Không có sản phẩm nào trong giỏ hàng của bạn.
Giới thiệu sách
Không Kịp Nói Yêu Em
Trên chuyến tàu trở về nhà, Doãn Tĩnh Uyển đã gặp gỡ và giúp đỡ Mộ Dung Phong. Phút tạm biệt, anh để lại cho cô chiếc đồng hồ vàng khắc hai chữ “Bái Lâm”, và duyên phận của hai người cũng bắt đầu từ đó.
Hứa Kiến Chương – người bạn thanh mai trúc mã và cũng là chồng chưa cưới của Doãn Tĩnh Uyển bị Thừa quân bắt xử, khép vào tội chết do buôn hàng cấm, mà Mộ Dung Phong chính là Cậu Sáu Mộ Dung – đại soái của Thừa quân, Tĩnh Uyển đã một mình vượt đường xa xôi, nắm giữ hy vọng mong manh tìm đến nhờ Mộ Dung Phong giữ lại mạng sống cho Hứa Kiến Chương… Hai người trùng phùng ở đây, rồi lại ly biệt.
Hôn lễ của Tĩnh Uyển và Kiến Chương sắp diễn ra, Mộ Dung Phong vượt địch tuyến, bất chấp nguy hiểm để đến gặp Tĩnh Uyển, để nói cho cô biết rằng anh thực sự yêu cô: “Anh điên rồi mới thích em đến thế”. Họ gặp gỡ tạm thời, sau đó lại chia xa.
Trái tim đã chiến thắng lý trí, trước hôn lễ, Tĩnh Uyển đã trốn nhà ra đi, cùng với chiếc đồng hồ vàng khắc tên Bái Lâm, vượt đường sá xa xôi, bom đạn thời chiến, trèo đèo lội suối, chỉ để được gặp Mộ Dung Phong, chỉ muốn ở bên Mộ Dung Phong. Và họ đã được bên nhau như thế.
Nhưng rồi, “quốc gia vạn dặm, quan sơn như tuyết, loạn thế kinh mộng, nửa đời phồn hoa”, giữa giang sơn và người đẹp, người anh hùng luôn phải chọn một.
Là Tĩnh Uyển hay là thiên hạ đại cục?
Là tình yêu hay là lý tưởng?
Lựa chọn đó sẽ đem lại hạnh phúc hay đau khổ cho Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong?
Thông tin thêm
| Công ty phát hành | Quảng Văn |
|---|---|
| Nhà xuất bản | NXB Văn Học |
| Trọng lượng vận chuyển | 500 grams |
| Kích thước | 13,5×20,5cm |
| Số trang | 431 |
| Ngày xuất bản | 09-09-2012 | SKU | 8936056790348 |
-
Một câu chuyện tình buồn
Ken Luna (20/05/2013)
Đồng ý0
Mình đã từng xem phim trước rồi, nhưng đọc truyện vẫn hay hơn nhiều, có lẽ do lời văn có sức thuyết phục hơn, miêu tả tâm lý nhân vật rõ nét hơn. Bìa truyện rất đẹp, chiếc đồng hồ - thứ đưa Doãn Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong đến với tình yêu, là tín vật minh chứng cho tình yêu giữa họ, thuần khiết trước máu tanh của chiến tranh. Phỉ Ngã Tư Tồn rất xuất sắc khi viết nên câu chuyện tình buồn này, một tình yêu nồng nàng sâu sắc mãnh liệt, một tình yêu bắt đầu chỉ vì tình cờ, rồi kết thúc lặng lẽ trong nghiệt ngã. Truyện đã khiến mình khá day dứt trong lòng, khiến mình đau xót tiếc nuối thay cho nhân vật và chuyện tình giữa họ. Cái kết truyện làm mình thật sự tiếc nuối, nếu Phỉ Ngã Tư Tồn viết nên một cái kết viêm mãn thì thực sự để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.
-
Buồn !
thai huynh (13/05/2013)
Đồng ý0
Với Phỉ Ngã Tư Tồn thì nàng luôn cho các nhân vật của mình phải chịu đau khổ . Bìa truyện hợp với nội dung truyện , chiếc đồng hồ ... thứ đã dẫn đến tình yêu mãnh liệt của Dung Phong-Tĩnh Uyển và cũng chính nó đã kết thúc tình yêu của họ . Nội dung truyện bi kịch mãnh liệt thể hiện tình yêu của họ vượt qua mọi chuyện . Nhưng rồi để vì muốn thực hiện được mong muốn tặng cả giang sơn cho Tĩnh Uyễn mà Dung Phong cũng đã đánh mất tình yêu và cốt nhục của mình .NÊN ĐỌC
-
Thích 2 nhân vật chính
Hà Ái Loan (07/05/2013)
Đồng ý0
Dù là kết thúc SE nhưng tôi vẫn rất thích 2 nhân vật chính ,có lẽ Mộ Dung Phong quá lý trí khiến câu chuyện bi thảm nhưng như thế mới là MDP mà Tịnh Uyển yêu, cũng có lẽ nếu TU chấp nhận làm thiếp của MDP thì mọi chuyện đã khác nhưng như thế mới là TU mà MDP yêu ,không phải sao? Tuy đau đớn nhưng mỗi người đã sống đúng với chính mình , hết mình vì tình yêu như vậy là đã đủ rồi( thật sự MDP và TU sinh ra là để dành cho nhau)
-
Không kịp nói yêu em
Yuki Yuki (04/05/2013)
Đồng ý0
Cái tên truyện ngay khi đọc đến đã gợi lên cho ta nhiều hình ảnh và sự day dứt, dằn xé. "Không kịp nói yêu em",... trong đâu đó ngân vang một sự tiếc nuối, quỵ lụy. Nhưng trái lại, đấy lại là một câu chuyện bi kịch nhưng khi khép trang sách cuối cùng lại tôi cũng không khóc lấy một lần hay có cảm giác đau khổ hay day dứt vì nhân vật. Trong truyện này, các nhân vật đều quá ích kỷ là tự yêu bản thân mình nhiều hơn người khác.
