Không có sản phẩm nào trong giỏ hàng của bạn.
Giới thiệu sách
GIƯỜNG ĐƠN HAY GIƯỜNG ĐÔI
***

Mười năm trước, họ là đôi bạn cùng học một lớp.
Mười năm sau, họ là cặp vợ chồng ly dị cùng một mái nhà.
Từ bạn học đến tình nhân, từ vợ chồng đến ly dị, Diệp Phổ Hoa và Thi Vĩnh Đạo trải qua mười lăm năm sóng gió để trưởng thành.
Hai năm ly hôn, hai người giấu không nói cho bạn bè, người thân biết, cho đến khi Thi Vĩnh Đạo bất ngờ tái hôn với cô bạn cùng lớp cấp ba, cuộc sống yên bình của Diệp Phổ Hoa bị khuấy đảo. Trong cơn sốc, Diệp Phổ Hoa không ngừng quay về hồi ức thử tìm ra nguyên nhân thất bại của cuộc hôn nhân này, hy vọng sớm thoát khỏi gông xiềng, bước chân ra khỏi vực thẳm.
Đối diện với người đã từng thầm yêu Kỷ An Vĩnh, với người bạn học cũ cùng lập nghiệp nơi đất khách Ngu Thế Nam, thậm chí là anh trai của chồng cũ Thi Vĩnh Bác, Diệp Phổ Hoa mới nhận thấy không dễ gì tìm lại được hạnh phúc đã mất. Tuy nhiên cuộc sống còn nhiều điều bất ngờ đang chờ đón cô phía trước. Trái tim vẫn hướng về nhau, nhưng tấm gương đã vỡ liệu có thể lành?
...
Mời các bạn đón đọc!
Thông tin thêm
| Công ty phát hành | Quảng Văn |
|---|---|
| Nhà xuất bản | NXB Văn Học |
| Trọng lượng vận chuyển | 700 grams |
| Kích thước | 14.5 x 20.5cm |
| Số trang | 592 |
| Ngày xuất bản | 21-03-2012 | SKU | 3108041726297 |
Nhận xét của Khách Hàng
-
Cũng tạm được
Ken Luna (21/05/2013)
Đồng ý0
cTrước hết mình sẽ khen trước, khen cái bìa được thiết kế tinh tế nhẹ nhàng, mình đặc biệt thích cái bìa. Cốt truyện thì nghe có vẻ hay, nhưng mà mình không thích tình yêu kiểu này cho lắm. Tác giả viết lan mang dài dòng, quá khứ với hiện tại xen lẫn được với nhau - một điểm sáng của truyện nhưng mạch truyện bị rối, khiến người đọc cảm thấy khó hiểu và hụt hẫng, cảm thấy nặng nề và mệt mỏi không muốn đọc tiếp cho đến hết truyện. Điểm trừ lớn của truyện là lỗi chính tả, cứ dăm ba trang là bắt gặp một vài lỗi, tuy không đáng kể nhưng mà rất khiến người đọc cảm thấy chướng mắt, khó chịu.
-
Thất vọng
Nguyễn Hằng (27/04/2013)
Đồng ý0
Lúc đọc được giới thiệu của chuyện cũng có chút hứng thú nhưng đọc xong chỉ có một cảm nhận đó là thất vọng. Cách viết quá dài dòng thực sự không hấp dẫn quá khứ và hiện tại cứ xen lẫn nhau theo từng chặng đường nhưng dường như làm mạch chuyện càng them rối. Nữ chính Phổ Hoa được xây dựng là hình tượng một người con gái luôn lý trí luôn cẩn trọng đến nhiều lúc thấy ấu trĩ. Tình cảm trong Phổ Hoa dường như cũng rất phức tạp không rõ ràng. Tình yêu với An Vĩnh luôn là mọt thứ gì đó khát khao trong lòng cô. Ở một khoảng nào đó trong trái tim An vĩnh cũng có hình bong của nhau nhưng họ đều vì một người là Vĩnh Đạo mà phải bỏ qua nhau. Dù có thể cảm nhận được tình yêu của Vĩnh đạo dành cho Phổ Hoa nhưng nó luôn là một tình yêu áp đặt, không cho đối phương được quyền lựa chọn. Sau này khi họ chia tay được 2 năm Phổ Hoa phát hiện mình yêu Vĩnh Đạo, luôn nhớ nhung không thể quên nhưng lại không dám tiến đến luôn trốn tránh khiêns tình yêu của họ như một cuộc rượt đuổi làm cho người đọc cảm thấy hết sức mệt mỏi. Dù nội dung câu chuyện có thể chấp nhận được nhưng cách diễn đạt cả về ngôn từ lẫn cách phát triển tình camr của các nhân vật có quá nhiều thiếu sót.
