Hẹn Đẹp Như Mơ (Tái Bản 2012)
Di chuột hoặc click vào ảnh để phóng to

Hẹn Đẹp Như Mơ (Tái Bản 2012) (Bìa Mềm)

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

89.000 ₫

Giá bìa: 99.000 ₫

Tiết kiệm: 10.000 ₫ (-10%)

Thêm items vào giỏ hàng

Giới thiệu sách

Một câu chuyện dịu dàng và đầy xúc cảm.

Tình yêu đẹp của tuổi thanh xuân mơn mởn, những thời khắc ấm áp, tuyệt đẹp của mối tình Mạnh Hòa Bình và Vưu Giai Kỳ mãi mãi sẽ chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ đẹp đến mức không chân thực. Mối tình ấy khép lại, rồi Nguyễn Chính Đông bước vào cuộc đời của Giai Kỳ một cách lạ lùng.

Giằng xé giữa quá khứ và thực tại, giữa tình yêu và sự cao thượng, giữa hận thù và tin yêu, Giai Kỳ đã chọn lựa điều gì để có thể đem lại hạnh phúc cho mình và những người mình yêu?

Có nhiều khi, chúng ta cứ ngỡ rằng cái mình từ bỏ chỉ là tình cảm trong một thời điểm, nhưng đến phút cuối mới biết rằng, hóa ra nó là cả cuộc đời.

“Tình mềm tựa nước, Hẹn đẹp như mơ”… Một áng văn dịu dàng vô tận của Phỉ Ngã Tư Tồn mà bạn không thể bỏ qua.

Sách dự kiến phát hành trong tháng 8/2012

Mời các bạn đón đọc.

Thông tin thêm

Công ty phát hành Quảng Văn
Nhà xuất bản NXB Văn Học
Trọng lượng vận chuyển 460 grams
Kích thước 14.5 x 20.5 cm
Dịch giả Keichan (Huyền Trang)
Số trang 432
Ngày xuất bản 30-08-2012
SKU 8936056790331

Có thể bạn cũng quan tâm tới những sản phẩm này.

Nhận xét của Khách Hàng


  • Khá hay

    Haibara Serry (17/06/2013)

    Đồng ý0

    Đối với tôi, đây là một cuốn sách khá ổn của Phỉ Ngã Tư Tồn dù nó chưa hẳn là quá xuất sắc lắm. Nội dung hay, cách xây dựng nhân vật của tác giả rất ổn, người đọc có thể hình dung ra một Giai Kỳ đầy cao thương, yêu thương và nhân phẩm tuyệt vời. Bìa sách rất rất đẹp, hài hòa và tạo ấn tượng với người đọc ngay từ lần đầu tiên. Tên tác phẩm cũng rất sâu sắc và ý nghĩa. Tuy nhiên, cuốn sách này vẫn còn một số khuyết điểm như: đôi chỗ tác giả viết còn lan man, nhiều tình tiết chưa đi sâu vào vấn đề, mô típ thì vẫn chưa đc đổi mới lắm vì nội dung thế này đã quá nhan nhản ở các tiểu thuyết ngôn tình khác. Tuy vậy, nếu so về mặt hình thức, văn phong, và cách ác giả sắp xếp, đan xen giữa hiện tại - quask hứ, thì theo tôi, đây vẫn là một cuốn sách khá hay

  • Tình mềm như nước, hẹn đẹp như mơ

    Như Ngọcc (16/06/2013)

    Đồng ý0

    Phỉ Ngã Tư Tồn là một nhà văn không quá nổi bậc nhưng những tác phẩm mà người viết ra luoonc ó cái gì đó ăn sâu vào tiềm thức người đọc.
    Hẹn đẹp như mơ vốn là câu chuyện viết ra cho những người có những cái lỡ. Giống như chuyện tình của cha Giai Kỳ và mẹ của Hòa Bình, hơn hết là chuyện tinh của Giai Kỳ và Hòa Bình, yêu nhau không thể ở bên nhau.
    Thật là một người rất chung tình, nếu muốn nói đến Giai Kỳ, dù lựa chọn ở bên Chính Đông nhưng cô vẫn luôn yêu Hòa Bình. Cách giải quyết mâu thuẫn tình cảm này của tác giả cũng rất là thực tế, vì dù có yêu thì sau bao năm, cô và Hòa Bình gặp nhau cũng chỉ có thể mỉm cười bước qua nhau thôi.
    Dù sao ở bên Chính đông cũng là lựa chọn vẹn cả đôi đường, dù cô có phải hy sinh một chút cho tình yêu, cho tình bạn giữa Chính Đông và Hòa Bình.
    Ngòi bút của Phỉ Ngã Tư Tồn thì không quá sắc sảo nhưng nó đủ dịu dàng để làm nên một câu chuyện, có thể nói là bi kịch tình yêu. Nhưng ở "Hẹn đẹp như mơ" có thể tìm được tình yêu vĩnh cữu, tình bạn sẻ chia và hơn cả là tình phụ tử bao la. Đó chính là thành công của tác giả!