Suốt quá trình đọc ‘Không kịp nói yêu em’, tôi vẫn thấy thấp thoáng đâu đó bóng dáng tâm tư, cá tính của tác giả qua từng nhân vật. Mỗi nhân vật trong tác phẩm của cô đều là những “nhân vật chính” , tự họ vẽ nên bức tranh đời của chính họ. Dù là SE nhưng đọc vẫn mang một cảm giác nhẹ nhàng, không ảm đạm, bi thương. Nhìn chung, tác phẩm hay và tạo nên thành công bởi sự xây dựng kết cấu logic và chặt chẽ. -
Câu chuyện tình yêu đầy sóng gió và bi kịch đến tột cùng
Chuối Chuối (23/04/2013)
Đồng ý0
Đây quả thực là một tiểu thuyết ngôn tình khá buồn. Khi đọc xong câu chuyện tôi cảm thấy khá xúc động. Phỉ Ngã Tư Tồn với giọng văn trầm lắng, hơi buồn nhưng sâu sắc. Cốt truyện hay và khá kịch tính vì bối cảnh là cuộc chiến tranh giữa hai bên Thừa Quân và Dĩnh Quân. Nhân vật Mộ Dung Phong chàng trai hòa hoa phong lưu nhưng cũng rất si tình và tài giỏi còn Tỉnh Uyển chỉ là một tiểu thư nhưng quả thực rất dũng cảm và cá tính khi một mình đi giải cứu Kiến Chương. Tính cách của Tĩnh Uyển thật hay, cô quyết đoán luôn có suy nghĩ riêng và sẵn sàng chạy theo mong ước của bản thân. Tình yêu giữa Mộ Dung Phong và Tĩnh Uyên xét về thời gian không được coi là dài nhưng về mặt tình cảm dường như nó sẽ kéo dài mãi mãi cho dù Doãn Tĩnh Uyển đã chết. Đây là một bi kịch tình yêu rất đẹp tuy buồn vì hai người ấy dù bao nhiêu năm thì trái tim vẫn luôn dành cho nhau những yêu thương sâu sắc nhất.
-
Bi Kịch
đàm giang (21/04/2013)
Đồng ý0
Tôi thích truyện hơn phim, nó thực và làm người đọc day dứt, thổn thức. Ai yêu cũng rơi vào bi kịch.
Tĩnh Uyển yêu Bái Lâm rồi đau đớn thất vọng khi anh sẵn sàng hy sinh tình yêu của cô vì giang sơn.
Bái Lâm yêu Tĩnh Uyển, rồi anh cũng thể hạnh phúc với Cẩn Chi trong cuộc hôn nhân đầy mưu toan, anh dằn vặt bản thân vì anh nhận ra, không ai có thể thay thế Tĩnh Uyển.
Cẩn Chi Vì yêu Bái Lâm dùng mọi thủ đoạn đẩy Tĩnh Uyển ra khỏi Bái Lâm, sinh cho anh bốn đứa con nhưng rồi ôm hận vì Tĩnh Uyển đi cũng mang theo hết mọi thứ tốt đẹp ấm áp nơi Bái Lâm, cái Cẩn Chi còn chỉ là một Bái Lâm không có trái tim.
Tín Chi yêu Tĩnh Uyển rồi cũng chết thảm vì đòn thù của Bái Lâm.
Tĩnh Uyển trả thù Bái Lâm bằng chính cái chết của mình, đó là nỗi đau mà chỉ có cô mới có thể gây ra cho anh. Tới cuối cùng tình yêu chỉ còn là thù hận.
Tự thấy, đừng nên dù chỉ một lần quay mặt với yêu thương vì nhiều khi chính bản thân ta cũng khong có can đảm để trở lại... -
Một câu chuyện có chiều sâu
Bùi Thảo (15/04/2013)
Đồng ý0
Tĩnh Uyển hiện lên là một tiểu thư của một gia đình giàu có. Được du học ở Nga, cô khác với những người phụ nữ Trung Quốc khác, tư tưởng tiến bộ, độc lập, điềm tĩnh và thông minh. Có lẽ những điều ấy đã thu hút Bái Lâm. Cô cứu mạng anh một lần, đối với anh cô là ân nhân. Cô vì đường dài xa xôi, không ngại nguy hiểm, gian khó, đến xin anh hãy tìm một đường sống cho người chồng chưa cưới của mình, đối với anh, cô là người phụ nữ tình nghĩa và can đảm. Cô hiểu lí do anh không thể tha cho Hứa Kiến Chương – hôn phu của cô, đối với anh, cô là một người thông minh, hiểu chuyện hiếm có, không khóc lóc van lơn bình thường, cô có thể yếu đuối, nhưng vẫn mạnh mẽ đến lạ thường. Cô bằng mọi giá phải cứu được người ấy, cô không ngại bỏ đi danh tiết của người con gái, không ngại nguy hiểm để cứu anh, mạnh mẽ, thông minh, phong thái điềm tĩnh, bình thản, đôi lúc lại lộ ra cái vẻ trẻ con đáng yêu, đối với anh, cô gái ấy đã làm con tim này rung động, cô ấy đã hi sinh thân mình đỡ cho anh một viên đạn, cô gái ấy, anh phải có bằng được, cô gái ấy, phải là của anh, dù thế nào chăng nữa. Tình yêu vừa như đột ngột, vừa như chậm rãi đến với Bái Lâm. Tôi không biết anh đã dành trái tim cho Tĩnh Uyển từ khi nào, thậm chí cũng không nhận ra, chỉ thấy, tình yêu của anh thấp thoáng, lúc có, lúc không, lúc nhạt, lúc lại đậm, lúc nhẹ nhàng, có lúc lại mãnh liệt đến không ngờ.
