Không có sản phẩm nào trong giỏ hàng của bạn.
Giới thiệu sách
“Tuyệt sắc khuynh thành” là một câu chuyện giàu tình tiết hấp dẫn, với những diễn biến nội tâm phong phú và một giọng văn giàu xúc cảm. Giọng văn của Phi Yên có lúc nhẹ nhàng sâu lắng, lúc thấm đẫm bi thương. Những đoạn xuất sắc nhất của Phi Yên là những đoạn miêu tả nội tâm nhân vật, có thể thấy tác giả đã dồn rất nhiều tâm huyết cũng như tình cảm của bản thân vào từng câu chữ. Vì vậy khi đọc văn của Phi Yên người ta rất dễ dàng đồng cảm.
Điểm thành công nhất của Phi Yên là đã xây dựng được những nhân vật vô cùng hấp dẫn, có một đời sống nội tâm rõ nét và nổi bật. Đọc “Tuyệt sắc khuynh thành” có thể thấy tình cảm sâu sắc của tác giả dành cho những số phận éo le đặc biệt là số phận của những người phụ nữ. Như một ý trong tác phẩm chị đã viết:
Đứng trước những người đàn ông, xét cho đến cùng phụ nữ luôn là phái yếu, rất dễ dàng bị tổn thương, nhưng đứng trước xã hội, đứng trước cuộc đời, họ lại phải chịu những gánh nặng trách nhiệm ngang bằng thậm chí có khi còn lớn hơn của nam giới.
Phi Yên:
Là tác giả best seller của Trung Quốc. Phi Yên cô độc lang thang trong rừng câu chữ, cô đơn dựng nên những giấc mộng đổ nát. Tiểu thuyết của Phi Yên miêu tả những quãng đời bi thương nhất của con người, chạm đến những cảm xúc đau buồn nhất, tuy nhiên Phi Yên cũng luôn dùng con mắt trong sáng và trái tim yêu thương để lắng nghe cuộc sống, khám phá thế giới, tìm ánh sáng trong bóng tối, cho hy vọng rực lên giữa chốn hoang tàn.
Ω
Với Lục Vị Hy – cô tiếp viên của hộp đêm Tuyệt sắc khuynh thành, cuộc sống chỉ gồm ba phần: Một phần ba thời gian chịu sự sỉ nhục, một phần ba thời gian chờ đợi sự sỉ nhục, một phần ba còn lại dùng để hóa giải những tổn thương do sỉ nhục gây ra.
Năm cô hai mươi mốt tuổi, bàn tay số phận bắt đầu chạm đến. Không phải câu chuyện lãng mạn về một con chim sẻ hóa thành phượng hoàng, cô quay về thế giới thượng lưu mình đã từng rời bỏ, ân oán tình thù chồng lấp lên nhau, mưu toan bẫy rập cuối cùng cũng vô hiệu trước sự nghiệt ngã của thời gian và số mệnh. Chỉ còn tình yêu ở lại, “Phải nhớ rằng bản thân sự sinh tồn cũng chính là một loại thắng lợi, anh đợi em ở đây…”.
Sách dự kiến phát hành trong tháng 08/2012
Mời các bạn đón đọc.
Thông tin thêm
| Công ty phát hành | Quảng Văn |
|---|---|
| Nhà xuất bản | NXB Văn Học |
| Trọng lượng vận chuyển | 720 grams |
| Kích thước | 16 x 24 cm |
| Số trang | 544 |
| Ngày xuất bản | 31-08-2012 | SKU | 8936056790317 |
Có thể bạn cũng quan tâm tới những sản phẩm này.
-
Nhật Ký Lấy Chồng
89.000 ₫ 99.000 ₫ -
Không Thể Quên Em
122.000 ₫ 135.000 ₫ -
Trần Thế
99.000 ₫ 110.000 ₫
Nhận xét của Khách Hàng
-
Ám ảnh.
lê kriss (10/06/2013)
Đồng ý0
tôi thật sự không phải là 1 người nhận xét giỏi nhưng tôi luôn muốn bày tỏ suy nghĩ của mình về tác phẩm này.
Nó khiến tôi ám ảnh kể cả trong giấc mơ, kể cả khi tôi đang không đọc nó, nó vẫn theo tôi suốt cả ngày cho đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên được bi kịch đó.
Tôi rất biết ơn Phi Yên đã cho tôi được cảm nhận với tư cách vừa là một người con gái trong xã hội đầy cạm bẫy, vừa với tư cách là một độc giả luôn muốn tìm một quyển sách hay để trào nước mắt, giải tỏa nỗi buồn.
Mạch truyện rất dứt khoát, có nhiều tình tiết đến tôi còn không ngờ rằng sẽ có một tác giả kết nối câu chuyện của mình 1 cách ấn tượng đến như vậy! Mọi thứ đều tưởng chừng như không hề liên quan đến nhau, song, tất cả đều là cạm bẫy, đều là một mê cung đầy từ ngữ của Phi Yên!
Khi đọc cuốn sách này, tôi luôn muốn xé rách nó! :)) Vì tôi là một người khá nóng tính, đã vậy tình tiết trong truyện lại cứ lặp lại mỗi lần Thiệu Nam hành hạ Vị Hi, cứ mỗi lần như thế là tôi kêu gào lên "Tức quá!!".
Tôi đã nghĩ mình sẽ không có đủ kiên nhẫn để đọc hết, nhưng sự tò mò của tôi không bao giờ dừng lại được và sau đó, tôi đã đóng cuốn sách lại vào một đêm tối với tâm trạng rối bời.
Từ khi đọc chương 1, tôi đã biết câu chuyện này sẽ không HE. Và sự thật là như vậy, bi kịch cứ kéo đến, giằng xéo tâm hồn của người con gái yếu ớt. Đến tôi còn không thể chịu được nữa những mảnh vỡ trong cuộc đời của nhân vật nữ.
Điều kì lạ là, tôi đã KHÔNG KHÓC khi đọc cuốn sách này. Tôi đã tự cười rằng tại sao những tác phẩm khác, chúng đơn giản và có cùng logic giống nhau vậy mà tôi đã khóc ròng, còn đối với tác phẩm này lại không?
Tôi nghĩ là nỗi đau của câu truyện làm khô hốc hết những giọt nước mắt của tôi rồi.
Trong thời gian đọc Tuyệt sắc khuynh thành, tôi chỉ có những biểu hiện như : tức giận, hậm hực, oán trách, điên đầu và căm phẫn!
Tôi cá chắc đa số các bạn đọc đều cảm thấy như tôi.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi cảm thấy xã hội này còn rất nhiều bất công và Phi Yên là người đầu tiên khai sáng con đường cho họ.
Cảm ơn tiki, Quảng Văn và Phi Yên.
Tôi mong muốn sẽ được đọc nhiều hơn những tác phẩm của cô ấy nữa.
Tôi không hề hối tiếc khi mua cuốn sách này. Nếu bạn bỏ qua, chắc chắn bạn sẽ rất hối tiếc! -
Quá đau đớn, quá bi kịch
Trần Bình Minh (30/05/2013)
Đồng ý0
Mình luôn tin tưởng vào những tác phẩm của Quảng Văn, nên ngay khi đọc được văn án của Tuyệt sắc khuynh thành, mình đã tò mò và rất hào hứng đi mua về đọc.
