái ấy buổi tối gặp chuyện gì mà anh không ở bên cạnh, thì ngày hôm sau anh sẽ tới gặp cô. Thế nhưng, nếu cô gái ấy là Vương Y Bối, anh biết chắc, anh nhất định sẽ lao ra khỏi nhà, dù bến xe đã ngừng hoạt động, anh sẽ lập tức bắt taxi đến bên cạnh cô...
Thực ra, cô không phải là một bộ phận không thê tách rời trong sinh mệnh của anh, cô chỉ là người khiến anh "hành động tức khắc" mà thôi. Thế nhưng, trên đời này, chỉ có một người như vậy, duy nhất một người, như vậy cũng là quá đủ...
Một câu truyện thực sự đủ đau khổ, đủ ngọt ngào cho tuổi thanh xuân, cũng như cho mối tình đầu đã qua của mỗi người, ai cũng có thể nhìn thấy một phần tuổi trẻ, quá khứ của mình ở đó.
" Không cầu kiếp sau gặp lại, chỉ mong đời này kết duyên.
Thế gian duy nhất một chuyện, nguyện nắm tay em tới cùng"
Đây chính là tình yêu của Trần Tử Hàn - Vương Y Bối! -
Phan Như Ngọc
đến từ Hà Nội
Ngay từ giây phút đọc lên cái tên của tác phẩm, tôi đã khẳng định rằng đây là cuốn sách mà tôi cần. Chỉ với một tựa đề, Lục Xu đã thành công khơi dậy cho tôi một dĩ vãng, một kí ức đã bị thời gian chôn giấu, vùi lấp bấy lâu nay. Đó là một mối tình khắc cốt ghi tâm, một mối tình in hằn trong tôi những ấn tượng, tình cảm, rung động thưở học trò, đó chính là mối tình đầu.
"Đừng nói với anh ấy tôi còn yêu", đối với cảm nhận của chính bản thân mình, tôi cho rằng, đó là một tác phẩm đậm hương vị hiện thực, không phải là kiểu thực tế tàn khốc giống chuyện tình "Bến xe" của Thương Thái Vi, "Đừng nói với anh ấy tôi còn yêu" thực tế theo cách riêng biệt, khác lạ của nó khiến cho người ta "thấm tâm".
Lục Xu là một cái tên mà tôi chỉ mới gần đây. Sau khi đọc bộ truyện "Ai hiểu được lòng em?" tôi đã chính thức trở thành một fan của tác giả ấy. Nếu ai đã đọc những tác phẩm của Lục Xu, họ dễ dàng nhận ra ngòi bút của Lục Xu. Nữ chính là những cô gái thời đại mới, họ không phải là lọ lem, họ là công chúa, là những con người mạnh mẽ, là những con người biết tự bước đi trên đôi chân của mình. Vì thế cho nên, trong những bộ truyện của Lục Xu, nam chính thường dường như bị mờ nhạt, lãng quên đi. Trong "Đừng nói với anh ấy tôi còn yêu" cũng không ngoại lệ.
Trong "Ai hiểu được lòng em?" tôi nhìn thấy hình ảnh của một Giang Nhân Ly cá tính, mạnh mẽ, còn trong "Đừng nói với anh ấy tôi còn yêu" tôi bắt gặp một Vương Y Bối tình cảm, đáng thương thế nhưng, cô không lụy tình, cô có tự tôn của bản thân mình. Và có lẽ rằng, tôi thích những người con gái phía sau hơn một chút...
Tuổi thanh xuân của Vương Y Bối mang tên Trần Tử Hàn- người con trai mang cho tình yêu chẳng thể bao giờ quên. Vương Y Bối từng nói rằng "...anh không cần em ! Trong lòng em, đó chính là khuyết điểm lớn nhất của anh", tôi thực sự đã khóc khi đọc đến câu nói ấy, một câu nói chạm đến đáy lòng, khẽ đụng đến vết cứa từ rất lâu trước đây khiến nó lại âm ỉ chảy máu.
