Mỗi tuần, suốt một năm, một ông lão hơn tám mươi tuổi dắt cháu gái mười tuổi đến bảo tàng, đứng yên trước một bức tranh và cùng nhau… nhìn lâu hơn bình thường. Trước nguy cơ sẽ vĩnh viễn mất đi thị lực, Mona buộc phải học cách lưu giữ thế giới không chỉ bằng đôi mắt đang mờ dần, mà bằng “đôi mắt tâm hồn” mà ông ngoại Henry kiên nhẫn mở ra cho cô. Đôi mắt của Mona vì thế không chỉ là một tiểu thuyết về nghệ thuật, mà là lời khơi gợi dịu dàng: Trong nhịp sống gấp gáp này, chúng ta đã thực sự “thấy” cuộc đời mình đến đâu?
Những điểm chính
- “Đôi mắt của Mona” là hành trình ông ngoại Henry dẫn cháu gái Mona đi qua 52 tác phẩm nghệ thuật trước nguy cơ mù lòa.
- Là bài học sâu sắc về cách chuyển từ “nhìn” sang “thấy”, cảm nhận nghệ thuật không chỉ bằng mắt mà bằng cả tâm hồn.
- Lồng ghép kiến thức lịch sử nghệ thuật qua những cuộc đối thoại tự nhiên, giúp người đọc tiếp cận dễ dàng mà không khô khan.
- Nghệ thuật trong truyện không phải phép màu chữa bệnh mà là niềm an ủi, giúp nhân vật đối diện nỗi sợ và tìm thấy sự kết nối.
- Với nhịp truyện chậm, giàu đối thoại, tác phẩm phù hợp với độc giả yêu thích văn học chiêm nghiệm, giàu suy tư.
1. Giới thiệu chung về sách Đôi mắt của Mona
- Tên sách: Đôi mắt của Mona
- Tác giả: Thomas Schlesser
- Thể loại: Tiểu thuyết văn học nghệ thuật
- Nội dung chính: Nhân vật trung tâm là Mona, cô bé 10 tuổi bất ngờ trải qua 63 phút mù lòa, đứng trước nguy cơ mất thị lực vĩnh viễn. Ông ngoại Henry lập ra nghi thức: Mỗi thứ tư trong 52 tuần, dẫn Mona đến ba bảo tàng lớn ở Paris. Hai ông cháu đứng trước từng tác phẩm, quan sát lâu hơn bình thường và trò chuyện về bức tranh, cuộc đời họa sĩ cùng câu hỏi riêng của Mona.
2. Tác giả và hành trình sáng tạo của ông
Thomas Schlesser sinh năm 1977 tại Pháp, là sử gia nghệ thuật, giảng viên và nhà quản lý văn hóa. Ông hiện giữ vị trí giám đốc Quỹ Hartung-Bergman, nơi bảo tồn di sản của họa sĩ Hans Hartung, đồng thời giảng dạy lịch sử nghệ thuật tại École Polytechnique. Trước khi viết tiểu thuyết, ông đã xuất bản khoảng 15 cuốn sách chuyên khảo về nghệ thuật, được đánh giá cao trong giới học thuật.
Xuất thân học thuật khiến Schlesser có xu hướng nhìn nghệ thuật trong bối cảnh xã hội và lịch sử, tránh xem kiệt tác như vật thiêng, mà luôn gắn với đời sống của người tạo ra nó. Ở Đôi mắt của Mona, kiến thức hàn lâm được “làm mềm” bằng giọng kể trầm tĩnh, thông qua đối thoại giữa ông và cháu, giúp những khái niệm như trường phái, thời kỳ nghệ thuật trở nên dễ chạm hơn.
Ý tưởng cho cuốn tiểu thuyết xuất phát từ trăn trở: Làm sao để một đứa trẻ, thậm chí có thể mất thị lực, vẫn tiếp cận được cái đẹp? Thay vì viết một giáo trình mỹ thuật, Schlesser chọn hình thức tiểu thuyết, tạo ra nhân vật Mona và ông ngoại Henry như hai người dẫn đường. Câu chuyện gia đình, bệnh tật, nỗi sợ mất mát giúp lịch sử nghệ thuật bớt xa lạ, trở thành phông nền cho hành trình trưởng thành của một cô bé.
3. Nội dung và cốt truyện chính
3.1. Khởi đầu: 63 phút mù lòa và liệu pháp khác lạ
Mona, cô bé 10 tuổi, bất ngờ trải qua 63 phút mù lòa, khiến các bác sĩ bối rối và cảnh báo khả năng suy giảm thị lực dài hạn. Gia đình rơi vào trạng thái hoang mang: Mẹ lo chạy chữa, bố tội lỗi và bế tắc, ông ngoại Henry đối diện nỗi sợ theo cách riêng.
Henry, vốn gắn bó với tranh và bảo tàng, lập “liệu pháp bảo tàng” kéo dài một năm, dẫn Mona đến các kiệt tác, giúp cô ghi nhớ ánh sáng và cảm xúc. “63 phút mù lòa” trở thành ngưỡng cửa mở ra phần còn lại của cuốn sách, nhắc người đọc về tính tạm bợ của giác quan và việc trân trọng ánh sáng hiện có.
3.2. 52 tuần – 52 bức tranh: Từ nhìn đến thấy
Mỗi tuần, hai ông cháu tham quan ba bảo tàng lớn ở Paris, đứng lâu trước từng bức tranh, trò chuyện về tác phẩm, họa sĩ và cảm nhận riêng của Mona. Cô được khuyến khích nói ra cảm nhận, không cần đúng hay sai, còn Henry cung cấp bối cảnh và mở rộng suy nghĩ.
Qua từng chi tiết, Mona học cách kết nối “nhìn” và “thấy”, từ mô tả bề mặt chuyển sang cảm nhận nỗi sợ, niềm vui, lòng biết ơn. Người đọc trải nghiệm song song cùng hai ông cháu, vừa nghe đối thoại, vừa tự ngắm tranh, gần gũi như tour bảo tàng cá nhân.