Kết quả, ngay sau khi gấp lại trang cuối của cuốn sách, mình thực sự không hiểu mình vừa mới đọc những cái gì. Có thể Tuyệt sắc khuynh thành là một câu chuyện SE, cũng ổn thôi; Tuyệt sắc khuynh thành là một câu chuyện đau đớn đầy bi kịch, cũng đúng thôi; Tuyệt sắc khuynh thành là một câu chuyện ngược tâm ngược thân đến xé lòng, cũng phải thôi, nhưng hành hạ nhau từ những tình huống nhỏ nhặt nhất, tự luẩn quẩn trong bế tắc để tự gây đau khổ cho mình như cái cách Vị Hy làm, hay sự điên cuồng đến loạn trí của Thiệu Nam đã gây nên một sự phi thực tế đến ức chế. Đôi lúc mình thấy Vị Hy rất thông minh, rất quyết đoán, nhưng nhiều lúc cô ấy bộc lộ cái sự dở trong hành động một cách vô lí. Phải chăng bi lụy vì tình là như vậy, có hiểu lầm nhưng không chịu giải thích, có cơ hội thoát khỏi bi kịch nhưng không chịu động mình, để rồi cứ quẩn quanh trong đau đớn không lối thoát và chọn cái chết để kết thúc nỗi khổ. Có lẽ, Phi Yên đã cố tình xây dựng nên hình tượng nữ chính cam chịu như vậy để làm bật lên tính bi của tác phẩm, bởi trên thực tế nói chung, hiếm có nữ chính nào lại tự chấp nhận dìm cuộc đời mình xuống như Vị Hy.
Tuy vậy, Tuyệt sắc khuynh thành vẫn có cái cuốn hút của riêng nó. Sách của Quảng Văn vẫn chất lượng tuyệt vời như vậy, bìa đẹp, giấy chuẩn, chữ in vừa đọc, văn phong của dịch giả cũng rất hay. Hơn nữa, loại bỏ những chi tiết bị bi kịch hóa quá đà sang một bên, thì Tuyệt sắc khuynh thành của Phi Yên cũng đã đưa độc giả hết từ bất ngờ này tới bất ngờ khác bằng giọng văn nhẹ nhàng, trầm lắng của mình. Cái kết của Tuyệt sắc khuynh thành quả thật khiến mình không thể chấp nhận được, vì khi đọc truyện, mình đã mong sẽ có một tương lai tươi sáng không khổ đau dành trọn cho Vị Hy hơn là cái kết tàn nhẫn này, nhưng có lẽ sẽ phù hợp với những bạn đã quen đọc những tác phẩm bi thương.
-
Vũ Lạc Xuyên Hạ, Bạch Lộ Vị Hi
vu nguyen (25/05/2013)
Đồng ý0
Có những câu chuyện từ mở đầu cho đến khi kết thúc đều rất nhẹ nhàng tựa như làn gió thoáng qua, và cũng có những câu chuyện gây cấn nhưng cuối cùng cũng kim ngọc mãn đường, nhưng cũng có những câu chuyện từ lúc bắt đầu đã là một bi kịch cho đến khi kết thúc cũng là bi kịch. Nếu như nói tình yêu trong Gấm Rách là nản lòng vì tình yêu rốt cuộc cũng không thể chiến thắng cái gọi là lợi ích bản thân và gia đình, thì tình yêu trong Tuyệt Sắc Khuynh Thành là một tấn bi kịch, từ lúc bắt đều đã là một sai lầm.
Tác giả thật sự viết rất nhẫn tâm. Có thể nói là tàn nhẫn có nghệ thuật. Xuyên suốt câu chuyện, bi kịch tiếp nối bi kich. Lúc đầu đọc truyên, tôi cảm thấy Phi Yên nói về nhân vật Nguyễn Thiệu Nam rất nhiều hoặc có thể nói là có phần ưu ái đối với nhân vật. Ngay chính tôi cũng đã từng nghĩ tình yêu của Nguyễn Thiệu Nam dành cho Vị Hi có thể chiến thắng được sự thù hận trong lòng, nhưng tôi đã sai. Thậm chí Nguyễn Thiệu Nam còn cay cú và tàn nhẫn hơn Dịch Chí Duy trong Gấm Rách. Nguyễn Thiệu Nam yêu nhưng không biết trân trọng. Vị Hi đã từng có một thời bất chấp tất cả để yêu anh nhưng cái anh cho cô chỉ là một sự tuyệt vọng đến triệt để. "Mượn dao giết người" đây chính là cách Nguyễn Thiệu Nam chọn lựa để yêu cô. Đối với NTN, Vị Hi đã tuyệt vong, cô không còn ôm một chút hy vọng nào đối với anh ta. Nhưng khi biết cô vẫn còn sống, nah ta rắp tâm bày kế, giày vò, chỉ với mục đích rằng anh ta muốn cô quay lại. Nhưng NTN ơi, Vị Hi của bây giờ đã không còn là Vị Hi của nhày trước bất chấp cả tính mạng mình để yêu anh cho dù biết anh là kẻ thù của gia đình cô. Càng đọc thì tôi cảm thấy nhân vật này càng ngày càng trở nên đáng sợ. Những hành động anh ta làm đối với Vị Hi, hai chữ "cầm thù" không đủ để diễn đạt tất cả suy nghĩ của tôi và cũng có thể nói NTN thật không bằng cầm thú. Ngay cả người bạn thân mà tên này cũng có thể ra tay thì còn chuyện gì hắn không dám làm nữa. Cũng như Vị Hi đã nói "Ngoài cái xác con người ra, thì anh ta chẳng còn gì nữa." Cái chết của Nguyễn Thiệu Nam không đủ để chuộc lại tất cả lỗi lầm anh ta đã gây ra. Huỷ hoạ hạnh phúc và cuộc đời của một người con gái.
Vi Hi - cuộc đời của cô từ lúc đấu đã là bi kịch. Cho đến khi gặp Nguyễn Thiệu Nam, cứ tưởng mình có thể có được hạnh phúc những có ngờ đâu tên này chính là nhát dao chí mạng và cơn ác mộng trong cuộc đời cô. Một cô gái trẻ yếu đuối, chỉ mới 21 tuổi đã phải chiu cành nhà tan cửa mất, người thân lần lượt rời xa, ngay cả người cô yêu nhất cũng quay lưng bỏ mặc sống chết của cô và người đó không ai khác chính là NTN. Tình yêu tưởng rằng đã nguội lạnh nhưng ông trời lại cho cô gặp được Lăng Lạc Xuyên, người đàn ông yêu cô một cách chân thành, không mưu mô, không tính toán. Cứ tưởng sau cơn mưa thì trời lại sáng nhưng ai có thể biết được chuyện ngày mai. NTN một lần nữa lại bước vaò cuộc đời của cô như một con ác quỷ cứ bám lấy không chịu buông tha cho cô. Sự ra đi bất ngờ của Lăng Lạc Xuyên cũng đã mang theo trái tim của Vị Hi. Cô sống như người đã chết. Vì muốn báo thù, cô bắt mình phải sống tiếp tục, cô tự hành hạ bản thân mình vì đó là sự trừng phạt lớn nhất đối với kẻ tán tận lương tâm đó. Vị Hi ra đi mang theo bức tranh Triều Ảnh của người đàn ông cô yêu sâu đậm nhất trong đời. Rốt cuộc họ cũng có thể ở bên nhau. Đó chẳng phải là điều mà cô hằng mong ước sao!
