Một Mình Ở Châu Âu
Click vào ảnh để phóng to

Một Mình Ở Châu Âu

Giá bìa: 90.000 ₫

Tại Tiki: 72.000 ₫ (Đã có VAT)

Tiết kiệm: 18.000 ₫ (20%)

Viết nhận xét để tặng Tiki Xu

- Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.

- 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.

- Tiêu chí duyệt nhận xét:

  • • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
  • • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
  • • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
  • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.

Đổi trả trong vòng 15 ngày

Thông tin & Khuyến mãi

  • Với mỗi 100.000đ trong đơn hàng, quý khách được tặng 300 Tiki Xu. Chi tiết

    Áp dụng đối với sản phẩm SáchQuà tặng và Thời trang. Với sản phẩm Điện tửGia dụng, mỗi 100.000đ được tặng 100 Tiki Xu.

  • Dùng mỗi 2.000 Tiki Xu khi thanh toán, quý khách được giảm 10.000đ
  • Đăng ký dịch vụ BookCare để được bọc plastic đến 99% sách tại Tiki.vn
Số lượng:

Đang tải...

Khách hàng mua sách này thường mua

Một Mình Ở Châu Âu

Bất hạnh là một tài sản

Những người đàn bà, họ không một mình ngẫu nhiên tới Paris, Venice, Rome, Florence…

Họ có thể là sinh viên mới ra trường, muốn đến Paris để viết văn; có thể là người đã đi qua một cuộc hôn nhân, giờ đến đó để nhìn lại; có thể là người bấy lâu vẫn mòn mỏi chờ đợi mối tình lớn của đời mình và mong nó xảy ra ở châu Âu… Hoặc họ có thể, như tác giả của cuốn sách này, đến châu Âu một mình để du lịch như một người không quá khứ, không ràng buộc; và để hỏi những câu hỏi bước ngoặt về tình yêu và hôn nhân…

Cuốn sách này, hơn cả một cuốn du ký về những ngày du ngoạn qua các thánh địa mơ ước ở châu Âu, còn là một hành trình nội tâm xuyên suốt, dai dẳng, và không phải không đau đớn.

Có thể thấy điều đó, dẫu chẳng ở châu Âu một mình.

Trích đoạn trong sách:

“…Nhưng có lẽ đó chính là vấn đề của quảng trường San Marco, của Venice, và là lý do tại sao đến đây lần thứ hai nhưng tôi vẫn không ấn tượng với quảng trường này. Có cái gì đó rất Hollywood ở đây và ở khắp Venice. Những người ngồi sưởi nắng ở đây, và dàn nhạc này không giống với những người sưởi nắng trong vườn Luxembourg. Bởi vì họ không sống ở đây. Họ đến rồi đi… Trong tất cả cái đẹp và sự tinh xảo của Venice, tôi không sao thoát khỏi cảm giác rằng thành phố này đang chết. Nó đang chìm dần. Venice là ngôi mộ của một quá khứ. Chỉ còn khách du lịch đến đây, và thành phố này chỉ còn đủ người để phục vụ du khách chứ nó không có những người Venice, như Paris có người Paris, Hà Nội có người Hà Nội.

Sáng nay, sau khi rời nhà thờ Mary of Narazeth, tôi mua một vé xe buýt nước theo tuyến số 2 để đi từ đó tới quảng trường San Marco; tức là gần như đi từ đầu này đến đầu kia của Venice; có điều thay vì lấy vé tuyến số 1 chạy theo Kênh Lớn thì tôi lấy tuyến xe buýt chạy bên ngoài Lagoon. Với những người không quan tâm tới hành trình mà chỉ quan tâm tới cái đích cuối cùng thì tuyến số 1 hay số 2 đều thế cả, chúng đều kết thúc ở quảng trường San Marco; chính vì thế mà một bà già đã nói khi thấy tôi phân vân ngoài bến:

“Lên đi con, cái nào thì cũng đến quảng trường San Marco thôi.”