-
Nội dung ổn, quá nhiều lỗi chính tả
Nguyễn Lương Thủy (23/02/2013)
Đồng ý0
Mình rất thích sách do Quảng Văn xuất bản vì niều lí do, chẳng hạn như bìa đẹp, nội dung sách hấp dẫn, hầu như không có lỗi chính tả... nhưng cuốn này làm mình rất thất vọng về QV. Cứ đọc vài trang là lại gặp lỗi chính tả, lỗi nhiều đến khó chịu. Có lẽ đây là cuốn sách nhiều lỗi chính tả nhất mà mình từng đọc.
Phần nội dung của sách khá ổn, nhất là những đoạn đầu, tâm lí của các nhân vật được diễn tả rất hợp lí làm mình thật sự đau lòng cho cặp vợ chồng li hôn này. Họ yêu nhau thật sự nhưng không biết cách bảo vệ và duy trì tình yêu ấy. Đôi khi bạn sẽ phải nhói lòng vì bắt gặp bản thân mình trong tình yêu qua hình ảnh cô gái Diệp Phổ Hoa bướng bỉnh và chàng trai Thi Vĩnh Đạo cứng đầu, cố chấp. Điều làm mình cảm động nhất là quá trình theo đuổi Phổ Hoa của Vĩnh Đạo. Từ thời thiếu niên ngây thơ đến thời trai trẻ nhiệt huyết anh nhất nhất theo đuổi Phổ Hoa, cả tuổi thanh xuân phải trả rất nhiều cái giá mới có được cô rồi khi trưởng thành vẫn vì muốn kéo cô về lại bên mình mà làm biết bao nhiêu chuyện.
Nhưng mình hơi hụt hẫng khi đọc đoạn sau của truyện này. Vì lí do 2 người chia tay, và lí do Phổ Hoa mãi dây dưa không chịu quay lại với Vĩnh đạo không được hợp lí cho lắm. Nó quá nhỏ nhặt và thật sự chắc phải cố chấp và trẻ con lắm thì họ mới vì những lí do nhỏ nhặt như vậy mà từ bỏ hạnh phúc của mình. Tuy nhiên có lẽ tác giả muốn nhắn nhủ cho chúng ta rằng khi những người yêu nhau không hiểu nhau thì dù chỉ là gió nhỏ thôi cũng đủ thổi bay mối quan hệ giữa họ. -
Giường đơn hay giường đôi...
Phạm Thị Thùy Dương (07/02/2013)
Đồng ý0
Truyện hay. Tình tiết hợp lý. Tác giả miêu tả nội tâm hai nhân vật chính khá nhiều. Đoạn duy nhất trong truyện làm mình bật khóc ròng ròng, không phải khi Phổ Hoa đau đớn vì Vĩnh Đạo tái hôn, không phải khi Phổ Hoa chôn giấu Vĩnh An vào ký ức, cũng không phải những cảnh Phổ Hoa và Vĩnh Đạo cãi nhau và làm tổn thương nhau, mà chính là đoạn bố Phổ Hoa mất.
GĐHGĐ có cái kết đẹp, cảnh nóng rất ít, có thì cũng không tả quá kĩ lưỡng như nhiều ngôn tình bây giờ, dành nhiều đất cho nội tâm nhân vật bộc lộ, các nhân vật hầu như ai cũng không hoàn hảo, nhất là bạn nam chính cũng có điểm không yêu nổi (quá độc đoán, tương đối áp đặt, và ‘dám’ đi lại với cô gái khác khi vẫn yêu Phổ Hoa), nữ chính lại càng không cần nói, khuyết điểm đầy mình!!!