Tình yêu của Bái Lâm mạnh mẽ, với tính cách độc đoán của anh, tình yêu ấy càng mãnh liệt hơn nữa. Con người ấy trước đây đã chơi bời với nhiều cô gái, nhưng trái tim ấy chỉ giành cho duy nhất một người, mãi mãi, trọn vẹn, sớm hay muộn đều không còn quan trọng nữa. Vì cô ấy sẽ phải là của anh, trái tim hay lí trí của anh đều đã quyết định như vậy rồi. Suy nghĩ ấy của Bái Lâm, không có lời nào có thể diễn tả, vì nếu không có nó, anh đã không giành được tình yêu của Tĩnh Uyển. Đáng tiếc, nó khiến người ta ngưỡng mộ biết bao, chắc hẳn đã khiến biết bao độc giả nữ phải xiêu lòng, mà yêu anh, nhưng cũng là nhát dao chí mạng, đẩy anh đến đau khổ tột cùng. Nếu anh không ích kỉ đến bá đạo như thế, độc đoán như thế, hẳn mọi thứ sẽ khác hơn một chút, yêu cũng cần biết lúc nào nên buông tay. Mộ Dung Phong, Bái Lâm, cậu Sáu, tàn nhẫn, độc ác, ích kỉ, độc đoán, và quá mãnh liệt đến điên cuồng. Tôi tiếc cho sự cố chấp của anh, cố chấp cho chiến tranh, cố chấp cho giang sơn, cố chấp cho tình yêu, cố chấp cho ước muốn phải có được Tĩnh Uyển. Anh muốn tất cả, nhưng cuối cùng, dường như anh lại chẳng có gì. Tôi thích tình yêu của anh dành cho Tĩnh Uyển đến thế nào, thì cũng cảm thấy thất vọng, tiếc nuối cho anh như thế. Nếu anh biết cách buông, câu chuyện đã có thể sẽ khác.
Có người nói đột ngột đẩy câu chuyện trôi đến tám năm sau có phần vội vã, gấp gáp, làm câu chuyện trở nên hụt hẫng hơn, tôi không nghĩ như vậy. Cách chuyển của Phỉ Ngã có thể khiến nhiều độc giả bất ngờ, khó thích ứng ngay được, nhưng đó là hợp lí. Câu chuyện tình của Tĩnh Uyển và Bái Lâm cần một kết thúc thực sự với hai nhân vật, và vì thế, tám năm sau là một đoạn kết cần có.
Nói đến cái cảm giác “vội” trong truyện của Phỉ Ngã mà tôi đã từng đọc được ở một nhận xét nào đó, câu chuyện dường như chỉ có hành động, không có khoảng lặng, nhân vật nhạt nhòa. Nhưng tôi không cảm thấy được giống như thế, mỗi nhân vật đều để lại những ấn tượng với những tính cách riêng. Tôi chỉ thấy vội thực sự ấy là những trang cuối, khi Tĩnh Uyển đi từ bệnh viện đến phủ đốc quân, khi cô tự sát, khi Mộ Dung Phong chỉ ôm cô và cảm nhận thế giới đang sụp đổ quanh anh. Đoạn đấy thực sự vội, như Phỉ Ngã muốn nhanh chóng kết thúc. Nhưng tôi lại nghĩ, lúc đấy trong Tĩnh Uyển có cảm xúc gì chăng, có suy nghĩ toan tính gì chăng, vì trước nỗi đau ấy, tôi chỉ cảm thấy cô ấy trống rỗng, trống rỗng thực sự.
Kết thúc Không kịp nói yêu em, tôi không nói nó buồn, mà nói nó đầy tiếc nuối, vì mỗi nhân vật đều đã lựa chọn kết cục này. Dù vì hoàn cảnh tác động khách quan, hay vì bản thân chủ quan, thì Không kịp nói yêu em là câu chuyện mà các nhân vật tự mình chuyển động. Hay dùng từ khác, đấy là “tự nhiên” và “không gượng ép”. Đối với tôi, Không kịp nói yêu em đích thực là tiểu thuyết Dân Quốc kinh điển và cũng là thành công bậc nhất của Phỉ Ngã Tư Tồn. -
Không kịp nói yêu em...