Thuyền chạy từ bến nước ra ngoài Lagoon. Từ đây, tôi có thể nhìn vào Venice và những công trình kiến trúc của nó – Byzantine, Gothic, Phục hưng… Tất cả đều tuyệt vời nhưng rất nhiều trong chúng chỉ còn là những xác nhà đóng kín và đang được UNESCO bảo quản như di sản văn hóa thế giới. “Di sản” – đấy là một từ chính xác nữa để mô tả Venice. Một thời carnival, các lễ hội hóa trang, những bữa tiệc và hòa nhạc không ngừng giờ chỉ còn lưu dấu ở những chiếc mặt nạ bày bán quanh quảng trường và dọc các con đường của Venice; các ngôi nhà, phòng hoà nhạc từng ngập các ông chúa bà hoàng giờ chỉ còn là những hành lang mục nát, tường gạch nham nhở, nước lên ngập tầng một vào mỗi trận lụt, khiến cho rêu rong nấm mốc loang lổ.

Venice đẹp, Venice lạ, nhưng không thể ở đây mà không ý thức về sự lụi tàn. Phải, tiệc vui mấy cũng có lúc tàn và bữa tiệc Venice có lẽ đã tàn từ thế kỷ XIX. Tôi cũng như mười hai triệu khách du lịch đến đây mỗi năm chỉ như những khán giả đến nhìn những gì còn vương vãi từ bữa tiệc đó và cố hình dung về bữa tiệc.

Dù thế, không thể không ngả mũ kính phục người Ý. Họ muốn xây một thành phổ nổi trên mặt nước, vậy là họ xây một thành phố nổi trên mặt nước. Họ muốn một thành phố như một đại tiệc không dứt, và họ đã có một thành phố là một đại tiệc không dứt. Cái đến sau là việc của cái đến sau. Sự lụi tàn trong tương lai không thể là điều ngăn trở sự sản sinh trong hiện tại. Có lẽ tôi và Sơn nên chia tay.”

Thông Tin Chi Tiết

Công ty phát hành Nhã Nam
Nhà xuất bản NXB Trẻ
Trọng lượng vận chuyển 350 grams
Kích thước 14 x 20.5 cm
Số trang 344
Ngày xuất bản
SKU 8936024919443
Danh mục Truyện ngắn - Tản văn

Sách cùng tác giả

Khách Hàng Nhận Xét

  • Đánh Giá Trung Bình

    4/5

    (39 nhận xét)
    • 5 sao
      33% Complete
      13
    • 4 sao
      54% Complete
      21
    • 3 sao
      13% Complete
      5
    • 2 sao
      0% Complete
      0
    • 1 sao
      0% Complete
      0
  • Chia sẻ nhận xét về sản phẩm

Gửi nhận xét của bạn

Gửi nhận xét của bạn về Một Mình Ở Châu Âu với mọi người:

  • 1. Đánh giá của bạn về sản phẩm này:
  • NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
  • - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
  • - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
  • - Tiêu chí duyệt nhận xét:
    • • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
    • • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
    • • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
    • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
  • Thông tin thêm
  • Phạm Bảo Trung

    đến từ Hà Nội

    Tuy là vẫn đang đọc dở cuốn này, nhưng mình đã bắt đầu thấy thích cách dẫn dắt cảm xúc của chị Phan Việt.
    Trừ một điểm là tác giả loanh quanh luẩn quẩn ở Paris nhiều quá, đến quá nửa cuốn sách; thì mình hoàn toàn bị cuốn hút bởi cách tác giả liên tưởng giữa thực tế tại mỗi điểm đến với những trăn trở và day dứt nội tâm.
    Phải có cốt truyện và cảm xúc chân thật như thế này, nếu không sẽ chỉ đơn thuần là sách du ký.
    Chắc chắn mình sẽ đọc tiếp 2 cuốn khác của Phan Việt là: "Phù phiếm truyện" và "Nước Mỹ, nước Mỹ"
    Nhận xét này hữu ích với bạn?
    • Di Angelo Nico