Thế nên, mình rất thích truyện này, đặc biệt recommend cho các bạn thích ngược vừa vừa mà vẫn HE, ngưỡng mộ tình cảm thanh mai trúc mã thời niên thiếu (như mình ^__^) và đang thấy bế tắc trong tình cảm :D -
Một cái kết yên bình
Hoàng Ngọc (12/01/2013)
Đồng ý0
Đọc lại thêm lần nữa để cảm xúc ngấm dần một cách mạnh mẽ hơn. Tôi như bị lôi tuột qua từng nhân vật, thấy trái tim mình khe khẽ rung là những gì đọng lại khi gấp cuốn sách này. Truyện đan xen giữa hiện thực và hồi tưởng, một Diệp Phổ Hoa năm 14 tuổi và một Diệp Phổ Hoa năm 28 tuổi – xem ra chả khác nhau là mấy ngoài chuyện số tuổi ngày một tăng lên. Câu chuyện đan xen giữa những chuỗi ngày cắp sách đến trường cùng hai cậu bạn Thi Vĩnh Đạo và Kỷ An Vĩnh. Cô thích Kỷ An Vĩnh, Thi Vĩnh Đạo thích cô – thích một cách điên cuồng tưởng như mất cả lí trí.
Tình yêu vốn dĩ là một trò chơi cút bắt, không quan trọng người bắt đầu nhưng quan trọng người kết thúc. Chính thứ tình cảm mập mờ giữa cô và Kỷ An Vĩnh làm cho Thi Vĩnh Đạo – một chàng trai vốn vô cùng ngang bướng đã bất chấp tất cả để có được cô. Dù đặt mình vào vị trí của cô, tôi nghĩ lẽ ra mình nên dứt khoát, nên rõ ràng trong chuyện tình cảm để đối phương hiểu được thay vì cứ im lặng như thế.
Tôi cũng cảm thấy những rung cảm đầu đời trong cuốn sách này những năm cấp III diễn ra thật đẹp đẽ, có chút gì vụng dại, chút bốc đồng vội vã của tuổi trẻ muốn được làm người lớn, chút lén lút tò mò muốn độc chiếm. May mà cuối cùng họ lại được ở bên nhau, qua bao sóng gió bộn bề. Hiếm thấy một người đàn ông nào kiên trì và bền bỉ như Thi Vĩnh Đạo, yêu cô suốt mười mấy năm trời dù cho hai người đã li hôn.
Cuộc sống là vậy, có trải qua khó khăn mới biết quý cái giá trị mà thời khắc hạnh phúc mang lại, dù Thi Vĩnh Đạo có hay ghen, có gia trưởng, có áp đặt cô nhưng cũng tại vì anh quá thương cô, bao lần anh tự trách bản thân mình, quỳ xuống chân cô để xin được sự tha thứ. Chỉ có khi con người ta yêu và thương nhau thực sự, họ dám vứt bỏ cái tôi của bản thân mà hướng toàn tâm về người mình yêu.
Con người ta sống là phải có niềm tin, phải biết khoan dung, hy sinh và tha thứ như thế cuộc sống mới vẹn tròn, viên mãn. Tôi thích cái kết có hậu cho cặp vợ chồng hợp – tan, tan – hợp này lắm.
-
Triều Triều Mộ Mộ - Sớm sớm tối tối
Hà Rosy (26/12/2012)
Đồng ý0
Cuối cùng tình yêu 15 năm của Thi Vĩnh Đạo cũng đã viên mãn khi có 1 trai 1 gái với Phổ Hoa. Tên 2 đứa con đã làm tôi phải đắn đo suy nghĩ, có lẽ tình yêu đẹp đẽ, mãnh liệt của thuở ban đầu cũng hay sự nghiệp vững chắc cũng không thể sánh bằng chiều chiều tối ở bên nhau. 15 năm , VĐ đã chạy theo PH hết 15 năm , tôi không thể không cảm động bởi tình cảm của 1 người đàn ông như vậy. Bởi vì đó là yêu không phải rung động hay chỉ là cảm giác thích thú, yêu là hy sinh, che chở , bảo vệ, thầm chí là âm thầm làm mọi thứ, mà không chỉ trọn tình với cô ấy, anh còn quan tâm chăm sóc bố vợ như bố ruột của anh. Tình yêu của anh có thể chai sạn theo năm tháng nhưng mỗi khi gặp lại cô, dù cô có tránh né, phủ nhận , tàn nhẫn thì anh ẫn tha thứ, Tôi rất thích đọc truyện vể PH những năm 28, 29 tuổi. Tuy tôi thích tính cách con người cũng như khâm phục tình yêu của VĐ nhưng lại không thích những câu chuyện về thời trẻ của anh.