  • Cuốn sách này đã khiến tôi khóc rất nhiều :(

    Trần Ngọc Hà (02/06/2013)

    Đồng ý0

    :) Đây là cuốn sách đầu tiên có thể khiến tôi khóc nhiều đến như vậy. Rất cảm động, tuyệt đối cảm động *chấm nước mắt*
    Ban đầu tôi cứ ngỡ đây là một câu chuyện khá nhẹ nhàng, không ngờ lại bi kịch thế. Giai Kỳ, đến cuối cùng cũng biết được mình yêu Chính Đông nhưng vì sợ anh không cam lòng, nên cũng không nói ra, chỉ im lặng quay đi.. Lúc Chính Đông chết, mình thực sự đã khóc rất nhiều.. Một phần vì thương tiếc, một phần vì không cam tâm để anh ra đi như vậy.. Cái kết cũng không khiến tôi quá buồn, người con gái như Giai Kỳ xứng đáng được yêu thương và trân trọng..
    "Anh luôn đợi em. Còn em, sẽ dùng cả đời này để nhớ anh.."
    Quyển sách này thực sự hay, sâu sắc, nhưng cũng tương đối nhẹ nhàng :) tôi thực sự rất thích
    Nếu để đúng tên Giai kỳ như mộng có lẽ sẽ hay hơn..

  • Cũng được

    Ken Luna (21/05/2013)

    Đồng ý0

    Mình đã từng đọc Tuyệt Sắc Khuynh Thành của Phỉ Ngã Tư Tồn, chính vì thế mình có sự kỳ vọng rất lớn về truyện Hẹn Đẹp Như Mơ lần này, nhưng nó thật sự không hay như mình nghĩ. Đầu tiên, mình nghĩ NXB nên giữ đúng tên nguyên tác của nó hơn. '' Giai Kỳ Như Mộng'', nó hay và mang ý nghĩa sâu sắc hơn là Hẹn Gặp Như Mơ này. Về nội dung, truyện không có chiều sâu như những tác phẩm trước, những lời văn tẻ nhạt, khiến mình ngán ngẫm, những nhân vật không để lại ấn tượng tốt trong mình, những nhân vật phụ rườm rà, vẫn là câu chuyện bi ai, khổ đến chán nản.
    P/S: Đây là những ý kiến của riêng mình, có lẽ thể loại này không phù hợp với mình.

    • Nguyen Ngoc Minh Duyen   Bạn nhầm rồi, Tuyệt sắc khuynh thành là tác phẩm của Phi Yên chứ! Tác phẩm của ...   Xem tiếp  
      Bạn nhầm rồi, Tuyệt sắc khuynh thành là tác phẩm của Phi Yên chứ! Tác phẩm của mẹ kế vốn là những tấn bi kịch đã được định sẽ kết thúc trong khổ đau mà :)
  • Tình chỉ đẹp khi còn dang dở

    Nguyễn Linh (02/05/2013)

    Đồng ý0

    Phỉ Ngã Tư Tồn nổi tiếng vì hầu như truyện nào của tác giả này cũng đều có 1 kết thúc bi kịch. Hẹn đẹp như mơ cũng không là ngoại lệ, tác giả cho Giai Kì gặp Hòa Bình trong những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của mình rồi để họ chi tay trong bi kịch. Một lần nữa hạnh phúc ngỡ đã mỉm cười với Giai Kì khi cô gặp được Chính Đông. Anh yêu thương, quan tâm, chờ đợi cô, anh yêu cô bằng 1 tình yêu không hề ích kỉ, anh để cô ra đi với Hòa Bình khi biết mình mang bệnh nan y không còn bao nhiêu thời gian. Câu nói khi anh cùng ngắm pháo hoa với cô chính là câu nói cảm động nhất, thật may vì em vẫn chưa yêu anh. Có thể nói Chính Đông là nhân vật nam chính tốt nhất trong lòng tôi vì đã yêu Giai Kì bằng tình yêu chân thành nhất cuộc đời này

  • Nhu tình tự thuỷ - Giai kì như mộng !

    Như Hảo (29/04/2013)

    Đồng ý0

    Khi chọn truyện của mẹ Phỉ, là đã chuẩn bị tâm lí "đừng mơ có HE". Mẹ Phỉ cho rằng những chuyện đau buồn chỉ có trong tiểu thuyết, vì thế sẽ sống tốt đẹp hơn ở thực tại; SE của mẹ là do mong muốn người khác sống lạc quan hơn.

    Cảm xúc không thể gọi tên khi Vưu Giai Kỳ đứng nơi phố xá nghe tin chuyến bay của Mạnh Hoà Bình rơi ở địa phận Nga, hành khách khó lòng sống sót nổi. Rồi khi cô một mạch chạy về căn trọ nhỏ của hai người, dời lại một ngày nữa...
    Có một chút ưu tư khi Nguyễn Chính Đông cho Giai Kỳ thời gian để tiếp nhận anh, yêu anh như cô từng yêu Hoà Bình nhưng rốt cuộc, không phải vì Giai Kỳ không thể yêu anh mà là quỹ thời gian của anh đã kết thúc.
    Cái gì đó gọi là giận dữ khi lần nữa Mạnh Hoà Bình để tuột mất tình cảm của mình. Nếu là Chính Đông, có chết anh cũng không đẩy Giai Kỳ về phía địch thủ. Hoặc là cao thượng hoặc cả hai đều là kẻ ngốc, rốt cuộc đều hèn nhát, không dám giữ lại tình cảm này!

    Mặc dù đọc chưa xong đã lật đến đoạn kết, biết được rằng giữa anh chàng trai có tình yêu độc nhất vô nhị như vậy, Giai Kỳ đều không đến được với ai. Ban đầu cảm thấy rất bình thường nhưng chi tiết nhỏ làm nên tác phẩm lớn! Trước lúc rời đi, Chính Đông mua lại căn nhà của cô và cha năm xưa, dặn dò người ta quét tước cho ngôi nhà, đợi một ngày nào đó cô trở về. Khi cô dành thời gian bên cạnh anh, dù không nhiều nhặn; anh liên tục bảo cô rời xa mình, không phải sợ cô không chịu nổi, mà là anh cầm lòng không đặng. Câu cuối cùng anh nói "Đừng cho cô ấy biết!" vì muốn cô đi an lòng, không chút vướng bận, anh muốn cô hạnh phúc.....