3.3. Gia đình, bệnh tật và những bóng mờ
Ở nhà, Mona đối diện lịch khám dày đặc, lời trấn an vụng về và sự im lặng trong bữa ăn. Bố nghi ngại liệu pháp nghệ thuật, nhưng dần nhận ra nó giúp con bình tĩnh hơn, giảm cơn hoảng loạn khi thị lực chập chờn.
Quan hệ giữa Henry và gia đình xuất hiện vết rạn nhỏ: Khác biệt thế hệ, cách hiểu nghệ thuật, cách chấp nhận bệnh tật. Mona học cách đối diện nỗi sợ, dùng tranh để nói về cảm giác bất lực, từ đó độc giả thấy rõ cách cả gia đình xử lý khủng hoảng.
3.4. Ánh sáng, bóng tối và lựa chọn cuối
Càng về cuối, khả năng thị lực của Mona giảm, các buổi khám khẩn trương hơn, Henry già yếu nhưng vẫn kiên nhẫn dẫn cháu đi bảo tàng. Nhịp truyện chậm rãi, các câu hỏi trở nên trực diện: Cái chết, tự do lựa chọn và ý nghĩa cuộc sống nếu mất thị lực.
Kết thúc mở, không phép màu, nhấn mạnh ánh sáng bên ngoài có thể giảm, nhưng ánh sáng nội tâm vẫn tăng. Biểu tượng ánh sáng – bóng tối giúp người đọc hiểu cách mỗi người xử lý nỗi sợ, vô thường và sống sâu sắc hơn.

4. Điểm nhấn và giá trị nổi bật
4.1. Nghệ thuật như niềm an ủi, không phải phép màu
Trong sách, tranh vẽ không làm mắt Mona hồi phục, không xóa đi mọi khổ đau, nhưng đem lại cảm giác được hiểu và đồng hành cùng nỗi sợ. Mỗi kiệt tác gắn với vết thương hoặc câu hỏi đời người, giúp cô và độc giả học cách nhìn nhận bóng tối. Niềm an ủi nằm ở việc không ai cô độc trong trải nghiệm mong manh, nỗi đau trở thành chất liệu để nhận ra vẻ đẹp khác.
4.2. Cầu nối mềm mại giữa văn chương và lịch sử nghệ thuật
Cuốn sách giới thiệu tác phẩm như “nhân vật” với đời sống riêng, xen giữa tranh kinh điển và những tác giả ít được nhắc tới. Kiến thức về trường phái và bối cảnh được lồng tự nhiên qua lời giải thích của Henry, gắn với cảm xúc Mona, giúp người đọc dễ tiếp cận lịch sử nghệ thuật mà không áp lực phải hiểu hết.