Truyện lúc đầu có phần dài dòng, đọc hơi chán nhưng càng về sau lại càng thu hút, Cầm Sắt Tỳ Bà giống như 1 người đã từng yêu , từng hận , từng từ bỏ tất cả vậy, Cảm nhận của cô về tình yêu khác hẳn với những tác phẩm khác, rất sâu sắc, có những điều rất đơn giản nhưng lại không thể lý giải hay phân định rạch ròi được. NHân vật PH của cô viết, là người mâu thuẫn và thường chạy trốn tình yêu , không dám đối diện với nỗi đau, thổn thức của chính mình, Tôi cảm nhận rằng dường như tâm trạng của PH cũng chính là tâm trạng của tác giả vậy, Vì nó chân thật, phức tạp , hỗn lọan , thể hiện được trọn vẹn tính cách của 1 phụ nữ có cuộc đời nhiều sóng gió với nội tâm khép kín, sợ tổn thương. Con người PH dường như rất ít thay đổi , cô chạy dài theo những mệt mỏi và đau khổ của bản thân , không thể buông bỏ gánh nặng quá khứ và những vết thương đã chai sạn trong lòng.
Ngược lại, VĐ dám đối diện với tình yêu không được đáp trả của mình , anh dành cả cuộc sống để yêu và thay đổi trái tim của PH. Dù trải qua bao lâu , tình yêu của anh vẫn mãnh liệt , nó không cần chuyển thành tình thân hay tình bạn sau hôn nhân mới tồn tại mà vẫn luôn là tình yêu như ban đầu. 1 người đàn ông có thể vì người phụ nữ anh yêu mà trở thành như vậy , có lẽ chỉ ở trong tiểu thuyết cùa Tỳ Bà mà thôi. Tôi đọc chương cuối, hoàn toàn bị cảm động bởi tình cảm mà anh dành cho PH, có thể dẹp bỏ cả sự tự tôn, dùng tình cảm của người cha vợ đã mất để giữ cô lại bên mình, dù cô có hận anh. VĐ chờ mong cô đồng ý , sợ cô sẽ tiếp tục chạy trốn, nhưng chỉ có thể nói :" Anh sẽ không ép buộc em , anh tôn trọng sự lựa chọn của em . Nhưng e ở lại được không? Đừng đi. Trước khi bố mất, anh đã ở bên cạnh bố, anh muốn khi anh mất , em sẽ ở bên cạnh anh. Có được không em ? Bố sợ em cô đơn, ngã quỵ, đau khổ ,bố muốn anh phải chăm sóc tốt cho em. Ở lại có được không em?"
Đây là câu chuyện đầu tiên tôi đọc của CSTB , cái tên rất lạ , cách viết truyện và xây dựng nhân vật cũng vậy. Những ngôn từ về tình yêu hay cuộc sống giống như được ghép lại từng chữ một, lại rất hài hòa , hợp lý. Tôi thích văn phong của CSTB nhưng lại hụt hẫng ở phần mở đầu dài dòng , và một số đoạn văn không xúc tích của cô và 1 số người bạn trừ Quyên Quyên và Quả Quả. Đặc biệt là Lâm Quả , những triết lý của cô không chỉ dừng ở 2 từ sâu xa và tinh tế, thể hiện thay cho ngôn ngữ của CSTB. -
15 năm...
Mỹ Ngọc (17/10/2012)
Đồng ý0
Vừa mới đọc xong, tâm trạng khá nặng nề vì từ đầu đến gần cuối câu chuyện đều là sự dằn vặt, nỗi đau, những kỉ niệm buồn của 2 nhân vật chính.
Mình không thích nữ chính cho lắm, mình cảm thấy Phổ Hoa có vẻ nhu nhược và cũng không thích những khi cô phải cố gắng gượng ép cô làm những điều mà cô không muốn làm.