    Nhưng vĩnh viễn Chính Đông không biết, Giai Kỳ yêu anh là thật lòng. Cô khóc rấm rức trên máy bay, anh muốn cô hạnh phúc, cô sẽ hạnh phúc. Nhưng có trọn vẹn, khi giờ đây Giai Kỳ cô đơn đến mạnh mẽ?

  • Vưu Giai Kỳ- Mạnh Hòa Bình -tình yêu ám ảnh khôn nguôi

    Béo Gấu (24/04/2013)

    Đồng ý0

    Thứ ám ảnh mình nhất có lẽ là tình yêu giữa Giai Kỳ và Hòa Bình , xuyên suốt cả câu chuyện là những mảnh vỡ trong quá khứ, là thứ tình yêu quá đẹp của 2 người, và kết thúc câu chuyện thứ làm mình khắc sâu nhất vẫn là tình yêu ấy. Đối với những độc giả khác thì mình không rõ, nhưng đối với mình, Phỉ Ngã Tư Tồn đã thật sự thất bại trong việc xây dựng hình ảnh Nguyễn Chính Đông, có thể tình yêu của anh dành cho Giai Kỳ nhiều chẳng kém Hòa Bình, nhưng bởi vì những đoạn quá khứ ngắt quãng về tình yêu của HB và GK được nhắc đến quá nhiều lấn át tất cả, thậm chí cho đến khi kết thúc câu chuyện, mình vẫn tự hỏi HB và GK có đến được với nhau hay không???
    Và thứ tình yêu được PNTT miêu tả trong câu chuyện khiến mình cảm thấy nó quá vĩnh cửu,quá hoàn hảo và có chút không thực. Có lẽ là do mình quá vô tâm,nhưng thật sự cả câu chuyện, ngoại trừ khúc cuối khi CĐ ra đi nhưng vẫn giấu GK là khiến mình hơi xúc động,còn đâu tất cả đều bình bình. Vốn là muốn mượn truyện để mà khóc nhưng cuối cùng một giọt nước mắt cũng không rơi nổi,cứ dửng dưng đến lạ.
    Theo như nhiều người nói thì cái kết là SE, nhưng đối với mình, như vậy là quá quá hợp lý và quá hạnh phúc cho tất cả mọi người.

  • Tình mềm như nước, hẹn đẹp như mơ..Khắc cốt ghi tâm, mãi không thay đổi!!!

    Chiêm Trang (29/03/2013)

    Đồng ý0

    Phải nói là bìa sách thật sự rất đẹp!!! Không biết bao lần mình cứ ngắm nhìn nó không nỡ buông xuống luôn...Kế đến là cái tên có vẻ thơ mộng cùng 2 câu: “Tình mềm tựa nước, hẹn đẹp như mơ”...Ấn tượng ban đầu là rất tốt.
    Khi đọc mình cảm thấy hơi tiếc cho truyện. Tình húông và nhân vật được xây dựng ổn thỏa nhưng chưa đồng đều. Nguyễn Chính Đông là nam chính nhưng đất xuất hiện lại quá ít, thậm chí nhiều đoạn nữ chính ở bên anh mà cứ mơ tưởng nhớ về nam phụ Mạnh Hòa Bình làm cho xuyên suốt truyện MHB lại là người được nhắc đến nhiều nhất. Cũng vì anh được nhắc đến quá ít nên làm mình có cảm giác đoạn ban đầu khi Giai Kỳ quyết liệt ở bên anh không xa có hơi vội vã thiếu thuyết phục .May mà mặc dù ít đất nhưng Đông Tử vẫn gây được ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả....
    Cảm giác chung khi đọc truyện này chính là cảm giác bất lực. Một MHB yêu tha thiết thủy chung Giai Kỳ, nhưng anh bất lực trước rào cản của họ, trước sự lựa chọn của Giai Kỳ. Một Đông Tử bất lực trước số phận tàn nhẫn, thời gian sống ngắn ngủi khiến anh chẳng dám yêu thương, bất lực đẩy Giai Kỳ xa khỏi mình. Còn Giai Kỳ lại bất lực trước rào cản của Mạnh Hòa Bình, buộc bản thân rời xa anh, đến tận bây giờ vẫn vì rào cản đó mà không thể trở lại, sau đó lại bất lực nhìn sinh mệnh của Đông Tử ngày một nhạt dần, bất lực đóng màn kịch để anh có thể yên tâm

    Về riêng cái tựa truyện, mình lại cảm thấy nó ý nghĩa hơn cái tên Giai Kỳ Như Mộng kia. Vì cái hẹn đẹp như mơ này, chính là ước hẹn của Giai Kỳ và Đông Tử. Đông Tử từng hẹn: "Kiếp này anh không thể, cho nên, kiếp sau anh nhất định sẽ đợi em, anh đợi em sớm hơn tất cả người khác, gặp em sớm hơn một chút"...Còn với Giai Kỳ thì là :Lúc ngón tay út của anh ngoắc vào ngón tay út của cô, anh nói: “Một trăm năm, không được thay đổi.”
    Anh và cô giao hẹn một trăm năm, cô sẽ không thay đổi, cô sẽ nhớ mãi, nhớ mãi, một trăm năm. Cô sẽ nhớ mãi. Một trăm năm của anh và cô."
    Ước hẹn đó của họ quả thật rất đẹp, tình cảm đó cũng đã khắc cốt ghi tâm...Cho nên ngoài cái tựa Hẹn đẹp như mơ, mình không nghĩ ra liệu còn cái nào có thể hay hơn nữa:)
    "