Lăng Lạc Xuyên - cá nhân tôi thật sự rất thích và thương nhân vật này. Anh không thua gì NTN, tài mạo, gia tài, và đại vị xã hội. Có thể nói ngay từ đầu Lăng Lạc Xuyên không phải là người tốt. Phải nói là anh ta cùng một loại với NTN, thủ đoạn, bất chấp tất cả để đạt những gì mình muốn. Hai người đàn ông cùng nhau hát bè diễn kịch để dụ cô gái yếu đuối vào cái bẫy mà họ đã dăng sẵn. Nếu Lăng Lạc Xuyên diễn măt đen thì người tốt mặt trắng sẽ do NTN thể hiện. Trong khi Vi Hi đang đứng bên bờ vực thẳm của cái chết thì hai người đàn ông này lại đang nâng ly rươu chúc mừng cho kế hoạch thành công của họ. Cứ tưởng cả đời này sẽ không gặp lại người con gái đó nữa nhưng có ngờ đâu ông trời lại cho anh gặp lại cô nhưng lúc này cô đã không còn là cô gái xinh đẹp với giọng nói trong trẻo của ngày nào. Người đứng trước mặt anh bây giờ là một cô gái khuyết tật, không thể nói chuyện chỉ có thể dùng động tác và viết, trên cổ có một vết sẹo. Không biết từ lúc nào, LLX bắt đầu hối hận và muốn bù đắp cho Vị Hi. Và cung không biết từ lúc nào anh đã yêu cô. LLX trước đây nổi tiếng trăng hoa nhưng không biết từ khi nào tr ong thế giới của anh chỉ có mình Vị Hi. Khi cô không vui, anh muốn làm cho cô cười, anh sợ cô buồn, sợ cô đau lòng, sợ cô bị người khác ức hiếp, sợ cô bị tổn thương bởi quá khứ và tương lai... LLX trước nay hành sự quyết đoán và nhẫn tâm nhưng từ khi gặp lại Vị Hi, không biết tư khi nào trong anh bỗng vùng lên một loạt sự sợ hãi. Anh yêu cô, sợ cô bị tổn thương nên anh không muốn ép cô làm những gì cô không muốn, anh sẽ chỉ chạm vào cô khi cho phép, nếu như cô không thích anh, anh sẽ chấp nhận buông tay, nếu trong lòng cô có tình cảm với anh, dù chỉ một chút thì anh sẽ tiếp tục chờ đợi, đợi cho tới khi nào cô yêu anh. Vì Vị Hi, LLX không tiếc huỷ hợp đống cả trục triệu và tình bạn với NTN. Tình cảm của LLX diệu dàng, ấm áp như tia nắng khơi dậy sự sống cho trái tim đã chết của Vị Hi. Anh giao chìa khoá nhà mình cho cô để khi cô không còn chỗ nghỉ chân có thể về đó. Không biết Vị Hi có yêu anh hay không, cô chỉ viết cho anh câu "Liễu rủ hoa rơi" vậy mà anh đã xem như đó là tất cả hạnh phúc. Nếu như không có NTN đứng sau chia rẽ, có lẽ họ có thể sống mãi với nhau. LLX biết tất cả đều là kế của NTN nhưng anh chọn lựa tin tưởng để rồi dẫn đến một bi kịch không cách cứu vãn. Anh ra đi mang theo sự tiếc nuối, không biết Vị Hi có tha thứ cho anh không, không biết cô có yêu anh không. Theo tôi thì có, ngay khi biết được tai nạn, thì trái tim của VH cũng đã chết theo anh rồi. Bức tranh Triều Ảnh là một minh chứng tốt nhất. Trong tranh, một đôi nam nữ đang đứng cạnh nhau trong anh hoàng hôn chiều tà, cùng nhau ngắm nhìn về phía chân trời xa sôi, đoá hoa Triều Ảnh trên lưng người con trai sáng rực trong ánh mặt trời. Triều Ảnh, loài hoa đẹp nhất trong các loài hoa thươc dược, nó tương trưng cho tình yêu vĩnh cửu. Cứ ngỡ rằng LLX đã chết, nhưng ông trời lại cho anh tiếp tục sống, khi tỉnh dậy, dù không còn nhớ được điều gì nhưng trong tiềm thức anh vẫn nhớ đến lời hứa chờ đợi của mình với một người con gái. Vì yêu quá sâu đậm nên khi không còn nhớ ra điều gì nhưng anh cũng không thể quên được cô gái đó. Tôi có đọc một câu "Chờ đợi không đáng sợ, cái đáng sợ nhất chính là không biết phải chờ đến bao lâu." Nhưng đối với LLX, sự chờ đợi này có lẽ là cả cuộc đời.
Câu chuyện này để lại trong tôi sự đau buồn và tiếc nuối. Tôi thương cho cuộc đời của Vị Hi, thương cho mối tình sâu đậm giữa Vị Hi và Lăng Lạc Xuyên. Thương cho sự chờ đợi trong vô vọng của Lạc Xuyên đối với Vị Hi. Gấp cuốn sách lại mà lòng năng trĩu khó tả. Một mối tình không đẹp nhưng để lại trong lòng tôi bốn chữ "Khắc Cốt Ghi Tâm"
-
Một tấn bi kịch
Ken Luna (20/05/2013)
Đồng ý0
Nhìn vào bìa truyện, mình cũng phần nào đoán được nội dung rồi. Xuyên suốt câu chuyện đều mang một màu sắc buồn, màu của bi kịch, khiến người đọc đau da diết và thương thay cho các nhân vật. Mình rất thương Lục Vị Hy, một cô gái bị vùi dập trong bể khổ của sự trả thù, những tưởng có được hạnh phúc lại bị phá hoại. Đối với nhân vật Nguyễn Thiệu Nam, mình hơi mâu thuẫn, lúc đầu mình thật sự ghét hắn, nhưng sau lại thấy cảm thương cho nhân vật. Anh cũng chỉ bị thù hận làm cho lu mờ cả lý trí, độc đoán trong tình yêu đến nỗi không nhận ra tình yêu của mình mà ra sức trả thù, trả thù thế nhưng anh nào có được vui, anh chỉ nhận được sự hối hận, cái chết của Thiệu Nam ở khúc cuối là chính đáng, kết thúc cho một cuộc đời đầy thù hận.
-
Ám Ảnh
nguyễn thị mỹ ngọc (09/05/2013)
Đồng ý0
Từ trước đến giờ cuốn sách này là cuốn sách đầu tiên khiến tôi có tâm trạng nặng nề như bây giờ.Chỉ có đau đớn,xót xa,3 nhân vật ,cả ba xuất thân khác nhau nhưng kết cục lại giống nhau.Phi Yến,cô tác giả này đã cho nhân vật của mình chìm vào bề khổ,không thể ngoi ngóc một chút hi vọng sống.Nhưng tôi vẫn không ghét tác phẩm này bởi tôi cảm thông với từng người.Nguyễn Thiệu Nam,anh đã chìm sâu trong thù hận quá lâu rồi,7 năm đủ để anh mọc lên những vẩy rồng róc bỏ tim gan và cả những cảm xúc cơ bản của con người,nói anh bằng cầm thú thì không sai.Vị Hi cô gái đơn thuần chất phát nhưng có thể nói thế giới cô đã chết từ lâu,cô chấp nhận phục vụ trong Tuyệt sắc, bởi cô không còn gì níu kéo,cô chỉ hi vọng sống từng ngày ấy nhưng đời éo le ông trời lại không toàn nguyện cho cô :)Nếu có quỷ dữ muốn lôi cô xuống thì Lăng Xuyên sẽ kéo cô lên.Tôi cực kì thích nhân vật nam này.Anh như là ánh sáng mặt trời,ấm áp,vui nhộn ,anh xoa dịu nổi đau,toàn tâm toàn ý chăm sóc cô.Nhưng ai mà không có yếu điểm chỉ tránh Thiệu Nam quá thông minh độc đoán để rồi mở ra một câu chuyện đau lòng đến thế....
-
Đau Đớn
Nguyễn Tuệ Nhi (26/04/2013)
Đồng ý0
Nếu nói về cảm giác sau khi đọc truyện, tôi nói nó là đau đớn!
Nếu hỏi Nguyễn Thiệu Nam có yêu Lục Vị Hy không, tôi trả lời là có! Thiệu Nam có yêu Vị Hy, yêu một cách sâu sắc. Đừng phủ nhận tình yêu của anh ấy dành cho Vị Hy, nếu không tại sao hết lần này đến lần khác anh kéo Vị Hy bằng được về bên mình, tại sao không từ thủ đoạn để có thể ôm được Vị Hy trong lòng. Có ai thấy sự dịu dàng của anh ấy bên Vị Hy không? Câu nói "Em là của tôi", "người đàn ông của em chỉ có thể là tôi", " chỉ có tôi mới có thể là chỗ dựa cho em",... không phải nói xuông, hết lần này đến lần khác anh thực hiện nó nhưng theo cách tàn khốc nhất.