Trần Tiên (24/03/2013)
Đồng ý2
Tận đến khi đọc đến những chương cuối cùng của câu chuyện, tôi vẫn nghĩ rằng Tĩnh Uyển cuối cùng cũng đã tìm được hạnh phúc mặc dù tôi chắc chắn rằng cô không hề yêu Trình Tín Chi. Còn Mộ Dung Phong đời này kiếp này sẽ không bao giờ quên đc Tĩnh Uyển.
Nhưng đọc đến chương lời kết, tôi thật sự không thể nào ngờ đc kết cục lại như thế. Kết cục khiến tôi day dứt đến tận tâm... Tôi không biết bé Đô Đô có phải là con của MDP hay Tĩnh Uyển nói như vậy là khiến MDP fải hối hận, day dứt cả đời...
MDP đã từng nói a sẽ đem cả thiên hạ đến cho Tĩnh Uyển. Nhưng cũng vì lời hứa ấy a đã đánh mất cô, đến cuối cùng a lại chẳng màng đến thiên hạ, bỏ lại tất cả sau lưng chỉ để đc ôm lấy Tĩnh Uyển đã chết ở trong lòng. Vậy tại sao ngay từ đầu a không bỏ mặc tất cả, bằng lòng với Tĩnh Uyển và nửa giang sơn của mình? Có lẽ rốt cuộc thì tình yêu không bao giờ thắng nổi lòng tham và địa vị... -
Hối tiếc
Trương Thị Minh Thư (02/03/2013)
Đồng ý0
Mình rất thích Phỉ Ngã Tư Tồn, nên sau khi đọc hết xong 6 tác phẩm hiện đại mình mới tìm đọc đến tác phẩm này. Vẫn như các phẩm trước ngược lên ngược xuống nam nữ chính :( Lần đầu đọc một tác phẩm thời dân quốc nên cảm giác rất mới lạ lại là của tác giả mình yêu thích nên cảm thấy rất thích. Mình thích Mộ Dung Phong cũng như thích Dịch Chí Duy trong Gấm rách hay là Vinh Chí Chính trong Hương Hàn vậy. Cá nhân mình thì nam chính càng lãnh đạm càng tuyệt tình và càng yêu nữ chính mình càng thích, ích kỉ một chút cũng không sao, đàn ông rốt cuộc cũng phải vì đại cuộc thôi họ lại sống vào cái thời đại này cũng như Gấm Rách "Tình yêu trên thế giới này, không có cách nào, lợi ích của bản thân và gia đình luôn phải đặt ở phía trước". Cái kết ám ảnh mình mấy ngày liền, mập mờ và làm mình suy nghĩ rất nhiều. Nếu thích đọc ngược hay SE thì tác phẩm này bạn càng không thể bỏ qua, nếu dị ứng với ngược tâm thì nên suy nghĩ lại :( Trong các truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn mình khóc nhiều nhất là Hương Hàn sau đó là đến cái này :(
-
Kết thúc hợp lý
Hoàng Nhi (28/02/2013)
Đồng ý0
Phỉ Ngã Tư Tồn đúng xứng danh mẹ kế, mà mẹ kế sẽ mãi là mẹ kế, chẳng có gì thay đổi được, qua những tác phẩm khác của chị Phỉ, ta sẽ thấy rằng, đây là câu chuyện có kết thúc buồn.
Mình biết Không kịp nói yêu em qua phim trước. Trong phim, Mộ Dung Phong là 1 người cực kỳ cool. Kết thúc phim là HE, 2 người trải qua bao nhiêu sóng gió, cuối cùng cũng ở bên nhau.
Khi đọc truyện, mình thấy đậm phong cách chị Phỉ : thực tế, lãng mạn, sâu sắc. Nhưng mình hơi buồn kết thúc, trong phim HE thì truyện lại SE. Tĩnh Uyển tự tử khi con và chồng bị chết.
Tác giả lại để ngỏ, chẳng khẳng định cha đứa bé là ai nên Mộ Dung Phong phải sống trong tiếc nuối.
Một câu chuyện buồn nhưng thực tế. -
Một câu chuyện buồn nữa của Phỉ Ngã Tư Tồn
Lâm Mỹ Uyên (01/02/2013)
Đồng ý1
Mình đã đọc được một vài tác phẩm của Phỉ Ngã Tư Tồn, các truyên đều buồn và có sức ám ảnh, nhưng cùng với Hẹn đẹp như mơ, Không kịp nói yêu em có thể nói là một trong những truyện hay nhất của tác giả này mà mình đã từng đọc. Đọc xong, có một nỗi buồn khó tả, cứ lớn dần qua từng trang sách và kết thúc với cái kết bi thương cuối truyện. Tình cảm của Mộ Dung Phong và Tĩnh Uyển rất đẹp, với những gì họ đã trãi qua, họ xứng đáng có được hạnh phúc của mình. Nhưng cũng như những câu chuyện thời dân quốc và chủ đề chiến tranh – quyền lực – tình yêu khác, họ vẫn không đến được với nhau, và cả quá trình đó đều là những nỗi đau quá lớn, nhất là với Tĩnh Uyển.