  • Tình yêu giống như uống nước ,nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết:)

    nguyễn thị mỹ ngọc (26/03/2013)

    Đồng ý0

    Nguyễn Chính Đông,Mạnh Hòa Bình,Vưu Giai Kỳ ,3 nhân vật xoay quanh câu truyện.Lúc ban đầu tôi không quen đọc kiểu cốt truyện có 2 nam chính.Nhưng khi gấp cuốn sách lại tôi nhân ra nó rất thú vị.Đây là tác phẩm đầu tiên ko chất chứa thù hân của Phĩ Ngã Tư Tồn mà tôi đọc ^^ Giai Kỳ được tgia vẽ nét lên chỉ là một người con gái đơn thuần,có cảm giác yêu rất thực tế.Cô yêu Mạnh Hòa Bình và cả Nguyễn Chính Đông.Nhưng khi phát hiện những hành động Ng Chính Đông làm cô mới nhân ra người cô yêu là anh.Tôi yêu Ng Chính Đông,anh thể hiện tyeu của anh thông qua hành động,anh yêu cô nhưng anh không ích kỷ,anh biết anh sẽ chết nên anh không muốn cô phải yêu anh.Một tình yêu cao thượng :) Tôi nhớ một chi tiết :"Cuối cùng em đã trở về " Tôi đã không cầm được nước mắt.Nỗi lòng dằn xé khi Chính Đông ra đi mà vẫn chưa nghe được rằng Giai Kỳ,cô đã yêu anh mất rồi.

  • Hay!

    Nguyễn Ngọc Đoan Trâm (25/03/2013)

    Đồng ý0

    Nếu đối với các tác phẩm ngôn tình khác của Phỉ Ngã Tự Tồn thì truyện này được xem là happy ending.
    Nguyễn Chính Đông sợ Giai Kì mãi mãi nhớ đến anh, nhưng thật ra anh cũng không muốn cô quên đi. Bởi anh đã cho cô khoảng thời gian đẹp đẽ tựa như giấc mộng và cảnh tượng mỹ lệ nhất đời này, pháo hoa nở ra trên bầu trời đêm Thượng Hải như hàng vạn viên ngọc lưu ly óng ánh cắt ngang bầu trời đêm đen bóng, rực rỡ như thế nhưng cũng rất nhanh tan biến, khoảnh khắc ngắn ngủi cũng là vĩnh hằng, sống mãi trong lòng Giai Kì. Lúc Giang Tây đưa cô lên máy bay, trong lòng mỗi người đều rất đau, muốn ai đó yên tâm nên lựa chọn không nói thì sẽ không biết, khi còn lại một mình thì ai cũng không chóng đỡ nỗi “…cô ấy nhất định rất đau, cho nên mới khóc.”
    Cuối cùng thì Giai Kì cũng có khoảng thời gian vui vẻ bên gia đình. Còn Nguyễn Chính Đông, biết đâu chuyện tình của họ lại bắt đầu và có kết thúc tốt đẹp ở kiếp sau như lời hứa của anh.
    Nhẹ nhàng, và mở ra một chân trời mới!

  • GIai Kỳ như mộng

    Trần Tiên (24/03/2013)

    Đồng ý1

    Thật sự là nó ám ảnh tôi. Tôi không hiểu rõ lắm thế nào là yêu một người. Tôi cũng không hiểu tại sao Giai Kỳ lại chia tay Hòa Bình trong khi hai người họ yêu nhau đến vậy? Cái gọi là hi sinh vì người mình yêu, muốn người mình yêu được hạnh phúc là một điều khó hiểu đối với người chưa từng yêu. Nhưng có lẽ đó là điều tất yếu trong tình yêu??? Luôn phải hi sinh... Như Giai Kỳ hi sinh cho Hòa Bình, như Giai Kỳ hi sinh cho Chính Đông, giấu đi tình yêu của mình để anh ra đi thanh thản...
    Nhưng tôi không đồng ý lắm với việc Giai Kỳ không chịu nói rõ tình cảm của mình cho Chính Đông biết. Đáng nhẽ cô phái nói rõ cho anh biết là cô đạ yêu anh, đã đợi được anh, và anh yêu cô không phải là vô ích.
    Đã yêu thì nên nói....

  • Khó khăn để đọc hết

    Bùi Thảo (23/03/2013)

    Đồng ý1

    Cảm giác như mình là đứa vô cảm không tim. Đọc một bộ truyện trong hơn 4 tiếng mà hầu như không có cảm giác gì. Nói trắng là hoàn toàn dửng dưng thấy sợ. Nếu không phải đã lỡ đọc, kì vọng nhiều vào Phỉ Ngã Tư Tồn, nghĩ đến cái hồi đọc Đông cung mình cũng chỉ có cảm xúc sau khi đã đọc non nửa, và nghĩ có khi Phỉ Ngã Tư Tồn sẽ làm một cú lội ngược dòng vào phút cuối làm mình khóc như mưa. Thôi thì cố.