      đến từ Hưng Yên

      Đã mua cuốn sách này vào ngày 19/02/2014
      Đây là lần đầu tiên tôi đọc một tác phẩm du kí và đã thực sự ấn tượng với Phan Việt. Qua ngòi bút của chị,châu Âu hiện lên buồn man mác, nỗi buồn của người phụ nữ một mình cô đơn đi du lịch. Chị đi mang theo cả bao niềm vui thú khám phá, để quên buồn, để tìm lại mình. Đó là nhà thờ đức bà, là những cánh đồng nho ở Florence, là mưa ở Venice,... mọi thứ hiện lên thật quyến rũ, lôi cuốn người đọc. Như một ly socola nóng, nhẹ nhàng và ngọt ngào, đây quả là cuốn sách tuyệt vời.
      Nhận xét này hữu ích với bạn?
      • Tạ Hoàng

        đến từ Hồ Chí Minh

        Đã mua cuốn sách này vào ngày 11/07/2013
        Một cuốn sách được in trên chất liệu giấy ngà, bìa khá cứng, có vài tờ màu bên trong, do một tác giả Việt Nam viết, mà sao đắt thế? Nội dung trong sách có một vẻ gì đó mơ hồ, không phải là nhật ký, hay du ký, mà nó như một kiểu pha trộn của cả hai. Đọc từ đầu tới hết quyển sách chỉ thấy Phan Việt là một phụ nữ đáng thương, khi hình bóng của anh chồng Sơn luôn ám ảnh chị, trong những lúc tươi vui và ảm đạm nhất. Là con người phải nên hướng về tương lai mà sống. Với một cuốn sách nửa vời thế này thì mua tốn tiền.
        3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
        • Nguyễn Trần Phương Thư

          đến từ Hồ Chí Minh

          Đã mua cuốn sách này vào ngày 26/08/2013
          Đọc Phan Việt trong cuốn "một mình ở Châu Âu" cho tôi cảm giác mang mác buồn buồn. Tác giả đang đi du lịch trong 1 tâm trạng băn khoăn, trăn trở... nên Châu Âu hiện lên qua trang sách của dưới lăng kính của một người đang "đi tìm gì đó", đang muốn "hiểu thêm về 1 cái gì đó"... Tôi rất thích cách tác giả nhận xét, đánh giá sự việc và để cho cảm xúc dẫn dắt mình trong suốt chuyến hành trình, thay vì đi theo "Lonely PLanet" như các tín đồ du lịch khác!
          Có 1 chuyện tôi không thích lắm ở cuốn này đó là sự "chia sẻ" quá thật về chuyện gia đình của Phan Việt. Có lẽ tôi là người kín đáo trong chuyện tình cảm, nên tôi không thích để cả thế giới đọc được rằng tôi đang băn khoăn trong mối quan hệ với chồng mình :(
          Nhận xét này hữu ích với bạn?
          • Nguyễn Liên

            đến từ Hà Nội

            Văn học du kí có cái hay là ở chỗ người viết, dưới con mắt chủ quan của chính mình, dẫn người đọc đi thăm thú tất cả những nơi mà họ đến với một sự háo hức kì lạ, dù cho nơi đó có chết chóc, hay nơi đó có đau buồn. Mình đọc khá nhiều thể loại này, vì bản thân cũng là một người ưa xê dịch, muốn xem cái Châu Âu mộng mơ mà chưa bao giờ mình nghĩ tới nó sẽ như thế nào. Nhưng nói chung Phan Việt làm mình không còn muốn đến Châu Âu nữa. Có lẽ cảm xúc buồn của cô đã làm tay viết của cô trở nên rất u sầu theo chủ nhân, khiến cho những nơi ấy, dù đẹp hay không cũng bị vướng một màn sương mờ mờ vô hình mà mình khó thoát ra được. Có thể cô miêu tả đúng về Châu Âu, một châu lục đang già. Nhưng có vẻ như cái tôi buồn vì chuyện riêng đã theo cô quá sát đến nỗi có đôi lúc nó khiến người đọc khó chịu khi bị chi phối bởi cảm xúc tiêu cực. Mình không thích đoạn về Vience của cô, vì nó chịu lép vế nhiều so với Paris của Phan Việt. Nhưng dù sao đi nữa thì cô đã thành công trong việc truyền tải cảm xúc của mình đến độc giả. Có nhiều đoạn cô viết hay lắm, nhất là đoạn ở Paris, vì có lẽ cô yêu Paris quá mà :D
            1 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
            • Nguyễn Duyên