Nếu Tĩnh Uyển không quay về, có lẽ họ sẽ sống như vậy suốt cả đời, Mộ Dung Phong có được giang sơn, còn Tĩnh Uyển có thể sống cuộc đời bình lặng bên Tín Chi và Đô Đô. Tĩnh Uyển vẫn yêu Mộ Dung Phong, nhưng cô cũng hận và không thể tha thứ cho anh. Cái kết truyện dù có buồn và mơ hồ, nhưng lại rất hay, Mộ Dung Bái Lâm có cả thiên hạ rồi, nhưng mất đi người yêu thương nhất thì thiên hạ đó còn có ý nghĩa gì nữa? Dù Đô Đô là con ai thì cuối cùng, Mộ Dung Phong phải sống trong dằn vặt cả đời mà thôi.
Đề tài không mới nhưng cách viết, cách xây dựng nhân vật và tình cảm trong truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn rất tốt. Đây là một câu chuyện rất thực tế, buồn nhưng không hẳn quá bi kịch. Quyển sách có bìa đẹp, chất giấy đẹp, nhẹ. Đây là quyển sách đáng đọc. -
Tình yêu và những xúc cảm sâu thẳm
Phạm Thành Trung (14/01/2013)
Đồng ý0
Đây là một trong những cuốn sách mình thấy thích nhất của Phỉ Ngã Tư Tồn. Một câu chuyện làm dâng lên trong lòng người đọc biết bao cảm xúc hỗn độn, để rồi còn lại sau tất cả là những dư âm ngọt ngào và khó quên. Tác giả có một phong cách văn chương khá thú vị, với ngôn từ gần gũi, trong sáng nhưng tinh tế và dung dị, cùng một khả năng sáng tạo nên những chi tiết truyện bất ngờ, độc đáo. Cuốn sách này chính là minh chứng cho tài năng đó của tác giả. Những nhân vật được đặt trong những mối quan hệ đa chiều, phức tạp, chính điều này đã dẫn dắt họ cùng độc giả vào một hành trình bất tận của tình yêu và cuộc sống. Đây thực sự là một tác phẩm đáng đọc cho mọi người.
-
Quá thấm thía hai chữ "Tình Yêu"!
Shinkirou Giao (08/01/2013)
Đồng ý0
Mộ Dung Phong muốn đem cả thiên hạ đặt trước mặt Tĩnh Uyển, dùng mọi kế sách thủ đoạn để nắm trong tay thiên hạ, nhưng khi có trong tay mọi thứ, anh cảm thấy trở nên vô nghĩa, vì anh mất cô-người anh yêu nhất thế giới-suốt đời!. . .
Tôi đã cảm nhận được tình yêu là một nỗi đau nhức nhói, là màu sẫm đỏ của máu khô, là những vệt nước mắt lạnh, là sự hối hận quá muộn màng. . .
Yêu cuồng quá nên làm nhau đau. . . Ngẫm mà thấy mâu thuẫn, trong cuộc tình đó. . .đến tận bây giờ mình vẫn chưa xác định được Mộ Dung Phong hay Tĩnh Uyển sai.
Một kết thúc buồn... thật khéo khiến người đọc xót xa cho mối tình này...như một dấu ấn in hằn trong lòng người đọc, khó mà mờ phai... -
Tôi không thích cái kết này !
Võ Đỗ Nhật Linh (31/12/2012)
Đồng ý0
Truyện của Phi Ngả Tư Tồn khi nào cũng rất tuyệt, bi kịch của bà viết luôn làm nao lòng, dày xé tâm can người đọc. Không kịp nói yêu em, hay, hay đến từng câu chữ. Ôi tôi thích Mộ Dung Phong lắm, thích Tĩnh Uyển nữa. Chuyện tình của họ thật đẹp, bạn thử đọc truyện này và cùng nghe bài nhạc phim "Là tự em đa tình" luôn chưa, rất tuyệt đấy, bạn sẽ cảm nhận được cái bi kịch của truyện một cách cảm xúc nhất :).
Ồ, bi kịch của Phỉ Ngã Tư Tồn ở các truyện trước đây tôi đều rất thích, nhưng truyện này thì không !. Cái kết quá nhanh. Đoạn cuối lúc Tĩnh Uyển chạy tới với Mộ Dung Phong thật tình là quá khó hiểu ! Đọc đến đoạn cảm xúc đang cao trào mà kết như thế thì thật cũng hơi mất hứng ! -
Hay đến đau lòng
thicam hn (21/11/2012)
Đồng ý6
Trước đây, mình đã có dịp đọc sách của Phỉ ngã tử tồn với tựa là Hải Thượng Phồn Hoa, và đã có một cái nhìn khái quát về nữ tác giả này, nhất là mô típ viết SE của chị. Nhưng chỉ đến khi đọc Không kịp nói yêu em, mình mới thấy đau đến thế.
Tối qua, mình đã đọc quyển sách suốt 3 tiếng đồng hồ, đến tận 3h sáng mới xong, và lại trằn trọc vì câu chuyện thêm 1 tiếng đồng hồ nữa, chỉ mong đến sáng để có thể viết những suy nghĩ này trước khi nó bị lãng quên, trước khi nỗi đau vì câu chuyện nguôi ngoai đi.