    Ừ thì khen, nhưng Giai kỳ như mộng Phỉ Ngã Tư Tồn viết chẳng ổn tí nào. Khi nam chính Nguyễn Chính Đông vui vẻ với Giai Kỳ thì đầu mình vẩn vơ nghĩ về Mạnh Hòa Bình. Khi nam chính Nguyễn Chính Đông chết, mình tự hỏi Giai Kỳ sau có quay lại với Mạnh Hòa Bình không. Khi Phỉ Ngã viết về mối tình ngày xưa của Giai Kỳ và Mạnh Hòa Bình, mình thấy khó hiểu, rốt cuộc ai là nam chính. Khi Giai Kỳ đau đớn chấp nhận im lặng, để không bật ra câu nói “Em yêu anh”, để Nguyễn Chính Đông có thể ra đi trong bình yên, thanh thản, mình chỉ nghĩ, chị thật sự yêu anh sao. Khi Giai Kỳ đau đớn, khi Nguyễn Chính Đông đau đớn, cái mình thấy chỉ là những con chữ miêu tả nỗi đau đó một cách phẳng lặng, không chiều sâu, mà nhân vật cũng không sâu. Chỉ có Mạnh Hòa Bình, nỗi đau ấy mình có thể cảm nhận một chút, vì dường như anh còn được xuất hiện nhiều hơn Nguyễn Chính Đông, nỗi đau của anh còn được khắc sâu hơn nhiều lần. Giữa sống và chết, cái nào đau đớn hơn?

    Mạnh Hòa Bình sống, anh sống mà đã mất đi người mà anh yêu thương nhất trên đời này. Cô ấy yêu anh, nhưng vĩnh viễn sẽ không quay trở lại với anh. Cô ấy yêu anh, nhưng chính cô ấy đã lạnh lùng, tàn nhẫn ra đi, để lại cho anh một nỗi đau, một tình yêu mà cả đời anh cũng sẽ chẳng thể quên được, hay có thể vượt qua được. Ngày cô ấy ra đi, anh suy sụp. Ngày cô ấy trở lại, với vị trí là “bạn gái” của người bạn thân nhất của anh, có lẽ anh cũng suy sụp. Ngày cô ấy khóc, gào tên anh trước cửa nhà của anh và cô ấy, sợ hãi và đau đớn trước nỗi đau mất anh, rồi anh nhận ra cô ấy yêu anh, vẫn yêu anh sâu sắc và nhiều như thế nào, để rồi, cô ấy vẫn một lần nữa cự tuyệt, chỉ xin anh một điều suy nhất, hãy quên cô ấy đi, anh đã cảm thấy gì đây, suy sụp ư, đau đớn ư, tuyệt vọng ư, có lẽ còn nhiều hơn thế, nhiều hơn bất cứ ngôn từ nào có thể diễn tả. Chiếc lược đồi mồi, ngôi nhà của anh và cô, anh vẫn giữ, ngôi nhà mơ ước của hai người với ống khói và căn bếp kiểu Trung Quốc, anh đã xây, giờ đây anh đặt chiếc lược xuống nền tuyết trắng, anh buông tay. Thật sự chứ? Anh có thể sao? Anh đã cầu hôn cô gái khác, rồi đau khổ xin lỗi, đau đớn nhận ra anh yêu cô nhiều như thế nào, người vợ của anh, duy nhất, vĩnh viễn cũng chỉ có thể là cô ấy. Nụ hôn của cô ấy dành cho người khác, anh như người mất hồn, ngay cả nơi thân thuộc nhất với anh cũng đã trở nên xa lạ. Tình bạn và tình yêu, anh không thể xem bên nào nặng, bên nào nhẹ hơn và vứt bỏ. Nhưng cô ấy đã giúp anh quyết định. Anh đặt mối tình này xuống, sẽ chẳng biết bao lâu anh mới có thể vượt qua, chẳng biết bao lâu trái tim này mới có thể lại rung động, nhưng chấm dứt tất cả, mong anh có thể thấy nhẹ lòng.

    Nguyễn Chính Đông chết rồi, anh chết thanh thản, và bình yên, Anh có thể đau khổ, vì không thể đi đến cuối cuộc đời cùng với người con gái anh yêu, người con gái đầu tiên, và là duy nhất trong 33 năm, nhưng anh đã mang theo một niềm tin, một sự an ủi, rằng người con gái ấy không yêu anh, vậy thật tốt, cô ấy sẽ không thấy đau khổ khi anh ra đi. Anh nhắm mắt, và có lẽ anh đã đi với một nụ cười.

    Ai khổ hơn, ai hạnh phúc hơn, có lẽ khó có thể đong, đếm. Nhưng mạn phép, hãy cho đó là Mạnh Hòa Bình. Vì anh phải sống tiếp, một cuộc sống không yêu thương. Nguyễn Chính Đông chết, nhưng anh đã sống một cuộc đời trọn vẹn yêu thương.