Nguyễn Thiệu Nam yêu Vị Hy một cách sâu sắc, thật lòng nhưng cũng yêu bằng sự cay đắng và thù hận. Mối thù giết cha hại mẹ mãi mãi quanh quẩn trong đầu anh. Một sự cay động hiện rõ trong lời yêu, nhưng sự thật vẫn là sự thật, anh phải đối diện với nó. Họ yêu nhau nhưng định mệnh trớ trêu chia rẽ họ để hết lần này đến lần khác anh làm tổn thương người mình và cũng tự làm tổn thương mình
Lục Vị Hy - một cô gái can đảm, thông minh. Một cô gái yêu với một trái tim nói bỏng, thật thà, dâng hiến tất thảy chỉ để có được vòng tay ôm cô một cách vững chắc và dịu dàng, một cái lưng để cuộc đời bấp bênh của cô dựa dẫm. Nhưng nghiệt trái vẫn đeo bám, tình yêu biến thành trò chơi, tình yêu của người con gái ấy bị lợi dụng, thành một quân cơ trong sách lược trả thù. Đau đớn, phẫn uất đeo bám cuộc đời đem tối, cô không ngừng muốn bước ra ánh nắng nhưng bóng tối mãi đeo bám cô, từ ngày này qua ngày khác, làm khổ một cuộc đời người con gái. Bờ vai để cô dựa chỉ là ảo ảnh, bỗng chốc sụp đổ, cô lấy gì để chống, để dựa?
Cho đến khi Vị Hy quyết định xa anh, đem lòng yêu người con trai khác, lúc ấy Thiệu Nam mới hối hận. Sự cưỡng ép chỉ là về thể xác, anh mãi mãi không thể đoạt được tâm hồn cô, tâm hồn một thời nguyên sống, nguyện chết theo anh giờ đã bị chính tay anh bóp nát, vỡ vụn và rơi vãi. Ám ảnh đầy đọa trong cô là tình yêu thù hận đầy mình. Khi anh gây nên những vết thương cho cô thì có nghĩa cô đã không còn nguyên vẹn như ngày đầu
Những chương cuối là những chương tác giả không những đẩy nhân vật vào đường cùng bế tắc mà còn đẩy cả đọc giả vào sự căm phẫn bi hận không kém nhân vật. Mọi thù hận và đầy đọa được đẩy lên cao trào. Căm phẫn có, uất hận lại càng nhiều hơn. Nhân vật như bị đẩy vào đường cùng lối tận. Vì muốn có được người con gái mình yêu mà Nguyễn Thiệu Nam không ngừng thủ đoạn, sát hại không biết bao nhiêu người, còn Vị Hy với trái tim rỉ máu, dường như chỉ còn viết khóc và khóc. 3 năm đau đớn tôi luyện cô thành con người của thù hận. 3 năm chịu uất nhục để đến ngày cuối cùng ép Thiệu Nam tự vẫn cùng.
Kết thục không phải là sự luyến tiếc mà là bi thảm, day dứt đau đớn, bàng hoàng và cả sững sờ. Nó cho người nhiều cảm giác khác nhau, nhưng chung lại là căm phẫn và đau đớn!
Có lẽ chính cái kết SE đã để lại trong lòng người đọc cái tên "tuyệt sắc khuynh thành"... -
Quá ngược
Hoàng Nhi (26/02/2013)
Đồng ý0
Nếu nhìn bìa truyện sẽ thấy rất ấn tượng. Đây chính là lý do khiến mình mua quyển này. khi đọc xong, cảm giác đầu tiên là chán ghét cực độ. Không phải truyện dở, mà vì nó quá ngược và SE.
Nhân vật Nguyễn Thiệu Nam là một người cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ điên rồ. Vì lí do báo thù cho cha mẹ mà hành hạ người mình yêu nhất một cách không thương tiếc, không lương tâm.
Lục Hi thì là một cô gái từ nhỏ không hạnh phúc, gia đình không hạnh phúc, tình yêu cũng không hạnh phúc, nói đúng hơn là quá đau khổ. 2 lần yêu là 2 lần đau khổ.
Lạc Xuyên là người yêu hết mình nhưng cũng có bi kịch, vì yêu Lạc Hi và được cô đáp trả nên phải nhận lấy sự trả thù của Nguyễn Thiệu Nam.
Mình cảm thấy tình yêu trong truyện sao mà đau đớn quá. Khi Lạc Hi bên cạnh Nguyễn Thiệu Nam, chỉ có thể thấy tình yêu qua thù hận. Vì yêu nên hận, vì hận nên yêu. Khi Lạc Hi bên Lạc Xuyên, tình yêu lại cao thượng, chấp nhận từ bỏ để người mình yêu được yên bình.
Kết thúc truyện có thể coi là SE hoặc OE, đối với mình là SE nặng. Truyện phù hợp với bạn nào thích ngược thân, ngược tâm, SE .
-
Quá ngược
Bùi Linh (05/02/2013)
Đồng ý0
Đây là truyện quá ngược, mình không thích ngược tuy nhiên lại bị truyện này lôi cuốn vào. Đọc một mạch từ chiều tối đến 4h sáng, cầm sách lên là không thể bỏ xuống được.Mình không thể hiểu được vì sao Nguyễn Thiệu Nam lại trả thù Vị Hi một cách bệnh hoạn như thế. Sau khi đã trải qua cuộc trả thù điên cuồng như thế, những tưởng Vị Hi sẽ được sống và yêu Lạc Xuyên yên bình, nhưng Thiệu Nam lại bắt đầu với một cuộc trả thù tình ái điên cuồng khác. Kết thúc thật buồn, những người yêu nhau lại không thể ở bên nhau dù là thế giới bên kia. "Vũ Lạc Xuyên hạ, Bạch Lộ Vị Hi", mình đã bị ám ảnh mãi bởi câu này
-
Tiếc
Ngo Thanh Truc (21/01/2013)
Đồng ý1
đọc xong truyện này mình thấy rất buồn và day dứt, có những đoạn chỉ muốn vứt sách đi để không phải tiếp tục , quá đau thương và tuyệt vọng.
sao Phi Yên có thể viết được như vậy? tại sao để đến cuối cùng vẫn là 1 sự tiếc nuối
Mình chỉ cảm thấy tiếc cho cả 3 người...
Tiếc cho Nguyễn Thiệu Nam đã thay đổi hoàn toàn, chỉ coi trọng thù hận, ích kỷ, xảo trá và vô cảm, ngụy biện cho tất cả những sai lầm của mình, còn đổ tất cả lên đầu Vị Hi cho rằng như vậy là tình yêu đối với Vị Hi
Tiếc cho Lăng Lạc Xuyên yêu mà chưa tin người mình yêu, để rồi hối hận đã không thể cứu vãn được điều gì, tại sao anh tin lời Thiệu Nam, tại sao để những lời tử vi bói toán ám ảnh, khiến tình yêu bị lung lay như sụp đổ?
Tiếc cho Vị Hi vì quá hiểu Nguyễn Thiệu Nam nên bỏ lỡ cơ hội của chínn mình và những người thân . tiếc cho cô vì quá lo xa, lo đến mức khi chết vẫn tiếc nuối vì 3 chữ chưa thể nói ra.