Mình cực kỳ ngưỡng mộ tình yêu của Vĩnh Đạo dành cho Phổ Hoa, một tình cảm đơn thuần, mọi việc làm của anh đều xuất phát từ Phổ Hoa. Nhưng có lẽ cũng chính vì thế mà Phổ Hoa cảm thấy tình cảm của Vịnh Đạo rất nặng nề và lúc nào cũng có cảm giác mắc nợ cậu, khiến cho cô không sao thoải mái đón nhận tình cảm ấy.
Mặc dù truyện đọc có vẻ hơi lan man, quá khứ xen lẫn hiện tại làm cho người đọc hơi mất kiên nhẫn nhưng cốt truyện khá hay, đáng đọc :) -
Cái khó hiểu trong tình yêu
Nguyễn Thanh (15/09/2012)
Đồng ý0
Đọc xong tác tác phẩm thật sự tôi không biết dùng từ nào để diễn tả. Một Phổ Hoa quá kép kín, bi quan dẫn tình yêu của chính bản thân mình vào ngõ gục và chỉ biết chấp nhận - 1 cô gái theo tôi là không có lập trường riêng của bản thân mình. 1 Vĩnh Đạo đại diện cho 'phái mạnh' yêu mù quáng, chấp nhận chờ đợi tới 10 năm nhưng vì 1 suy nghĩ nông nỗi lại càng làm cho mối quan hệ trở nên phức tạp. Đan xen quá khứ và hiện tại là cái tôi tâm đắc nhất khi đọc cuốn truyện này. 1 cái kết theo tôi thì nó phù hợp với tính cách và sự chờ đợi nhiều năm của Vĩnh Đạo và cũng cho Phổ Hoa 1 lần nhìn nhận lại chính bản thân mình và trưởng thành hơn. Nhưng đến cuối truyện tôi vẫn chưa thấy được Phổ Hoa chưa hoàn toàn thoát khỏi vỏ bọc của mình. Và đến cuối truyện chỉ thấy được sự quan tâm của Vĩnh Đạo đối với Phổ Hoa mà chưa có sự quan tâm ngược lại. Đó chính là cái tôi mong chờ mà vẫn chưa tìm được..
-
Hạnh phúc cứ phải mất đi mới biết là hạnh phúc
Nguyễn Thanh Vân (18/08/2012)
Đồng ý0
Thật sự đã có lúc tôi mất kiên nhẫn để đọc hết cuốn truyện này. Hai nhân vật chính Thi Vĩnh Đạo - Phổ Hoa... sao lại dằn vặt nhau quá! Ngày chương đầu truyện, khi Phổ Hoa hụt hẫng bàng hoàng biết tin Vĩnh Đạo tái hôn, lúc đó mới cảm nhận được mình yêu anh ta, ko nỡ mất anh như thế nào nhưng lại âm thầm, nhu nhược chịu đựng, cứ ì ra đó chờ người ta quay trở về, cứ chịu đựng và buông xuôi mà chả có một tí cố gắng nào níu giữ lại hạnh phúc.
Thật tình, mình rất bực mình cái bạn Phổ Hoa này, muốn gì thì nói, im im như thế, chẳng ai là thần thánh mà có thể đọc được suy nghĩ bạn mà hiểu bạn được. Thế nhưng, mình vẫn đọc hết truyện vì đây không phải truyện về một anh đẹp trai, nhà giàu, giỏi giang yêu một chị cũng giỏi giang, xinh đẹp tuyệt trần như đa số các ngôn tình TQ gần đây. Mà đây là về những con người, tính cách, số phận gần gũi trong cuộc sống hiện tại. Họ chỉ là công nhân viên chức bình thường, với những suy nghĩ rất thực tế, rất đời và rất thực dụng.