Cũng có người nói họ không thích Y Bối lúc đại học, nhưng tôi cảm thấy, Lục Xu miêu tả rất chân thực. Truyện của Lục Xu luôn là những lát cắt quá khứ cùng lát cắt hiện tại đan xen với nhau, nhưng luôn đi theo một trình tự rất tự nhiên mà chẳng ngượng nghịu, khó chịu. Lúc mà Vương Y Bối khóc bởi người quan tâm, yêu thương cô nhất bước đi, rời xa cô, có người nói cô yếu đuối, lụy tình. Tôi thì không nghĩ như vậy, tôi cảm thấy rất thích Y Bối của lúc đó, có nước mắt, có nụ cười, tình yêu như thế mới gọi là đáng để nhớ nhung, đáng để đau đớn.
Thời khắc sau bao năm Vương Y Bối gặp lại Trần Tử Hàn, chỉ với một cái nhìn thoáng qua, cô đã nhận ra đó là người con trai cô luôn nghĩ về trong bao năm qua. Tưởng chừng như cô sẽ đuổi theo hình bóng ấy, nhưng rồi cô đã nhận thấy cô gái bên cạnh anh, giờ đây, anh đã tìm được hạnh phúc mới rồi...
"Đuổi theo, rồi sẽ thế nào nữa?
Cùng lắm chỉ có thể nói một câu: "Đã lâu không gặp.""
Đúng vậy, ngoài câu nói ấy, cô còn có thể nói gì đây? Hay là tốt nhất cứ lờ đi, coi nhau như người xa lạ, tránh đi ánh mắt ngượng ngùng, lạ lẫm từ đối phương... Giờ khắc này, anh đã có người thay thế cô, anh vẫn vui vẻ, hạnh phúc, hy vọng mong manh của cô đã dập tắt, hy vọng rằng, người cô hằng nhớ thương không hạnh phúc...
Còn về Trần Tử Hàn, rất nhiều người nói với tôi là rất ghét nam chính này. Bởi cái vô tâm, vô tình của anh... Nhưng mà, những câu nói của Trần Tử Hàn, cách anh yêu thương Y Bối trước đây, tất cả đã lấp đầy khuyết điểm "không cần em" của anh rồi...
"Nếu tôi đã thích hoa hồng, tường vi dẫu đẹp liệu có liên quan?"
Tử Hàn đã yêu Y Bối, những người khác có ra sao thì như thế nào? Họ cùng anh sẽ không quan hệ... Bởi người con gái anh yêu là Vương Y Bối.
"Chưa từng quên sao cần phải nhớ?"
Mối tình đầu tuổi mười bảy. Với những tâm tư tình cảm, những rung động bất chợt đầu đời, những hiểu lầm, hờn ghen vu vơ. Nói một câu quên là có thể quên hay sao? Cho dù có muốn thoát ra những kỉ niệm kia, cho dù có cố gắng vùng vẫy, cũng không ai có thể tự tin nói rằng, mình đã chẳng còn nữa vấn vương.
"Không cầu kiếp sau gặp lại
Chỉ mong đời này kết duyên
Thế gian duy nhất một chuyện
Nguyện nắm tay em tới cùng."
Đôi tay Trần Tử Hàn sẽ nắm lấy đôi tay của Vương Y Bối, đi đến cuối con đường, một cái kết có hậu sẽ là ngọt ngào, sẽ là đền đáp cho tuổi thanh xuân đã qua của họ... -
Kỷ Giai Dư
đến từ Hồ Chí Minh
Đã mua cuốn sách này vào ngày 04/01/2014Tôi đã đăng kí mua quyển này từ lúc còn dòng chữ "đặt hàng trước".
Nói thật cảm xúc của tôi khi đọc quyển sách này là vô cùng bình thường và không có ý định đọc lần hai, không phải nó không hay, nhưng cũng giống như chuyện tình cảm của Vương Y Bối và Trần Tử Hàn, những kí ức đẹp đẽ thời thanh xuân của họ chỉ trải qua một lần và không thể nào quay lại được. Tôi rất thích cách tác giả dẫn dắt câu chuyện, nó không còn đơn thuần chỉ là tiểu thuyết nữa, mà phải gọi là tiểu thuyết gắn liền với cuộc sống bây giờ.