Tại sao tác giả từ lúc đầu không để cho Lac Xuyên và Vị Hi đén với nhau? tại sao Nguyễn Thiệu Nam yêu mà lại có thể nhẫn tâm dày vò chà đạp người mình yêu như vậy? tại sao đến cuối củng cũng không thể cho mơ ước của Vị Hi được thực hiện? tại sao để Lạc Xuyên tiếp tục sống mà phải dau khổ đợi chờ 1 chuyện không có thực????
khi đọc đến đoạn Vị Hi mài cánh tay vào thành giường và cắn động mạch tự sát, mình sợ....quá đau lòng, con người khi không thể chịu đựng được nữa có thể làm hại đến ngay cả bản thân 1 cách tàn nhẫn như vậy ư? mình thấy thương cho Vị Hi , bị dày vò, chà đạp và hủy hoại trong tay người mình yêu, người mà từng là niềm hy vọng, là điểm dựa tinh thần giúp cô chống chọi trong 7 năm ròng bơ vơ.
có lẽ 1 thời gian nữa mình mới dám đọc lại truyện này vì mình vẫn chưa thoát ra được, tuy buồn nhưng rất đáng để đọc lần nữa.-
Trần Giang
Mình hoàn toàn đồng ý với bạn. truyện là bi kịch từ đầu đến cuối. cái kết
... Xem tiếp
Mình hoàn toàn đồng ý với bạn. truyện là bi kịch từ đầu đến cuối. cái kết của truyện thật tàn nhẫn. Vị Hi quyết định trả thù Nguyễn Thiệu Nam bằng cách thức đau khổ nhất. Nguyễn Thiệu Nam cuối cùng nhận ra mình đã đánh mất tình yêu của cô, nhẫn tâm hủy hoại cô mà tự tay bóp cò súng nhắm thẳng vào thái dương mình. Vị Hi bắt anh nhìn cô tự đầu độc, giết chết mình, nhìn cô lụi tàn trong vòng tay anh, nhưng bi kịch lên tới đỉnh điểm là ở việc Lạc Xuyên trở về. có lẽ ai cũng cho rằng, anh nên chết trong vụ phá nổ máy bay đó, ít nhất là Lạc Xuyên và Vị Hi còn có thể ở bên nhau dù ở thiên đường hay địa ngục. nhìn một người cao ngạo, từng một tay che trời, đã ba mươi mấy năm cuộc đời giờ lại ngây ngô như một đứa trẻ, không tự làm được gì, ngồi xe lăn, đòi chị gái mình đẩy đến nơi đầy ắp kỉ niệm của anh và cô, chờ đợi cô trở về, nhưng dù đầu óc đã không còn như người bình thường, anh vẫn biết cô mãi không trở về được nữa, chỉ là trốn tránh sự thật, chờ đợi trong tuyệt vọng
-
Trần Giang
Mình hoàn toàn đồng ý với bạn. truyện là bi kịch từ đầu đến cuối. cái kết
... Xem tiếp
-
Bi kịch
Đỗ Thu Huyền (17/01/2013)
Đồng ý0
Nếu độc giả là người yêu thích sự lãng mạn và mơ mộng thì không nên hi vọng vào quyển truyện này. Câu chuyện cuộc đời của Vị Hi quá bi kịch và đầy đau thương. Lần thứ nhất cô yêu sâu sắc một người con trai từ thuở nhỏ - Nguyễn Thiệu Nam, để rồi bị chính người đàn ông ấy lợi dụng và ruồng bỏ, mặc sống chết. Đến lần thứ hai, cô tha thứ và hi vọng vào tình yêu của Lăng Lạc Xuyên, nhưng đáng tiếc lại bị người khác cài bẫy và gây chia rẽ. Tác giả quá bất công với Vị Hi, khi sống cô không có được tình yêu trọn vẹn, đến khi cô tìm đến cái chết để hi vọng đến được với người đàn ông cô yêu thì nơi ấy lại không có anh. Cô chết mà không biết được rằng Lăng Lạc Xuyên vẫn còn sống và vẫn đang chờ đợi cô trong tiềm thức.
Cả câu chuyện đầy đau khổ và nước mắt, nhưng không quá phi lý. Chỉ tiếc rằng cuộc đời của Vị Hi không có được một hạnh phúc ngắn ngủi mà trọn vẹn.
Nếu bạn là fan trung thành của những truyện "ngược" thì đây là lựa chọn không tồi. Còn nếu bạn yêu thích sự nhẹ nhàng và hi vọng vào một cái kết Happy Ending thì tôi nghĩ bạn nên suy nghĩ lại. -
Tác phẩm hơi bi kịch hóa nhân vật
Phan Ngọc Mai (27/12/2012)
Đồng ý0
Nói thực là sau khi mua cuốn sách này về mình đã có đôi chút thất vọng. Mình quyết định mua cuốn sách này khi nghe mọi người giới thiệu rằng cuốn này "ngược" lắm, bi kịch lắm. Khi đọc xong thì đúng là rất ngược, rất bi kịch nhưng có cảm giác tác giả cố tình làm quá lên, thành ra thiếu tính loic và thực tế.
Đọc cuốn này làm mình liên tưởng đến những bộ truyện "ngược" cổ đại, khi nam chính là những anh vương gia hay hoàng đế nghĩ ra đủ trò kinh khủng để "ngược " nữ chính. Tuyệt sắc khuynh thành cũng vậy, nhưng theo mình, đành rằng thời xưa, vua chúa là nhất, nữ chính thường khó lòng phản kháng hay chạy thoát thì trong Tuyệt sắc khuynh thành, giữa thời hiện đại, nữ chính hoàn toàn có nhiều cách để thoát khỏi nam chính, tuy nhiên mình có cảm giác nữ chính cố tình đâm đầu vào nam chính để bị "ngược". Nhân vật nam thì thật kinh khủng, yêu theo kiểu 1 tình yêu méo mó, điên loạn, giở nhiều trò khủng khiếp hành hạ nữ chính. Theo quan điểm của mình, đúng là nam chính có 1 mối thù to lớn đối với gia đình nữ chính, nhưng với thân thế và hoàn cảnh của nữ chính thì ko đáng phải chịu sự trả thù như vậy.
Đây là một vài ý kiến cá nhân của mình. Có thể với nhiều bạn yêu thích truyện "ngược" đây là một truyện khá là đáng đọc bởi vì có thể coi cuốn này là một cuốn tận cùng của bi kịch. ^^ -
Từ Bi Kịch Đến Bi Kịch !!
Lâm Y Bình (29/11/2012)
Đồng ý0
Thật sự không dám tin là trong tiểu thuyết ngôn tình lại có một nam chính như Nhuyễn Thiệu Nam. Dùng thủ đoạn độc ác để đạt được lợi ích của mình. Anh ta cứ nói là mình yêu Lạc Vị Hi, nhưng anh thật sự chẳng yêu ai cả, ngoài chính bản thân anh. Anh chỉ là luyến tiếc tình yêu của Vị Hi lúc cô 14 tuổi và 7 năm tình yêu cô dành cho anh. Sau tất cả những việc anh làm, khi cả thế giới này không còn ai tin tưởng được nữa, anh lại nhớ tới tình yêu của cô. Anh rất là ít kỷ khi không thể buông tay tha cho cô đến với người đàn ông khác, thứ anh không có thì người khác cũng không thể có và rồi sẽ tự tay anh huỷ hoại nó. Đúng vậy, anh đã thành công hết. Anh cũng gặp lại được Vị Hi năm 14 tuổi ấy, ngây thơ thuần khiết với tình yêu đầu trao cho anh.
Lục Vị Hi, ai cũng nghĩ cô yếu đuối, dễ tin nhưng cô lại mạnh mẽ, thông minh hơn bất cứ ai. Cô đóng kịch, giả vờ còn xuất sắc hơn Nguyễn Thiệu Nam. Cô là người anh đã bỏ qua nhưng lại là đối thủ mạnh nhất của anh, người sẽ tiễn đưa anh về miền kí ức ấy. Dù vậy cô bất lực khi không thể bảo vệ được những người xung quanh mình. Cuộc đời cô giống như cuộc đời của mẹ mình, phải sống chung với người đàn ông mình không yêu. Đó là sự dằn vặt, đau khổ, tuyệt vọng, đau đớn cả thể sát lẫn tâm hồn cô. Cứ ngỡ sẽ được hạnh phúc với tình yêu đích thực của đời cô.........nhưng mọi thứ đã quá muộn !