    Mình không thể thích Giai Kỳ như mộng. Khó có thể thích. Vì Phỉ Ngã viết tác phẩm này dài dòng quá. Nói dông nói dài, văn phong, có lẽ câu chữ cảm xúc, lời lẽ chất chứa đớn đau, nhưng nó vẫn lãnh đạm, nhạt nhòa không sâu. Cách phát triển cũng thật chẳng ổn. Mạnh Hòa Bình, Nguyễn Chính Đông được khắc họa như nhau, ừ, cũng không sao, vì có lẽ điểm nhấn nằm ở cái chết của Chính Đông, cái chết của anh là cú lội ngược dòng cho toàn bộ tác phẩm. Chẳng cần biết Mạnh Hòa Bình được khắc họa bao nhiêu, cuối cùng Chính Đông mới là người đọng lại nhiều nhất. Mình công nhận cách phát triển này thành công. Với đa số mọi người. Cách giải quyết của Phỉ Ngã làm mình phát mệt. Cái kết làm mình thấy nực cười. Vì Chính Đông nhạt quá. Chẳng cần biết anh đã làm bao nhiêu thứ, anh đã dành bao nhiêu tình cảm cho Giai Kỳ, cũng chẳng thể đọng lại gì cho mình cả. Cách giải quyết của Phỉ Ngã cứ như là một sự bế tắc trong cốt truyện. Cứ như rằng câu chuyện này không được viết ra một cách tự nhiên nhất. Nó như chỉ để đối phó, viết chỉ là viết, viết chỉ là viết cho được một câu chuyện bi tình. Dùng bệnh hiểm nghèo cho một câu chuyện bi tình là thứ đáng thất vọng nhất. Về điểm này, mình đề cao Đông cung. Nhưng ngẫm ra, Đông cung cũng khó được coi là bi. Vì kết thúc đấy là đương nhiên rồi, đó là cái kết không thể tránh khỏi. Nhưng xin lỗi nhé, kết thúc của Giai Kỳ như mộng có thể tránh, tác giả có thể tránh. Đó không phải cái gọi là thực tế vẫn được đề cao trong truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn, ung thư, xưa rồi, còn nếu gọi đó là thực tế, thì xin lỗi, Giai Kỳ và các nhân vật quá đen. Vậy thôi.

    Kể cả sách của Phỉ Ngã giờ cũng phải xem xét kí, tính toán cẩn thận, tự cảm thấy hơi mất mát và hối tiếc.

  • Không hài lòng lắm

    At Last (13/03/2013)

    Đồng ý1

    Thực sự thì Giai Kỳ Như Mộng đối với tôi là một thất bại của mẹ kế.
    Hai tác phẩm ấn tượng nhất của PNTT với tôi là Gấm Rách và Đông Cung. Có lẽ vì đọc GKNM sau 2 tác phẩm này nên có phần hụt hẫng.
    Truyện khá là cảm động, nhất là đoạn cuối, khi Giai Kỳ quyết định im lặng về tình yêu thật sự mà cô dành cho CHính ĐÔng để anh có thể thanh thản ra đi. Kết thúc như vậy quả thật có chút gì đó nuối tiếc, và dư âm của một chuyện tình dang dở thì đọng lại khá rõ nét.
    Tuy nhiên, truyện vẫn chưa đi sâu vào những tình tiết quan trọng, ngược lại còn hơi lan man sa đà vào những chi tiết ko đáng.
    Bên cạnh đó, cách xen kẽ hiện tại với quá khứ vẫn ko dc "mượt" lắm. Hình tượng 2 nhân vật nam chính - nhất là Mạnh Hòa Bình khắc họa vẫn chưa ấn tượng, ( nam chính thành công nhất của PNTT có lẽ là Dịch Chí Duy :) )

  • Hạnh phúc

    Thái Mỹ Phúc (10/03/2013)

    Đồng ý0

    Đây là một chuyện tình đẹp. Từng tình tiết, từng câu chữ như những dòng suối ngọt ngào từ từ thấm vào tim người đọc. Đối với nhiều người thì đây là một câu chuyện buồn với một kết thúc buồn. Nhưng đối với mình thì đó lại là một kết thúc tốt đẹp cho tất cả, ngay cả khi Giai Kỳ không ở bên chàng trai nào trong hai chàng trai yêu thương cô thật lòng và cho dù cuối cùng cô đã nhận ra được tình cảm của mình một cách muộn màng. Nhưng đó vẫn là một chuyện tình đẹp. Hạnh phúc không nhất thiết phải ở bên người mình yêu mới có được mà là khi chỉ cần nghĩ về người đó vẫn thấy người đó mãi mãi sống trong trái tim mình, vẫn luôn ân cần lo lắng cho mình, là khi nhớ đến những gì người đó đã làm cho mình thì đều nở nụ cười ngọt ngào, là khi gục ngã trong cuộc đời vẫn nghe người đó cổ vũ mình giúp mình đứng lên.
    Một cuộc tình tuy rằng không phải happy ending nhưng vẫn mang lại hạnh phúc và nghị lực sống cho người trong cuộc. Một câu chuyện rất đáng để đọc và thưởng thức.

  • Một cuốn sách ý nghĩa

    Trần Thảo (09/03/2013)

    Đồng ý0

    Hẹn đẹp như mơ là một cuốn sách hay nhất mà từ trước tới giwof tôi đã từng đọc. Một câu chuyện tình thấm đẫm nước mắt. Tôi thực sự đã khóc rất nhiều khi đọc những dòng chữ của Hẹn đẹp như mơ, với những tình tiết, những nhận vật trong truyện - những con người vô cùng đáng thương luôn mang trong mình tình yêu cháy bỏng. Họ trải qua những sóng gió, những bão tố, họ đến với nhau, yêu thương nhau, một quãng thời gian đẹp và hạnh phúc, nhưng cuối cùng họ lại không thể trọn đời được bên nhau. Đọc những trang sách của Hẹn đẹp như mơ, tôi dường như không thể dứt ra được, tôi đồng cảm vào cùng nhân vật, hòa vào cùng tâm trạng của họ. Hẹn đẹp như mơ là một cuốn sách thật cảm động và ý nghĩa.