Tôi rất thích một tình tiết trong truyện, lúc Hướng Thần hỏi Tử Hàn là có hối hận với quyết định của mình không? Anh đã trả lời là không. Tôi rất thích kiểu thực tế như thế. Bởi vì trong cuộc đời mỗi người chỉ có thể đưa ra một quyết định trong khoảnh khắc đó, và vì sự không hối hận đó tôi lại cảm thấy tính cách nhân vật này rất chân thật và không khác biệt với cuộc sống bây giờ.
Về Vương Y Bối, Lục Xu xây dựng nhân vật này hoàn toàn hoàn hảo, không dè dặt, không yếu đuối hay thể hiện sự cảm thông với tình địch của mình. Cô gái ấy ghen tuông mù quáng, sợ mất đi bạn trai, đây chẳng phải là tâm lí chung của mọi cô gái đang yêu sao?
Tôi yêu quý quyển sách này, đây là quyển sách lột tả thời thanh xuân của nhân vật một cách rõ ràng và chân thật nhất, những biến động tình cảm, cách hành xử của nhân vật khiến đọc giả khi lật sang một trang mới lại có suy nghĩ "À thì ra họ cũng giống chúng ta, đều muốn quay lại thời thanh xuân của mình." -
Cao Thị Cẩm Vân
đến từ Đồng Nai
Đã mua cuốn sách này vào ngày 02/01/2014Tôi mới nhận sách cách đây ba ngày, và đọc xong tối qua:
Nêu nói truyện hay thì không đúng, nhưng đọc xong có chút vương vấn khó ta, nếu ở trong cuộc đời trên phương diện là Phụ nữ tôi thích một người như Hướng Thần hơn, luôn bên cạnh một người dù biết đến cuối cùng trong mắt người ta không có mình, Nhưng nhân vật như Bội Y tôi không thích, tôi ghét những người phụ nữ yếu đuối phụ thuộc, củng may cô ấy có thể làm lại tất cả.
Nhưng ước mơ của tôi đó là có một người yêu mình như anh ấy, mình củng yêu người ta hết lòng hết dạ như cô ấy.
Trong cuộc đời thực chúng ta quá nhiều tính toán, để rồi tình yêu đi về tận nơi đâu chúng ta củng k bếit nữa, con người yêu nhanh làm khổ nhau nhanh, từ bỏ nhau dễ dàng hơn, 30 tuôi có 1 gia đình nhỏ vấn vương trong đâu vẩn là câu " yêu thật sự là gì?" -
Nguyen Hong Hanh
đến từ Hồ Chí Minh
Đã mua cuốn sách này vào ngày 19/01/2014Thật sự sau khi đọc xong văn án của truyện, tôi hơi e ngại truyện sẽ có 1 kết thúc buồn.
Bởi lẽ, mối tình đầu sẽ hiếm khi đi đến được hôn nhân viên mãn.
Thế nhưng tôi đã lầm, tình yêu của Vương Y Bối và Trần Tử Hàn thật thuần khuyết, trong sáng khi họ còn là học sinh, nhưng lại thật mãnh liệt và say đắm khi họ đã trưởng thành.
Tôi rất thích tình yêu của Trần Tử Hàn dành cho Vương Y Bối, anh luôn bên cạnh cô, luôn nghĩ về cô, và anh biết 1 điều rằng, khi đã dành trái tim mình cho cô, anh không đụng tay đến thân thể của người đàn bà khác mặc dù anh say rượu,
Tôi thầm trách Vương Y Bối, tại sao anh yêu cô như thế, chăm sóc cô như thế nhưng cô lại không hiểu anh, không tin tưởng anh, luôn trách móc anh đủ điều. Còn Trần Tử Hàn, anh không dành chút thời gian để giải thích cho cô hiểu được mình mà chỉ "Mệt quá, anh muốn đi ngủ". Điều đó đã khiến cho mọi hiểu lầm ngày càng chồng chất lên nhau, nó như 1 trái bom nổ chậm để rồi 1 ngày bùng nổ khiến tình yêu của họ đi vào ngõ cụt.
Cứ tưởng sẽ chấm dứt tất cả nhưng tôi lại thở phào nhẹ nhỏm khi kết thúc họ đã trở về bên nhau, sống 1 cuộc sống thật hạnh phúc.
"- Anh còn nhớ cô ấy không?
-CHƯA TỪNG QUÊN, SAO PHẢI NHỚ! "






Đang tải...