              Nguyễn Duyên

              đến từ Hồ Chí Minh

              Thật sự mà nói em vô cùng ngưỡng mộ hành trình của chị và đăc biệt là cách chị đã trải nghiệm trong hành trình đó.
              Em vốn dĩ đã từng phát cuồng lên vì Huyền chip với " xách ba lô lên và đi" hay Phương Mai với " Tôi là một con lừa" bởi lẽ mỗi trang sách gấp lại là trong em lại trỗi lên cái khao khát được đi, được khám phá những vùng đất mới.Em được truyền lửa để dám... dám làm những điều mình thích và dám đối đầu.
              Song với " một mình ở Châu Âu" em lại được trải nghiệm rất khác. Em thích cái cách mà chị quan sát cuộc sống, những trải nghiệm nội tâm mà chị đã trải lòng ra với Châu Âu làm em suy nghĩ, thổn thức.
              "Quá nhiều thứ chúng ta làm trong đời chỉ vì tất cả mọi người điều làm chứ không phải vì chúng ta thật sự muốn. Dường như con người không bao giờ biết giá trị thật của một thứ trừ khi họ nhìn xem người khác đối xử với thứ đó như thế nào. Chúng ta lúc nào cũng cuống cuồng vội vã bon chen bởi vì chúng ta nhìn người khác và so sánh, và thèm muốn, và nhầm cái họ cần với cái mình cần."
              11 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
              • Đinh Hồng Hảo đã trả lời:

                Like cái cmt của bạn này. Nói trúng ý tớ 100% :D

            • Trần Thị Thu Thảo

              Trần Thị Thu Thảo

              đến từ Hồ Chí Minh

              Trước đây mỗi lần coi ti vi thấy rừng cây lá đỏ, lá vàng của mùa thu là tự nhiên liên tưởng ra Châu Âu xinh đẹp. Lớn lên vẫn hình dung ra Châu Âu rất đẹp nhưng nó vẫn cứ chỉ là một vùng bao la rộng lớn đến nỗi không biết có mơ được là một ngày mình sẽ đặt chân đến đó.

              Vơi một mình ở Châu Âu Phan Việt, Châu Âu đã không còn quá xa xôi, không còn chỉ là những cảnh đẹp như chốn thần tiên nữa mà nó có cả con người, cuộc sống xã hội và tình cảm trong đó. Những trải nghiệm của một người phụ nữ, một mình, tại xứ sở xa lạ, nâng niu mọi loại cảm xúc, chiều chuộng nó cốt để bản thân thấy mình sống, thấy giảm bớt được nhiều trăn trở trong cuộc sống của mình. Mình chỉ thấy ngưỡng mộ chị, chị đã can đảm để thật với chính bản thân mình. Và đặc biệt hơn nữa, tớ thích chị trong những lúc đi trên đường, nhớ đến một tác giả nổi tiếng nào đó và cố tìm ra những điều đã xưa cũ, đã trôi rất xa theo thời gian.
              5 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
              • Tạ Hoàng

                Tạ Hoàng

                đến từ Hồ Chí Minh

                Đã mua cuốn sách này vào ngày 11/07/2013
                Một cuốn sách được in trên chất liệu giấy ngà, bìa khá cứng, có vài tờ màu bên trong, do một tác giả Việt Nam viết, mà sao đắt thế? Nội dung trong sách có một vẻ gì đó mơ hồ, không phải là nhật ký, hay du ký, mà nó như một kiểu pha trộn của cả hai. Đọc từ đầu tới hết quyển sách chỉ thấy Phan Việt là một phụ nữ đáng thương, khi hình bóng của anh chồng Sơn luôn ám ảnh chị, trong những lúc tươi vui và ảm đạm nhất. Là con người phải nên hướng về tương lai mà sống. Với một cuốn sách nửa vời thế này thì mua tốn tiền.
                3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • Lê Uyên

                  Lê Uyên

                  đến từ Hồ Chí Minh

                  Một quyển du ký khá thú vị. Mặc dù chưa từng được đặt chân đến những nơi mà Phan Việt đã đi qua, nhưng cảm nhận được rất rõ rệt về những nơi ấy qua giọng văn mộc mạc của chính tác giả. Từ những cảnh đẹp, những cảm xúc, những kinh nghiệm mà tác giả đã có được trong suốt chuyến đi của mình đã làm mình quyết tâm cố gắng để cũng một lần được " Một mình ở châu Âu" để nếm trải tất cả những vui - buồn trên suốt chặng đường đã qua, cũng như có thể nhìn lại những việc đã qua và đưa ra quyết định cho những điều quan trọng.