Tất cả rồi cũng kết thúc, cuộc chiến của 2 gia tộc Lục-Nguyễn sẽ không còn nữa, không còn ai phải bày mưu tính kế, không còn ai phải trả giá, không còn sự oán hận, chết chóc. Tất cả đã chấm dứt thật sự !
Tại sao tác giả lại để Lăng Lạc Xuyên ở lại? Sao không để anh mãi mãi ở cùng Vị Hi. Hay cứ cho 2 người gặp lại nhau dù chỉ ở bên nhau được một thời khắc ngắn, phải để cho Lạc Xuyên nghe được 3 chữ ''em yêu anh'' từ Vị Hi chứ...........Tất nhiên cuộc đời gì có chuyện viên mãn như vậy. Nhưng mình thật sự bị ám ảnh bởi bức tranh vẽ ánh hoàn hôn ngoài cửa sổ chiếu lên bông hoa Triều Ảnh trên lưng anh. Ngày hôm ấy, tình yêu say mê cuồng nhiệt của hai con người lúc ấy. Có lẽ tác giả giữ lại anh, giữ lại nhân chứng lịch sử cho một thời tuổi trẻ của họ. Anh đã nói là sẽ đợi cô, vâng, anh sẽ đợi cô mãi mãi như vậy.
Cả 3 người đều đã được sống trong thế giới mà họ mong muốn nhất !!
Mình cứ nghĩ truyện của Tân Di Ổ là đau thương nhất, phức tạp nhất, đã có vài cuốn mình không dám đọc lại lần thứ 2. Nhưng bây giờ Phi Yên lại làm mình có cảm giác nhứt nhói, bị luỵ với số phận nhân vật trong tác phẩm của cô. Mình sẽ không thể đọc lại cuốn này lần nữa, nó quá u ám và bi kịch. Nhưng rất đáng để đọc, dù chỉ một lần.
Mình nhận xét cách thành văn của người dịch chưa được trôi chảy cho lắm, vài chỗ câu văn còn lủng củng, không được mạch lạc. Tuy nhiên vì cốt truyện đã quá hay, không làm mất đi dụng ý của tác giả nên vẫn có thể cho qua được. -
Tình yêu và thù hận
Nguyen Jerry (28/11/2012)
Đồng ý0
Đây là cuốn sách lần đầu tiên tôi đến với ngôn tình, thực sự bản thân tôi bị cuốn vào câu truyện ngay từ những câu chữ đầu tiên. Truyện đan sen giữa hận thù và tình yêu, dày vò nhau yêu nhau để rồi làm nhau tan nát.
Vị Hi nhân vật nữ chính quả thực là "hồng nhan bạc phận" nàng đẹp làm gì, mong manh làm gì để người đàn ông ấy đùa giỡn tình cảm của nàng rồi làm nàng đau khổ. Nửa đầu cuốn sách tôi cứ nghĩ nàng có một tình yêu thật đẹp, bạn bè tôi thì lại nói sách buồn, tôi thực sự cũng đã đặt một dấu chấm hỏi. Tuy nhiên, đọc đến giữa đâu truyện thì té ra chỉ là hận thù chỉ là lừa gạt nhau, lợi dụng tình yêu của Vị Hi để đạt được mục đích trả thù.
Nhưng rồi tác giả ác quá khi không cho nàng một hạnh phúc mới bên người đàn ông thương nàng là Lăng Lạc Xuyên kia. Kết thúc với hình ảnh của Như Phi cô bạn thân của Vị Hi, đưng giữa trời mà tiếc cho mối tình của Vị Hi và Lăng Lạc Xuyện.
Là con trai nhưng đọc cuốn tiểu thuyết này cũng đã làm tôi buồn, làm tôi xót xa cho người con gái ấy. Bỏ qua cuốn tiểu thuyết này thì thực sự là sự đáng tiếc. -
"Vũ Lạc Xuyên Hạ-Bạch Lộ Vị Hi".
hoàng thanh hà (03/10/2012)
Đồng ý1
Mình đã từng đọc rất nhiều truyện ngôn tình của TQ, đến với nhiều tác giả miêu tả tình cảm từ lãng mạn ngọt ngào đến đắng cay chua chát. Nhưng thực sự Tuyệt sắc khuynh thành ám ảnh mình rất nhiều.
Có nhiều độc giả khi đọc tác phẩm này của Phi Yên đều rất tâm đắc đọc đi đọc lại rất nhiều lần. Với mình, cái khiến bản thân day dứt nhất là tình yêu của Vị Hi. Sự mộc mạc, chân thực đến thô ráp trong tình yêu của cô khó tìm được ở những tiểu thuyết lãng mạn như thế này. Đi đến từng trang viết của Phi Yên, dường như người đọc không chỉ nhỏ lệ mà còn thấy khó thở, quằn quại cùng với trái tim của nhân vật. Những lúc bạn nghĩ rằng tác giả chắc chắn sẽ viết như vậy thì Phi Yên chắc chắn sẽ làm điều ngược lại. Tác giả không sợ nhân vật của mình bị tổn thương sâu sắc mà sẵn sàng đẩy họ đến cái bi kịch nhất của 1 cuộc đời con người. Và thực sự thứ khiến người ta sợ nhất ở đây tình yêu của Nguyễn Thiệu Nam.
Cái kết là thứ mà mình hận tác giả nhất. Để Lạc Xuyên sống là 1 sự tàn nhẫn vô cùng, tàn nhẫn với cả Vị Hi, tàn nhẫn với cả những người đọc yêu Lạc Xuyên. Nếu theo lẽ thường cái chết là tận cùng của nỗi đau thì ở Tuyệt sắc khuynh thành Vị Hị hận không thể chết càng nhanh càng tốt.
Đóng lại tác phẩm, thứ cứ vang vọng mãi là câu nói của Lạc Xuyên "Vũ Lạc Xuyên Hạ-Bạch Lộ Vị Hi".....
Thực sự đây là một tác phẩm đáng giá với bạn đọc -
Đau khổ và nặng nề nhưng lại vô cùng sâu sắc
Nguyễn Huyền (25/09/2012)
Đồng ý0
Mình đã khóc khóc cạn nước mắt khi đọc cuốn truyện này. Từ cảm giác thương hại, đáng sợ lại cảm thấy vô cùng khâm phục ý chí và sức sống mạnh mẽ của Vị Hi. Mình không nghĩ sẽ có người thứ hai kiên cường như vậy, càng không nghĩ sự trả thù của cô ấy lại kinh khủng như vậy. Cô tự hủy hoại bản thân mình để trả thù Nguyễn Thiệu Nam, tình yêu cô dành cho anh ta đã chết, chết từ ba năm trước rồi.
Có lẽ bản thân Nguyễn Thiệu Nam cũng yêu cô rất nhiều nhưng chính vì lòng thù hận đã xâm chiếm lấy tất cả, anh ta không nhận ra điều này để khi vuột mất khỏi tầm tay mới nhận ra tình cảm dành cho Vị Hi thì trái tim của cô đã dành cho Lăng Lạc Xuyên. Để rồi Nguyễn Thiệu Nam lại dùng mọi thủ đoạn để giành lại cô nhưng vậy thì sao? Anh ta có thể giành lại được thể xác của cô nhưng trái tim cô đã chết từ lâu rồi
Lăng Lạc Xuyên cũng là một con người đáng thương, anh yêu Vị Hi nhưng lại không dám tin tưởng tình cảm của Vị Hi dành cho mình, để rồi khi nhận ra thì đã muộn.