Mình đều rất thích cả 2 nhân vật chính, họ yêu bằng cả trái tim nồng cháy nhưng lại là người lý trí. Trong cuộc sống, lý trí là một điều tốt, điều đúng đắn và cần thiết. Thế nhưng, trong tình yêu, những người đầy lý trí lại là những người đau khổ nhất. Có thể nhiều người sẽ trách Mộ Dung Phong, vì anh đã quá tham lam, giữa Tĩnh Uyển và thiên hạ đại cục, giữa tình yêu và lý tưởng, anh không muốn bỏ cái nào, anh muốn cả 2. Nhưng tôi lại rất thích anh ở điểm đó. Bởi anh cũng là con người, bởi anh là một người đàn ông, bởi anh là người đứng đầu, bởi anh không chỉ là anh của riêng Tĩnh Uyển hay của bản thân mình mà anh còn bị ràng buộc trong các mối quan hệ với người thân, với xã hội, với đất nước. Con người luôn bị "trói" bởi những điều đó, khiến họ, dù muốn được là chính mình, sống theo bản năng, theo trái tim cũng là một điều rất khó. Chả phải anh đã từng nói rồi đó sao:"Anh muốn tặng cả thiên hạ này cho em". Đó là sự nghiệp của anh, là khát khao khi anh còn nhỏ tuổi được phát ra từ những câu nói ngô nghê. Anh yêu cô như vậy, đau lòng, ám ảnh, hi vọng, rồi thất vọng. Anh bấu víu quá khứ, chối từ thực tại. Đọc đoạn anh muốn dẫn cô đi ăn bánh gato, anh muốn dẫn cô đi xem hoa lan thiên ly nhưng cô lại từ chối thẳng thừng, tim mình như thắt lại. Đã 8 năm rồi, thói quen đã đổi khác, chỉ có anh vẫn khắc cốt ghi tâm, đau đáu chờ đợi.
Còn cô, Doãn Tĩnh Uyển, tôi quá sức khâm phục cô, cô quá kiên cường, quá lý trí, nhưng cô cũng là một cô gái đầy yêu thương, vẫn có lúc quên mình vì tình yêu. Đó là lúc cô đến với Bái Lâm. Cô yêu anh nhiều, nên hận anh mới sâu. Vì yêu và hận đến thế, nên anh mãi là một vết thương trong lòng cô. Có người nói cô đã quên anh, yêu Trịnh Tĩnh Chi ư? Tôi không tin. Đúng, cô yêu Tĩnh Chi, nhưng đó là tình yêu của bình yên. Bình yên đó là điều mà những người trẻ tuổi, chưa thật sự bước chân vào đời, luôn cảm thấy nhàm chán. Bình yên đó là điều mà những người già nua trong tâm hồn, trải qua bãi bể nương dâu, thấm bao đau đớn, chỉ mong tìm lại được. Tình yêu đó, không ai thắng ai thua, nhưng sau cùng cô vẫn là người dũng khí hơn anh, dứt bỏ nó. Cô chết đi, là hạnh phúc đấy chứ. Anh, người ở lại, sống mãi trong màn đêm bóng tối, trong thắc mắc, trong đớn đau, mãi chẳng thể thoát ra được. Đứa trẻ có cái tên ngộ nghĩnh đó, tôi nghĩ là con anh thật sự nhờ một vài tình tiết nhỏ trong truyện, nhưng điều đó còn có ích gì, khi nó chỉ khiến cho người ở lại thêm đau đớn, khổ sở. Chả phải anh đã nói anh tặng cô cả thiên hạ này. Cô đi nước ngoài, anh ở lại, một tay bảo vệ thiên hạ, nơi cô đang sống. Mình rất thích một câu nói của nhân vật trong truyện Clamp. Khi người khác hỏi tại sao anh là liều mạng bảo vệ cả thế giới, không tiếc thân mình chống lại thế lực hung dữ, anh chỉ mỉm cười, nụ cười rất hiền, và nói:"Vì thế giới đó có người tôi yêu đang sống". Mình nghĩ, Mộ Dung Phong cũng thế. Thế nhưng, khi cô chết đi, khi cả đất trời sụp đổ, điều đó còn có ích gì? Một thế giới không còn người anh yêu nữa, anh sống để làm gì? Nhưng anh lại không thể chết, vì ràng buộc ,vì mọi người. Tĩnh Uyển quả thực quá lý trí đến tàn bạo. Cô biết anh vẫn còn yêu cô, nhưng cô biết anh không thể chết theo cô. Anh sẽ phải sống, để day dứt, để dằn vặt suốt cuộc đời này...
Mình có một tật xấu là khi đọc xong một tác phẩm mình thấy thích, đặc biệt là tác phẩm thể loại ngược tâm, thì sẽ bị ám ảnh theo nó đến mấy tháng liền:D Có lẽ vì thế mà mình viết hơi dông dài, không theo một chủ điểm nào cả. Nhưng đó là những cảm nhận, suy nghĩ của mình. Nếu có thể, mọi người nên đọc tác phẩm này. Tuy nó đau lòng thật đấy, nhưng lại giống như một thứ thuốc độc hấp dẫn, khiến ta không thể không ngừng uống nó, hấp thụ nó.
Không kịp nói yêu em - một tác phẩm quá hay, quá sức tuyệt hảo nhưng lại cũng quá sức đau lòng
-
Luong Huynh
đồng ý với bạn hoàn toàn. Thứ Tín Chi cho Tịnh Uyển chỉ là hơi ấm, còn
... Xem tiếp
đồng ý với bạn hoàn toàn. Thứ Tín Chi cho Tịnh Uyển chỉ là hơi ấm, còn thứ Bái Lâm cho Tịnh Uyển mới là tình yêu thực thụ. Mình thương Bái Lâm, thương Tịnh Uyển, đôi lúc trách Phỉ Ngã Tư Tồn vì sao tàn nhẫn đến thế, đẩy nhân vật của mình vào bước đường cùng. Nếu như PNTT xây dựng một kết thúc viên mãn thì truyện vẫn hay, vẫn để lại dư âm trong lòng người đọc, tại sao phải nhẫn tâm đến vậy???