  • Không phải tiểu thuyết nào cũng trọn vẹn

    lưu hằng (08/03/2013)

    Đồng ý0

    Đã mua trọn ba quyển trong seri Đời này kiếp này của Phỉ Ngã Tư Tồn. Quyển này là đọc đầu tiên. Ban đầu chẳng biết Phỉ Ngã Tư Tồn là ai, thấy tên truyện và lời giới thiệu hay hay nên mới mua. Qủa thực khi đọc lời giới thiệu thì cứ nghĩ rằng cuối cùng thì Nguyễn Chính Đông và Vưu Giai Kì sẽ ở bên nhau như mô típ trong truyện ngôn tình Trung Quốc khác. Thế nhưng đọc đến cuối cùng mới biết thì ra là không phải vậy, thì ra không phải chỉ yêu nhau là sẽ chiến thắng tất cả. Tình yêu cần rất nhiều thứ, can đảm cho đi, can đảm nhận lại, cần thời gian cho hai con người yêu nhau có thể đi đến trọn đời. Cô yêu anh nhưng đến cuối cùng cô lại không thể nói cho anh biết, cô sợ anh cảm thấy có lỗi với cô, sợ anh cảm thấy hối tiếc, sợ anh không yên tâm về cô, sợ anh thấy không kịp. Anh yêu cô nhưng đến cuối cùng anh không thể cho đi tình yêu ấy, anh yêu cô nhưng lại đẩy cô đến bên một người khác. Là anh không còn thời gian cho cô, không còn thời gian cho chính mình và cho chính tình yêu của anh và cô. Cô và anh hẹn ước một trăm năm, mãi mãi không quên. Anh nói với cô: "kiếp này anh không thể, cho nên, kiếp sau anh nhất định sẽ đợi em, anh đợi em sớm hơn tất cả những người khác, gặp em sớm hơn một chút". Chỉ mong rằng thực sự có kiếp sau để anh và cô có thể gặp nhau, có thể bên nhau trọn đời.
    Quả thực khó có thể tìm thấy một cái kết trọn vẹn trong truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn. Văn phong tuy nhẹ nhàng sâu lắng nhưng thật ra lại đầy sóng gió. Nhân vật của chị đau đớn như chết đi sống lại. Nhưng mình thực sự thích cách chị viết. Vốn dĩ cuộc đời không thể trọn vẹn như trong tiểu thuyết. Thế nhưng chị lại như gửi gắm thêm một điều rằng không phải tiểu thuyết nào cũng trọn vẹn.

  • Vưu Giai Kỳ <3 Nguyễn Chính Đông

    nguyễn thị như ý (24/02/2013)

    Đồng ý1

    Có đôi khi muốn trốn tránh cuộc sống tôi lại tìm vào những cuốn tiểu thuyết. Ai nói tiểu thuyết chỉ toàn mơ mộng. Văn phong Phỉ Ngã Tư Tồn đã đập chết cái tư tưởng ấy.
    Vưu Gia Kỳ dành cả tuổi thanh xuân của mình tưởng nhớ một tình yêu. Cô dành nhiều năm nhiều tháng để học cách kết thúc nhưng hóa ra tất cả đã bắt đầu từ lâu cho đến khi nhận ra thì đã đến hồi kết. Người nguyện vì cô làm tất cả, cô dành phần đời còn lại của mình tưởng nhớ anh. Cố sống thật tốt, sống hạnh phúc, khỏe mạnh vì cô đã hứa với anh. Ở một nơi nào đó Nguyễn Chính Đông vẫn sẽ dõi theo cô nên cố dặn lòng phải thật hạnh phúc đã anh không phải đau lòng.
    Nguyễn Chính Đông chàng trai mà mổi khi Vưu Giai Kỳ quay đầu lại vẫn luôn đợi chờ cô thầm lặng. Đợi được đến lúc cô quay đầu anh lại không còn thời gian. Kiếp này anh ra đi không thấy tội lỗi bởi đến cuối cùng anh vẫn không biết cô đã yêu anh từ rất lâu, từ trước khi anh đến. " May mà em vẫn chưa kịp yêu anh, may mà anh vẫn còn kịp để cho em có được hạnh phúc của mình."
    Đến cuối cùng anh vẫn dành tất cả cho cô. Muốn cô có được hạnh phúc. Không muốn cô vì sự ra đi của anh mà phải cô đơn phần đời còn lại. Người con trai như thế kia....mẹ kế Phỉ Ngã Tư Tồn quả là mẹ kế mà !!!

  • Rất đáng đọc!

    Lê Hạnh (14/02/2013)