4.3. Triết lý “nhìn” và “thấy”: bài học về nhận thức
Mona học cách chuyển từ “nhìn” bề ngoài sang “thấy” – chú ý, suy nghĩ và đồng cảm với tác phẩm, từ đó hiểu hơn về chính mình. Người đọc cũng được nhắc về cách tiêu thụ hình ảnh hàng ngày, dừng lại để quan sát kỹ, học được bài học sâu hơn từ những khoảnh khắc tưởng chừng bình thường.
4.4. Phong cách viết chậm rãi, giàu đối thoại
Nhịp truyện đều, ít cao trào, tập trung vào đối thoại giúp cuốn sách dễ đọc và cảm nhận tự nhiên. 52 chương giống một năm lịch, mỗi buổi tham quan là nhịp cảm xúc bền bỉ, thấm dần, thay vì bùng nổ rồi tắt, tạo trải nghiệm đọc gần gũi, sâu sắc và bền lâu.

5. Mua sách Đôi mắt của Mona chính hãng tại Tiki
Tiki là điểm đến đáng tin cậy để bạn sở hữu Đôi mắt của Mona với chất lượng tốt nhất. Khi đặt mua cuốn tiểu thuyết tâm lý này trên Tiki, bạn hoàn toàn có thể yên tâm về nguồn gốc và chất lượng sản phẩm.
Đặt mua trên Tiki, bạn có thể yên tâm vì:
- 100% Sách chính hãng: Đảm bảo nguồn gốc xuất xứ từ các nhà xuất bản uy tín.
- Đổi trả dễ dàng: Hỗ trợ đổi trả miễn phí nếu sách bị lỗi in ấn, rách, hỏng trong quá trình vận chuyển.
- Dịch vụ tận tâm: Giao hàng nhanh chóng, đóng gói cẩn thận để sách đến tay bạn trong tình trạng hoàn hảo nhất.
- Hoàn tiền 200%: Nếu phát hiện hàng giả, hàng nhái, đảm bảo quyền lợi tối đa cho người mua.

6. Một số câu hỏi liên quan
6.1. Đôi mắt của Mona có khó đọc nếu tôi không rành về hội họa?
Không. Mặc dù chứa nhiều tác phẩm, tác giả và khái niệm nghệ thuật, sách được truyền tải qua lời trò chuyện giữa ông và cháu nên rất đời thường. Kiến thức được chia nhỏ, lồng vào cốt truyện, không yêu cầu bạn phải có nền tảng mỹ thuật. Bạn hoàn toàn có thể đọc như một tiểu thuyết gia đình, khi hứng thú thì tra thêm tranh trên Internet hoặc ngắm tranh in trong sách.
6.2. Sách này có phải self-help chữa lành không?
Đây là tiểu thuyết hư cấu, không phải sách self-help. Tác giả không đưa ra danh sách lời khuyên, không bắt bạn phải “tích cực lên”. Tuy nhiên, hành trình đối diện nguy cơ mất thị lực, đối thoại với nghệ thuật và người thân của Mona mang lại cho nhiều độc giả cảm giác được xoa dịu, được đồng hành. Nếu bạn thích kiểu chữa lành nhẹ nhàng, thông qua câu chuyện, cuốn sách khá phù hợp.
Xem thêm:
- Review sách Bố Con Cá Gai: Bản trường ca đẫm nước mắt về tình cha
- Review sách Hoàng Tử Bé: Cuốn sách nhỏ cho người lớn từng là trẻ con
- Review A Little Life: Vết sẹo đẹp đẽ không bao giờ lành
Đôi mắt của Mona là hành trình một năm của cô bé đứng trước nguy cơ mất thị giác, được ông ngoại dắt đi giữa những dãy hành lang bảo tàng để học cách nhìn lại thế giới và chính mình. Cuốn sách kết hợp tự nhiên giữa tiểu thuyết gia đình, kiến thức lịch sử nghệ thuật và suy tư triết học về mất mát, giới hạn, tự do.