Khi đọc xong, mình cảm thấy trái tim như có một vết cứa vừa sâu vừa dài. Yêu hận đan xen, để cuối cùng nhận ra thì đã không kịp không thể quay ngược thời gian nữa rồi
Sẽ là một thiếu sót nếu bạn bỏ qua cuốn truyện này! -
"Triều Ảnh"
Nguyễn My (22/09/2012)
Đồng ý1
Một tác phẩm hay của Phi Yên. Dịch thuật cũng mượt mà, nhưng mình ấn tượng nhất là là bìa sách. Hoa "Triều Ảnh" nở rộ.
Nói về tác phẩm này, khi đọc luôn có cảm giác như đọc lại một "Gấm Rách" của Phỉ Ngã Tư Tồn nhưng Phi Yên lại tạo ra Vị Hi mạnh mẽ quá, chẳng còn gì để mất nên bản thân cô ấy hết lần này đến lần khác lại vùng dậy, lại bò ra khỏi cái hố tử thần mà gai góc sống tiếp. Phi Yên lại viết ra được một Nguyễn Thiệu Nam tuyệt tình, điên cuồng, ti bỉ, thủ đoạn nhưng xét cho cùng vẫn là si tình quá mức. Rồi Phi Yên lại chấp bút vẽ ra Lăng Lạc Xuyên, chàng trai như mưa rơi xuống đồng bằng, tươi vui, trẻ trung, chân tình nhưng luôn ẩn giấu nét buồn và bi kịch. Ba nhân vật, bị dòng đời vùi dập theo những cách riêng, tàn nhẫn bắt họ vào con đường cùng.
Sẽ có người thắc mắc, Nguyễn Thiệu Nam có yêu Vị Hi không? Chắc chắn là có. Lại có người sẽ nghĩ, thật ra Thiệu Nam chỉ là con quỷ đội lốt người đam tâm chiếm đoạt mọi thứ" . Đúng rằng Thiệu Nam là con quỷ, anh ta biết yêu đấy chứ, yêu rất sâu đậm nhưng anh ta không hiểu được cách yêu của loài người. Chỉ biết yêu như một con quỷ, giữ chặt người mình yêu bên người, yêu ích kỉ, tàn ác. Anh ta cũng biết đấy chứ, biết mình quỷ dữ, cũng mong muốn được quay về ngày xưa, trở về cái thời là anh chàng Thiệu Nam mặc áo sơ mi trắng với tâm hồn trẻ con chỉ có yêu thương, nhưng tất cả đã là quá muộn. Sau cùng, khi đã tự tay bóp chết toàn bộ hi vọng của tương lai, Thiệu Nam chỉ còn biết tìm đến cái chết để giải thoát cho bản thân. Có lẽ cuộc đời của Thiệu Nam chỉ toàn là những chữ "nhưng" muộn màng.
Thành phố nơi họ sinh sống là thế giới thu nhỏ, là xã hội hiện thực sẵn sàng chà đạp lên kẻ yếu, tôn vinh kẻ mạnh và luôn chực chờ dẫm nát những kẻ sa cơ. Thê nên Thiệu Nam mới từng nói, muốn được sống ở cao nhất để biết con người nhỏ bé thế nào. Nhưng giữa tất bật, khổ đau đời thường đâu đấy vẫn tồn tại Như Phi/Trì Mạch kiên cường, Vị Hi gai góc, Lạc Xuyên ấm áp. Lạc Xuyên sẽ chờ Vị Hi cả đời bằng cả con tim... -
Quá nặng nề!
Mia Hoàng (20/09/2012)
Đồng ý0
Thật sự mình không có một chút phút giây yên bình nào khi đọc "Tuyệt sắc khuynh thành"! Từ đầu chí cuối, mình luôn cảm thấy chấn động, bị dội trước những tình tiết dồn dập không có điểm dừng!
Đây không phải là tác phẩm bạo lực như kiểu đầu rơi máu chảy, nhưng cam đoan là có những chi tiết sẽ khiến bạn loạn hết nhịp tim bình thường!
Thiệu Nam, đến giờ mình cũng không hiểu là con người đó có thật lòng với Vị Hi hay không nữa!?! Nếu như thật sự có tình yêu, ngay lúc Vị Hi bị bắt, hắn nhẫn tâm đến vậy?! Người ta nói yêu quá hóa điên, mình thấy hắn không phải là hóa điên nữa rồi, mà còn kinh khủng hơn cả điên. Trạng thái của hắn dường như đã mất hết chữ "người" chỉ còn là một thú hoang dại, ranh mãnh, đáng sợ!
Chỉ tiếc cho Lạc Xuyên... Có lẽ những giây phút Vị Hi ở bên Lạc Xuyên là những lúc mình cảm thấy thư giãn nhất! Nhưng đó lại là lúc mình thấy ít chân thực nhất! Tình yêu của Lăng Lạc Xuyên bắt đầu từ bao giờ? Có lẽ là từ sự thương hại và cảm giác tội lỗi. Nhưng ít ra, sau đó hắn cũng rất thật lòng yêu Vị Hi đến nỗi không dám động chạm gì đến cô ấy. Tình yêu của Lạc Xuyên thật sự rất chân thành và cảm động.
Chỉ có riêng nhân vật Vị Hi là mình cảm thấy cứ nhàn nhạt, không hiểu do cơ thể yếu đuối hay tính cách được xây dựng mờ nhạt nữa...
Dù sao đi nữa, câu chuyện này đúng là quá sức chịu đựng cho bất kỳ ai trông chờ một câu chuyện bình thường, giản dị. Lần đầu biết đến Phi Yên, và mình nghĩ cô ấy đã để lại cho mình một ấn tượng khá tốt về phong cách và cách xây dựng câu chuyện của mình. Bảo đảm bạn sẽ không bao giờ đoán ra được điều gì sắp xảy ra cho nhân vật. Đó là điều mà mình nghĩ rằng mình thích nhất ở câu chuyện này!
Thêm nữa, giấy của cuốn sách này khá thú vị, ngà ngà vàng. Bìa sách đơn giản nhưng sang trọng, thu hút người đọc.
Với tất cả những ưu điểm trên, mình cho rằng "Tuyệt sắc khuynh thành" không phải chỉ gò bó trong thang điểm 5 sao ít ỏi này được!-
Từ Ngọc Phương Khanh
Thiệu Nam có yêu Vị Hi, nếu không đã ko bao bọc, che chở và tranh giành
... Xem tiếp
Thiệu Nam có yêu Vị Hi, nếu không đã ko bao bọc, che chở và tranh giành Vị Hi từ tay Lạc Xuyên. Chính là vì ko nghĩ rằng ngoài mình ra còn có người khác xứng đáng với cô ấy. Chỉ tiếc rằng giữa hai người có một hố sâu thù hận quá lớn. Nếu là mình thì mình ko thể yên lòng thư thái mà yêu người con gái của kẻ thù được.
-
Từ Ngọc Phương Khanh
Thiệu Nam có yêu Vị Hi, nếu không đã ko bao bọc, che chở và tranh giành
... Xem tiếp
-
Ngược luyến tàn tâm
Từ Ngọc Phương Khanh (18/09/2012)
Đồng ý0
Tuyệt sắc khuynh thành. ban đầu mua cũng vì lời tựa hấp dẫn và bìa sách đẹp. Mở ra đọc thì đầy những bất ngờ. Tưởng rằng Thiệu Nam yêu Vị Hi thật lòng , sẵn sàng quên đi hận thù mà sống trọn vẹn với Vị Hi. Ngờ đâu tất cả chỉ là giả dối. Toàn bộ câu chuyện đầy rẫy bất ngờ ko đoán trước được. Ngay đến trang cuối cùng mà vẫn còn ngỡ ngàng. Phi Yên có bút lực rất tốr. Ngôn ngữ mượt mà, mạcch chuyện chặt chẽ kịch tính.