    Đồng ý0

    Hẹn Đẹp Như Mơ là cuốn sách rất đáng đọc. Tuy ban đầu cuốn truyện không hấp dẫn tôi lắm vì mô tuýp quen thuộc một đôi trai tài gái sắc buộc phải rời xa nhau vì hoàn cảnh. Nhưng càng đọc lại càng thu hút.
    Cuốn truyện không chỉ nói đến tình yêu đơn thuần giữa nam và nữa. Tôi đã rất cảm động vì tình cảm mà người cha của Giai Kỳ đã dành cho cô. Một người cha đã dành trọn cả đời để sống cho cô.
    Đây là tác phẩm đầu tiên tôi đọc của Phỉ Ngã Tư Tồn. Trước khi đọc tôi đã được biết tác giả chính là mẹ kế của các nhân chính. Và đây chính là câu truyện có hậu nhất mà tác giả đã viết. Sau khi đọc xong truyện thì tôi thấy kết luận trên là quá đúng. Tuy đã mở ra một con đường cho tương lai của Giai Kỳ nhưng có vẻ như mọi thứ đã quá muộn màng và quá bất công đối với Nguyễn Chính Đông. Tuy chỉ là người đến sau nhưng anh luôn ở bên cạnh, luôn vì cô mà sống. Còn đối với Mạnh Hòa Bình, anh là người cô đã từng yêu sâu sắc nhưng dù gì thì anh cũng vẫn chỉ là quá khứ.
    Mình thực sự mong có một kết thúc có hậu hơn cho tình yêu của Nguyễn Chính Đông và Giai Kỳ nhưng có lẽ kết thúc như vậy thì sẽ để lại dư âm trong lòng người đọc nhiều hơn.
    Đây là một câu truyện về tình yêu từ mọi góc độ và khía cạnh: hy sinh, chia sẻ, đùm bọc và day dứt.

  • Khá là hụt hẫng

    Nguyễn Thị Phương Thảo (14/02/2013)

    Đồng ý2

    Đã được rất nhiều người recom về cuốn sách nên bản thân đã mang một tâm trạng háo hức, chờ đợi khi chuẩn bị được đọc một bản tình ca thấm đẫm nước mắt về tình yêu.

    Nhưng nào có đâu, nào có ai hay tôi phải lần giở vội vàng giữa những dòng chữ quá sức bằng phẳng và tẻ nhạt T______T

    Câu chuyện không mới, cách khai thác không mới, nhân vật nhạt nhòa, đọc mà cảm thấy nản và mệt mỏi vô cùng.
    Một dàn nhân vật phụ xuất hiện cho có, không làm được cả công việc làm nền cho nhân vật chính.
    Tâm lý nhân vật không hề thỏa đáng, kết thúc mở càng khiến tôi khó chịu.

    Đó là chưa kể motip tình tay ba, tính cách , bối cảnh cộng với tình huống , gút mắc giữa các nhân vật chính có thể bắt gặp ở bất cứ câu chuyện ngôn tình nào khác.

    Khi lật đến trang cuối cùng, tôi có thể thở phào mà rằng : "Hết rồi hả, thật là mừng" :"<

    Chỉ một câu chuyện này thôi đã đủ khiến tôi gặp cái tên Phỉ Ngã Tư Tồn là ngán ngẫm bỏ đi. Tôi có lẽ không hợp với cô ấy, vậy thôi.

    Gì mà sách đầu giường, cực kỳ cảm động bla bla bla không phải là những từ để tôi nói về cuốn sách này.

  • Ừm...

    Nguyễn Thụy Vy (08/02/2013)

    Đồng ý1

    Đầu tiên là tôi không thích cái tên này của nó cho lắm. Tên nguyên gốc của nó là "Giai Kỳ Như Mộng", bao gồm cả tên của nữ chính.

    Lúc tôi đọc xong cuốn này, thú thật, không thấy buồn, cũng chẳng hề rơi nước mắt. Có lẽ là do thái độ của tôi khi bắt đầu đọc cuốn này khá dửng dưng, và cuốn này độ dài khá ngắn, không đủ cho mình chuyển sang trạng thái hòa vào câu chuyện.

    Dù sao, cũng không thể phủ nhận được hương vị đậm đà mà câu chuyện mang lại, nó có thể không gây cho bạn cảm xúc mạnh mẽ nào, nhưng sẽ từ từ lưu lại trên tâm hồn bạn những dấu vết khó phai nhòa.

    Nguyễn Chính, lúc đọc, tôi thực sự không thích con người này lắm, nhưng phải thừa nhận là con người này để lại tôi một ấn tượng tuy không sâu nhưng khó phai. Bây giờ ngồi nhớ lại, nghĩ lại, tôi tự dưng lại thấy thích Nguyễn Chính hơn nhiều. Có một thứ gì đó tuy lay lắt nhưng vẫn kiên định trụ lại trong anh, đã tạo nên một Nguyễn Chính rất riêng. Một Nguyễn Chính khiến người ta khó quên.

    Giai Kỳ Như Mộng, như một cốc trà đặc mang hương vị tuổi trẻ.

Phần gửi nhận xét

Gửi nhận xét của bạn về Hẹn Đẹp Như Mơ (Tái Bản 2012) với mọi người:
  • 1. Đánh giá của bạn về sản phẩm này:




  • NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
  • - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
  • - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
  • - Tiêu chí duyệt nhận xét:
    • • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
    • • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
    • • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
    • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
  • Thông tin thêm

Sách cùng tác giả

Đông Cung

Đông Cung

(Bìa Mềm) của Phỉ Ngã Tư Tồn
Đặt trước
113.500 ₫ 126.000 ₫
Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Tập 2

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Tập 2

(Bìa Mềm) của Phỉ Ngã Tư Tồn
74.500 ₫ 83.000 ₫
Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Tập 1

Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Tập 1

(Bìa Mềm) của Phỉ Ngã Tư Tồn
78.500 ₫ 87.000 ₫
Thiên Sơn Mộ Tuyết

Thiên Sơn Mộ Tuyết

(Bìa Mềm) của Phỉ Ngã Tư Tồn
98.000 ₫ 109.000 ₫
Gấm Rách

Gấm Rách

(Bìa Mềm) của Phỉ Ngã Tư Tồn
77.000 ₫ 85.000 ₫
Xem tất cả