Đọc hết truyện, thở dài một tiếng, vần đề của hôn nhân nói chung, vấn đề của 2 nhân vật chính nói riêng, chẳng qua chỉ là do thiếu sự trao đổi, thấu hiểu nhau. Nói chung, Phổ Hoa ko nói cho Vĩnh đạo biết cô đang ngh4i gì, anh ta nên làm gì, anh ta sai điều gì, đã làm cô đau lòng thất vọng ra sao, lại cứ giữ mãi trong lòng những chất vấn, mâu thuẫn dồn nén, truyền cho Vĩnh Đạo tâm trang và suy nghĩ tiêu cực, anh ta càng ko biết phải làm thế nào. Đây chính là vấn đề rất phổ biến trong một mối quan hệ dù là vợ chồng hay người yêu, mâu thuẫn và hiểu lầm đều từ đó mà tích tụ, dày vò nhau mười mấy năm, hai người chưa từng nhìn thẳng hay giải quyết vấn đề.
Có rất nhiều lần được nghe người khác nói "Hôn nhân là một sự thỏa hiệp." Vợ chồng sống với nhau, phải biết nhượng bộ, thỏa hiệp, giữ gìn hòa khí. Nhưng thỏa hiệp mà chỉ bằng mặt ko bằng lòng cũng ko mang lại kết quả gì.
Nói đi cũng nói lại, mặc dù truyện hơi dài dòng và nhiều tình tiết cao trào lên xuống khiến người đọc muốn tắt thở, nhưng thật ra cũng rất đáng để đọc, nhất là những người đã có gia đình. Đọc để có thể xử lý những vấn đề của gia đình tốt hơn, để trân trọng hạnh phúc hiện tại và biết yêu thương mình hơn.
Đừng để khi mất rồi mới thấy hối tiếc. -
Một tình yêu thật nặng nề
Phạm Bá Hiền Trang (28/05/2012)
Đồng ý1
Đọc xong tác phẩm này, tâm trạng mình rất nặng nề. Nhiều lúc đọc nữa chừng mình có cảm giác thật mệt mỏi muốn bỏ cuộc. Nhưng cứ nán đến phút cuối để muốn coi nhân vật trong câu chuyện sẽ đi về đâu. Thực sự mình không thích nhân vật nữ chính trong câu chuyện. Tình cảm của cô ấy không rõ ràng, không dứt khoát và có vẻ gì đó cam lòng chứ không hoàn toàn yêu hết lòng. Khi cô không toàn tâm toàn ý để yêu Vĩnh Đạo thì lại nhanh chóng đến với anh ấy. Để anh ấy luôn sống trong dằn vặt, nghi ngờ tình cảm cô dành cho mình. Để anh ấy đau khổ khi phải tự mình vật vã trong những suy nghĩ bí bách rồi đành phải quay đầu rơi đi. Đến khi Phổ Hoa toàn tâm toàn ý yêu Vĩnh Đạo thì lại không chịu níu kéo, không chịu lắng nghe rồi buông tay người đàn ông ấy một cách phũ phàng.
Mình rất ghét tính cách kiểu ấy. Nó khiến cho cô mệt mỏi và khiến cho những người xung quanh mệt mỏi theo. Cảm thấy đau lòng thay cho Vĩnh Đạo. Tình cảm của anh quá nhiều, quá sâu sắc nên 1 động tĩnh thay đổi nhỏ trong lòng của Phổ Hoa cũng khiến anh đau lòng nhiều như thế nào. Để rồi anh sẵn sàng đánh cuộc, chấp nhận kết quả cuối cùng. Mình thật sự yêu mến nhân vật Vĩnh Đạo, anh quá chung thủy trong tình yêu, yêu 1 người con gái trong suốt 15 năm dường như không hề thay đổi 1 chút nào; thương người cha của cô ấy như chính người cha ruột của mình; điều này không phải chàng rể nào cũng làm được. Chỉ khi người ta thật sự yêu con gái của người bố hết lòng thì tình cảm tự khắc biến thành tình thân gia đình thật sự với người bố ấy.
Mình cũng tạm hài lòng kết thúc của câu chuyện. Đúng là đọc tác phẩm của Cầm Sắc Tỳ Bà mình thật sự không thích lắm; truyện dài lan man, có những tình tiết không cần thiết trong câu chuyện khiến cho độc giác nhàm chán. Nhưng được một cái là kết thúc luôn có hậu.
Phần gửi nhận xét
- NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
- - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
- - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
- - Tiêu chí duyệt nhận xét:
- • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
- • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
- • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
- • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
- Thông tin thêm
Đang tải...