                  Lần đầu tiên đọc quyển sách của tác giả này nhưng cảm thấy rất ấn tượng và gần gũi với văn phong giản dị, gần gũi, không phô trương của tác giả. Ngoại trừ một số đoạn mình cảm thấy còn hơi rườm rà, nhưng nhìn chung thì quyển sách này cũng đáng để đọc qua một lần.
                  3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                  • Nguyễn Phúc

                    Nguyễn Phúc

                    đến từ Hồ Chí Minh

                    Khi mới nghe qua về cuốn sách này, tôi nghĩ rằng đây sẽ là một cuốn tản văn, một cuốn du ký, nói về hành trình du lịch các nước châu Âu của tác giả.

                    Nhưng khi đọc sách, thì mọi thứ trở nên khác hẳn. Cuốn sách như là một cuốn tiểu thuyết về một hành trình, mà nhân vật trong truyện vừa được miêu tả theo ngôi thứ nhất, vừa được miêu tả theo ngôi thứ ba. Khi đó là "tôi", nhưng "tôi" cũng được nhìn và đặt vào rất nhiều tình huống khác nhau.

                    Cuốn sách cũng như một tập truyện ngắn, với mỗi thành phố châu Âu cổ kính, thì lại có những câu chuyện, những cảm xúc khác nhau, về cuộc sống, và về tình yêu.

                    Nghĩ đến châu Âu, người ta sẽ nghĩ đến những điều cổ kính xưa cũ, nhưng cũng là một cuộc sống hiện đại. Tôi thì thường nghĩ đến màu xám, màu xám của những bức tường gạch, màu xám của thời tiết lạnh giá, và màu xám của tuyết. Nhưng châu Âu cũng hết sức lãng mạn đối với tất cả mọi người.

                    Đọc cuốn sách, và người đọc cảm nhận rằng, mình cũng đang được đi du lịch châu Âu, cũng trải nghiệm, nhưng mà chỉ có một mình mình mà thôi.
                    3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                    • Trương Hà đã trả lời:

                      uyên suốt các trang viết của Phan Việt, chủ đề văn hóa luôn được tô đậm. Nếu như ở tập truyện ngắn đầu tiên, Phù phiếm truyện dường như được "thực hành trên một mô thức lý thuyết", ở đó, tác giả của nó bày ra cuộc cờ và tự mình sắm vai cả quân trắng lẫn quân đen; thì lần này, người ta sẽ thực sự tiếp xúc với một chuyên gia đang bắt bệnh và trị bệnh cho đối tượng của mình (và cả chính mình nữa!) thông qua các bình luận về hành vi, tập tính văn hóa của họ. Bằng cách ấy, tính cách mỗi cá nhân, đặc điểm mỗi vùng miền, mỗi thực thể xã hội tự nhiên hiển lộ ở trạng thái như nó đang là.

                    • Trương Hà đã trả lời:

                      Xuyên suốt các trang viết của Phan Việt, chủ đề văn hóa luôn được tô đậm. Nếu như ở tập truyện ngắn đầu tiên, Phù phiếm truyện dường như được "thực hành trên một mô thức lý thuyết", ở đó, tác giả của nó bày ra cuộc cờ và tự mình sắm vai cả quân trắng lẫn quân đen; thì lần này, người ta sẽ thực sự tiếp xúc với một chuyên gia đang bắt bệnh và trị bệnh cho đối tượng của mình (và cả chính mình nữa!) thông qua các bình luận về hành vi, tập tính văn hóa của họ. Bằng cách ấy, tính cách mỗi cá nhân, đặc điểm mỗi vùng miền, mỗi thực thể xã hội tự nhiên hiển lộ ở trạng thái như nó đang là.

                    • Dư Đức Mạnh đã trả lời:

                      Mình đồng ý