-
Luong Huynh
đồng ý với bạn hoàn toàn. Thứ Tín Chi cho Tịnh Uyển chỉ là hơi ấm, còn
... Xem tiếp
-
Chưa phải là tiểu thuyết
Tuyết Anh (11/11/2012)
Đồng ý1
So với phim Không kịp nói yêu em thì tiểu thuyết này chỉ như thuật lại 36 tập phim đã từng làm cho khán giả mê mẩn.
Tất nhiên cốt truyện vẫn hay, tất nhiên tình cảm của hai nhân vật vẫn được khắc họa rất rõ ràng và đẹp. Nhưng vấn đề ở chỗ, quyển sách này lại không thể cho người đọc thấy được thế mạnh của con chữ: Đó là diễn tả sâu sắc nhất diễn biến tâm lý của nhân vật, cũng như sự vật, sự việc xung quanh qua con mắt của những nhân vật chính.
Với hành động nối tiếp lời thoại, rồi lời thoại lại nối tiếp hành động, thì nếu không có Chung Hán Lương và Lý Tiểu Nhiễm vốn dựng lên hai hình tượng rất thành công thì tôi đã không ngại bỏ quyển sách này xuống từ những chương đầu.
Chưa kể có vẻ dịch giả đã để cho ngôn ngữ đời thường Việt Nam nhuộm hết cả quyển sách. Gần gũi là tốt, nhưng dễ dãi với con chữ thì lại không làm toát lên được nét trang trọng mà đúng cái thời Dân Quốc phải có.-
Trương Thị Minh Thư
bạn xem phim trước khi đọc bạn mới nói vậy thôi, mình thấy dù sao đọc truyện
... Xem tiếp
bạn xem phim trước khi đọc bạn mới nói vậy thôi, mình thấy dù sao đọc truyện vẫn hay hơn, thấy được hết cái hồn của tác phẩm nữa
- Phan Hoàng Nhật Triều bạn ơi phim chuyển thể từ truyện mà.bạn nói vậy tội quá :)
-
Tran Thao
Mình lại cảm thấy cách viết lấp lửng khó đoán chừng ấy chình là cái hay của
... Xem tiếp
Mình lại cảm thấy cách viết lấp lửng khó đoán chừng ấy chình là cái hay của tác giả. Không dài dòng diễn giải mà để cho độc giả tự do suy ngẫm và thấm dần cái ý nghĩa sâu sắc của truyện;
-
Nguyễn Thị Minh
Nói thật là mình lại rất ghét bộ film này!!! Nó ko chuyển tải được hết ý
... Xem tiếp
Nói thật là mình lại rất ghét bộ film này!!! Nó ko chuyển tải được hết ý nghĩa và cảm xúc của câu chuyện
-
Trương Thị Minh Thư
bạn xem phim trước khi đọc bạn mới nói vậy thôi, mình thấy dù sao đọc truyện
... Xem tiếp
-
Một kết thúc mơ hồ
Trần Nguyên Thư (21/10/2012)
Đồng ý0
Đã từng một thời mê mẩn với bộ phim "Không kịp nói yêu em", đã từng ngồi hàng giờ bên máy tính cùng chồng khăn giấy thắm đẫm nước mắt khi xem phim, đã từng rất mê mệt hình tượng Bái Lâm trong phim. Chính vì vì vậy khi biết nguyên tác của bộ phim được xuất bản, tôi đã không ngại ngần mà mua ngay. Và dĩ nhiên là nó không hề làm tôi thất vọng. Với bìa sách nâu đậm, gợi đến sự cũ kỹ của thời gian cùng với hình ảnh chiếc đồng hồ vàng đầy ý nghĩ xuyên suốt câu chuyện, mùi giấy Phần Lan thơm nồng khi mở từng trang sách, tất cả đem lại cho tôi một cảm giác thích thú.Câu chuyện mang một nội dung không mới, vẫn là cuộc chiến giữa giang sơn và mỹ nhân, nhưng "Không kịp nói yêu em" lại có nét khác biệt so với những tác phẩm khác. Với lối viết buồn man mác cùng những cảm nhận sâu sắc và tinh tế của tác giả, bà đã đưa người đọc tưởng chừng như được quay lại thời gian, trờ về với thời chiến tranh máu lửa và bom đạn ấy.