Ba con người này nếu ko quá mù quáng có lẽ đã ko phải đau khổ đến như vậy. Nếu nửa năm trước Thiệu Nam chấp nhận buông tay để Vị Hi đến với LẠc Xuyên, có lẽ chuyện đã có một kết cuộc khác. Nhưng đáng tiếc thay, vì quá yêu àm trở nên ích kỷ, tàn bạo. Thiệu NAm lại tiếp tục ra tay, khiến cho câu chuyện lại nổi sóng. Nếu LẠc Xuyên ko vì ghen tuông mà mù quáng có lẽ đã ko sập bẫy của Thiệu Nam. "bẫy do anh giăng, mắc hay ko là tùy thuộc vào họ" Đáng tiếc LẠc Xuyên lại chọn tin người ngoài chứ ko tin Vị Hi nên mới đem về kết cuộc đau lòng.
-
Đánh mất cả thế giới...
Ngân Vũ (16/09/2012)
Đồng ý0
Đọc "Tuyệt sắc khuynh thành", tự dưng trong tôi xuất hiện một cảm giác vô cùng sợ hãi. Thì ra trong tình yêu, con người đối xử với nhau tàn nhẫn như vậy. Mà bản thân tôi, còn không dám cá cược rằng Nguyễn Thiệu Nam khi gặp lại Lục Vi Hi có thực sự yêu cô không, hay chỉ coi cô như một công cụ để trả thù, coi cô là một trong những kẻ thù không đội trời chung. Vì thế, anh ta mang tình yêu và thể xác cô ra làm trò đùa, tính toán rồi giả vờ như mình thực sự yêu cô. Khá khen thay cho Nguyễn Thiệu Nam, anh ta không những lừa được Vị Hi mà còn lừa được cả đọc giả. Tôi còn tưởng rằng, dù thù hận như thế nào, nhưng có lẽ Nguyễn Thiệu Nam còn yêu Vị Hi, yêu sâu sắc như cô đã từng yêu anh trong suốt 7 năm trời. Đã bao nhiêu lần tôi tự hỏi trái tim Nguyễn Thiệu Nam làm bằng gì vậy? Lương tâm của anh ta có phải đã bị thù hận ăn sâu rồi không? Vị Hi, cô ấy chỉ không may là con gái họ Lục thôi, chứ cô đâu có làm hại gì đến anh? Người cha tàn ác, rắn độc của cô hại cả gia đình anh, rồi cũng lần lượt khiến gia đình mình từng người từng người chết một, mà có lẽ người đau đớn nhất là Vị Hi. Tình yêu với Nguyễn Thiệu Nam khiến cô phải trả giá quá nhiều. Yêu quá, cô cũng dần trở nên mê muội, giao cả cuộc đời cho anh, rồi cũng mất tất cả. Nguyễn Thiệu Nam, anh ta đã đẩy cô đến cái chết, vô tình như vậy, "diệt cỏ tận gốc" là thế đấy! May thay, cái sức sống trong Vị Hi lại vô cùng mãnh liệt. Cô bước ra từ cái chết, một lần nữa trở lại với cuộc sống, dù không thể nói được nữa, tiềm thức cũng lúc nhớ lúc không. Gặp lại Lăng Lạc Xuyên-kẻ đã đẩy cô vào vòng tay của Nguyễn Thiệu Nam là một sự thay đổi cuộc đời cô. Anh như một tia nắng ấm áp trong cuộc đời lạnh lẽo của cô. Thích rồi yêu, những tưởng hạnh phúc sẽ đến với cô, nhưng Nguyễn Thiệu Nam nào có để cô yên. Luôn tìm cách li gián họ, khiến cho Lạc Xuyên hiểu lầm cô rồi đánh mất cô. Anh ta còn tàn nhẫn hơn nữa khi hành hạ Vị Hi. Con quái vật ấy chẳng có nhân tính nữa, cầm thú, còn hơn cầm thú. Ít nhất cô cũng đã từng yêu anh, ít nhất nhà họ Lục cũng đã trả đủ cho anh rồi thì cớ gì anh lại đem cô ra như một thứ trò chơi, một kẻ nô lệ thỏa mãn thú tính và dục vọng của mình? Giết cả nhà cô, giết người đàn ông cô yêu nhất, từ ấy trong cô mới dậy lên sự trả thù. Có lẽ, khi nghe tin Lăng Lạc Xuyên chết thì cô cũng đã chết rồi. Lục Vị Hi lúc ấy chỉ còn một cái xác đầy lòng thù hận và sự tuyệt vọng thôi. Đến cuối cùng, cô khiến Nguyễn Thiệu Nam phải tự kết thúc cuộc đời mình bằng chính nỗi đau và đánh cược cả tính mạng mình. Thế mới biết sự trả thù của phụ nưc Bọ Cạp mới đáng sợ làm sao. Thực ra, trước đây, đối với sự tàn độc của Nguyễn Thiệu Nam, cô không hề có ý định trả thù nhưng khi anh ta hại Lạc Xuyên, cô mới liều mình dùng tất cả để trả thù cho anh. Tình yêu cô dành cho Lạc Xuyên đã gửi gắm tất cả trong bức họa cô vẽ về anh. Cô ra đi, như một sự giải thoát cho một kiếp người khổ đau, như để tìm lại tình yêu muộn màng của chính mình. Ở một nơi nào đó rất xa, liệu cô có thấy người đàn ông cô yêu và yêu cô đang chờ đợi cô, dẫu là vô vọng, nhưng có lẽ anh sẽ chờ, chờ cả đời, cho đến khi gặp lại cô...
Nguyễn Thiệu Nam chắc chắn có yêu Vị Hi, nhưng anh ta dường như nhận ra qua muộn. Anh ta chết nhưng đáng thương thay, tình yêu của Vị Hi, anh ta đã đánh mất từ 3 năm trước đó rồi.
Còn Lăng Lạc Xuyên, cuộc đời về sau của anh chỉ có sự chờ đợi, chờ một người con gái anh đã vụt mất chỉ trong một khoảnh khắc. Người đàn ông hào hoa phong lưu ngày nào giờ đây lại ngây ngốc nhìn vào một khoảng không vô định, tìm kiếm một bóng hình từ lâu đã khảm sâu trong trái tim mình. Anh may mắn hơn, vì Vị Hi đến cuối cùng vẫn luôn yêu anh...
Hai người đàn ông, xét đến cùng, dù họ thế nào đi chăng nữa, cũng đã đánh mất thế giới của mình, bởi thế giới ấy vì có Vị Hi mà tồn tại... -
Vũ Lạc Xuyên Hạ, Bạch Lộ Vị Hi
Nguyễn Châu (06/09/2012)
Đồng ý2
Sau Tào Đình, Tân Di Ổ thì Phi Yên là tác giả thứ 3 đã khiến mình khóc khi đọc truyện :((
Đảm bảo rằng đa số mọi người khi xem phần tóm tắt đều nghĩ rằng đây là 1 chuyện tình đầy trắc trở nhưng có một happy-endding. Thử đọc rồi bạn sẽ " ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa ". Tác giả dẫn dắt câu chuyện theo phong cách cũ nhưng nội dung sẽ khiến bạn không thể đoán biết được kết cục.
Tình yêu, hận thù đan xen vào nhau. Mở đầu cứ tưởng là tình yêu không ngờ chỉ toàn thù hận, tiếp theo thì đầy hạnh phúc nhưng cũng kết thúc trong đau thương. Cả câu truyện thấm đầy máu và nước mắt của cả 3nv. Nếu Vị Hi và Thiệu Nam chịu buông tay, quên đi quá khứ, trân trọng hạnh phúc trước mắt, thì mọi chuyện sẽ rất dễ dàng. Ân đền oán trả, đấu đá lẫn nhau, đáng thương nhất là Lăng Lạc Xuyên :((
Nói thật đây là một trong số những tiểu thuyết mà nếu bỏ qua có lẽ bạn sẽ hối tiếc.
Phần gửi nhận xét
- NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
- - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
- - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
- - Tiêu chí duyệt nhận xét:
- • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
- • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
- • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
- • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
- Thông tin thêm
Đang tải...