Khi xem bộ phim được chuyển thể từ nguyên tác, tôi đã rất hâm mộ diễn viên nam chính trong phim bởi anh đã diễn tròn vai một Bái Lâm - một tổng tư lệnh, tài trí, thông minh trong chiến đấu nhưng đồng thời cũng rất cháy bỏng trong tình yêu. Nhưng khi đọc nguyên tác của nó, tôi thực sự đã rất sốc. Hình tượng Bái Lâm trong truyện, vẫn là con người tài trí ấy, vẫn là người yêu Tịnh Uyển cháy bỏng, nhưng dường như ở Bái Lâm này còn mang chút, tàn nhẫn và cả ích kỷ, và điều đó thực sự đã khiến tôi ghét anh. Anh chấp nhận hi sinh Tịnh Uyển vì giang sơn của bản thân, tôi có thể thấu hiểu cho hoàn cảnh của anh khi ở trong thời đại ấy, danh dự của một người đàn ông là điều quan trọng nhất. Nhưng khi anh giết đi Tín Chi, anh giờ đây đã biến thành một người đàn ông xấu xa và vô cùng ích kỷ trong tình yêu. Khi ấy anh có thấu hiểu cảm giác của cô, hay chỉ vì lòng ham muốn chiếm hữu người mình yêu đã che mờ cả lí trí anh rồi? Câu chuyện chấm dứt với một kết thúc mơ hồ. Phỉ Ngã Tư Tồn dường như muốn để cho mỗi người đọc từ tìm cái kết cho mình. Rốt cuộc thì Đô Đô là con của Bái Lâm hay Tín Chi? Cuối cùng Bái Lâm có chết hay không? Và đến tận cùng cuộc đời, liệu rằng Tịnh Uyển có còn yêu anh? Đó đều là do mỗi bản thân chúng ta tự chọn cái kết cho riêng mình.
Đóng lại quyển sách, thật khó để kiềm được nước mắt, bởi truyện của mẹ Phỉ là thế. Những trang truyện buồn, một câu chuyện tình yêu đẹp nhưng dang dở cùng với những khổ đau bởi chiến tranh. Tất cả đã đọng lại trong tôi một cảm xúc thật đẹp về "Không kịp nói yêu em". -
Rất hay, rất tuyệt vời
Nguyen Swall (28/09/2012)
Đồng ý0
Không kịp nói yêu em quả thực để lại cho mình rất nhiều cảm xúc, kể cả khi xem phim lẫn đọc truyện. Xem phim đc an ủi phần nào vì cái kết có hậu. Tình yêu của 2 nv chính thật sâu sắc và mãnh liệt, nồng nàn và ko kém phần lãng mạn. Đọc xong cứ có cảm giác yêu như thế này là yêu ấy chứ. Hi vọng ở Vn sau này sẽ dich đc nhiều cuốn tiểu thuyết ngôn tình hay và ý nghĩa như vậy, hiện nay những đầu sách ngôn tình TQ được dịch phần lớn nội dung rất tẻ nhạt cảm giác viết cho tuổi mới lớn với những câu chuyện tình cảm giống giống nhau và ko được sâu sắc
-
Một câu truyện nên đọc
Doan Trang (26/09/2012)
Đồng ý0
Mình cũng xem phim trước rồi sau này mới tìm đọc truyện, nhưng cũng giống như một số bạn khác, mình lại thích cái kết có phần buồn của truyện hơn,
Câu truyện này có chủ đề không phải xa lạ, tình yêu giữa thời chiến tranh, anh hùng phải chọn giữa mĩ nhân và giang sơn nhưng nó cũng có những nét riêng. Mình thích Tĩnh Uyển, cái cách cô đi theo trái tim mình, vượt qua bom đạn để đến với người mình yêu. Mình thích Dung Phong, cái cách anh hi sinh cho người mình yêu. Thế mới biết yêu là đau là khổ, là gian truân...nhưng mấy ai từ bỏ được tình yêu??? Chẳng phải cuối cùng, họ cũng vì yêu mà say mà chết hay sao....
Hình ảnh chiếc đồng hồ, có thể nói là hình ảnh rất quan trọng của truyện, đó là tín vật tình yêu, là thứ duy nhất không vướng vào chiến tranh, tham vọng. Nó giống như thứ tinh khiết nhất trong tình yêu của hai người vây. Nhưng rồi nó cũng mất theo Mộ Dung Phong, tìn vật, tình yêu, người yêu mất, tôi tự hỏi nếu mình là Tĩnh Uyển, mình sẽ sống như thế nào???
Dù sao đây cũng là một câu truyện đáng để đọc, để suy nghĩ và để THẤM. -
Không còn gì ngoài 2 chữ "tuyệt vời"
Nguyễn Vân anh (19/09/2012)
Đồng ý1
Mình đã đọc một số cuốn tiểu thuyết của Phỉ Ngã Tư Tồn và thực sự cuốn nào cũng rất hấp dẫn mình về cả cốt truyện và cách viết truyện, Không Kịp Nói Yêu Em cũng không phải ngoại lệ. Một tình yêu nảy nở khi đất nước đang có chiến tranh, một bản tình ca cất lên giữa âm thanh dữ dội của súng đạn dường như cũng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Chuyện tình ấy bắt đầu thật nhẹ nhàng, tự nhiên và chiếc đồng hồ vàng trở thành vật kết nối giữa hai trái tim nhưng thật trớ trêu thay, chính cuộc chiến tranh đã tạo thành rào cản ngăn 2 trái tim ấy đến với nhau. Đó là khi Mộ Dung Phong phải lựa chọn khó khăn giữa tình yêu và lý tưởng. Sự lựa chọn ấy làm cho chuyện tình của Tĩnh Uyển và Dung Phong gian nan hơn nhưng cũng ý nghĩa hơn và nó thực sự đã để lại cho mình nhiều dư âm
Phần gửi nhận xét
- NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
- - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
- - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
- - Tiêu chí duyệt nhận xét:
- • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
- • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
- • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
- • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
- Thông tin thêm

Đang tải...