Nếu đã từng thấy cái tên Haruki Murakami trên kệ sách với những tiểu thuyết dày cộp, có lẽ bạn sẽ bất ngờ khi biết ông từng viết một cuốn nhật ký rất mỏng về chuyện chạy bộ và kỷ luật sống. Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ không ồn ào khẩu hiệu, không dạy bạn tăng tốc trong 30 ngày, mà chỉ kiên nhẫn kể lại hành trình một người bình thường đi bộ, rồi chạy, rồi biến những bước chạy đều đặn thành bệ đỡ cho cả một đời viết. Nếu bạn đang phân vân có nên dành thời gian cho cuốn sách nhỏ nhưng nhiều lớp suy tư này, phần review dưới đây sẽ giúp bạn hình dung khá rõ trước khi quyết định bấm “mua”.
1. Giới thiệu chung về sách Tôi nói gì khi nói về chạy bộ
- Tên sách: Tôi nói gì khi nói về chạy bộ
- Tên gốc: 走ることについて語るときに僕の語ること
- Tác giả: Haruki Murakami – nhà văn Nhật Bản nổi tiến
- g đã có nhiều tác phẩm bán chạy ở quốc tế
- Thể loại: Tự truyện, tiểu luận cá nhân, tản văn
- Năm xuất bản bản gốc: Năm 2007 (bản tiếng Việt được phát hành sau)
Tác phẩm được viết trong giai đoạn Murakami đã có nhiều năm tham gia marathon (chạy đường dài 42,195 km) và cả triathlon (ba môn phối hợp gồm bơi, đạp xe, chạy), ghi lại trải nghiệm thể chất và tinh thần của ông tại Nhật Bản và nhiều nơi trên thế giới.
Sách không phải dạy về kỹ thuật chạy mà là suy ngẫm về sự kỷ luật, sự bền bỉ, sức khỏe tinh thần. Tác phẩm còn cho thấy giới hạn bản thân và cô đơn, từ đó chạy bộ đã trở thành hình ảnh ẩn dụ cho cách Murakami sống và viết.

2. Tác giả và hành trình sáng tạo
Haruki Murakami sinh năm 1949 tại Kyoto, lớn lên ở Kobe và sau này sống chủ yếu tại Tokyo. Trước khi trở thành nhà văn toàn thời gian, ông từng là chủ quán bar jazz, sống trong không khí nhạc, thuốc lá và cuộc trò chuyện đêm dài. Chính giai đoạn này cho ông vốn sống phong phú, khả năng quan sát tinh tế các kiểu người – chất liệu quan trọng trong nhiều tiểu thuyết về sau.
Bước ngoặt đến khi Murakami ngoài 20 tuổi, trong một lần xem bóng chày, ông bất chợt nghĩ “mình có thể viết tiểu thuyết”. Từ ý nghĩ đó, ông bán quán bar, rút khỏi những cuộc vui ồn ào, chuyển sang nhịp sống kỷ luật: viết lách mỗi ngày, tự mình xây dựng “nghề nghiệp” nhà văn. Sau một thời gian, ông nhận ra cơ thể vốn quen thức khuya và ít vận động bắt đầu “xuống cấp”, khó tập trung lâu trước bàn viết. Chạy bộ – một môn thể thao đơn giản, không cần sân bãi, không cần đồng đội – trở thành lựa chọn phù hợp để ông chủ động rèn luyện.
Phong cách viết của Murakami trong các tiểu thuyết thường pha trộn hiện thực với yếu tố siêu thực, nhiều hình ảnh biểu tượng, nhịp kể chậm mà ám ảnh. Nhưng trong Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ, ông gần gũi hơn, “đời” hơn: giọng kể như một cuốn nhật ký thành thật về những buổi chạy, những cuộc đua, những cơn đau cơ, những suy nghĩ về tuổi tác và giới hạn. Bên cạnh đó, sách đặt cạnh các tác phẩm như Rừng Nauy, Kafka bên bờ biển, 1Q84 sẽ tạo thành cái nhìn khá toàn diện về cả thế giới hư cấu lẫn đời sống thực của Murakami.

3. Nội dung và cốt truyện chính
Vì đây là sách tự truyện – tiểu luận, không có cốt truyện theo kiểu truyền thống, phần này tập trung vào các mảng nội dung chính mà Murakami triển khai.
3.1. Những bước chạy đầu tiên và quyết định đổi đời
Murakami kể về thời điểm ông rời quán bar để trở thành nhà văn: đó không phải quyết định bốc đồng, mà là một chuỗi chọn lựa rút bớt ồn ào khỏi cuộc sống. Khi bắt đầu ngồi viết mỗi ngày, ông sớm nhận ra cơ thể mình không đủ khỏe cho một lịch trình sáng tạo dài hơi. Những thói quen cũ như thức khuya, tiêu thụ nhiều rượu và thuốc lá khiến ông nhanh mệt, khó tập trung.
Từ đó, ông chọn chạy bộ như một bước “tái cấu trúc” bản thân. Những buổi chạy đầu tiên rất bình thường, thậm chí vụng về: chạy quanh nhà, thở dốc, đau chân. Nhưng cùng với sự kiên trì, quãng đường ngày càng dài hơn, hơi thở đều hơn. Murakami không tô vẽ khoảnh khắc “giác ngộ” nào, mà cho thấy mọi thứ bắt đầu từ những bước nhỏ, lặp đi lặp lại. Chạy bộ dần trở thành phần không thể thiếu trong đời sống: nếu không chạy, ông thấy cả ngày “lỏng” ra, thiếu điểm tựa.
3.2. Marathon, thử thách và các cuộc đối thoại với giới hạn
Trong sách, Murakami dành nhiều trang để kể về những cuộc marathon cụ thể: đường chạy ven sông, các cuộc đua ở Mỹ, ở Nhật, cả một lần tham gia ultramarathon (chạy siêu dài, thường hơn 42,195 km) mà ông xem là một trong những trải nghiệm khắc nghiệt nhất đời. Độc giả được đi qua từng đoạn đường với ông: từ hào hứng lúc xuất phát, qua đoạn giữa mỏi mệt, đến lúc cơ thể gần như chỉ còn vận hành bằng ý chí.
Ở mỗi cuộc đua, Murakami luôn trở lại câu hỏi: “Mình đang cố gắng đến mức nào?”, “Giới hạn của mình ở đâu?”. Thành tích không phải là mục tiêu duy nhất. Điều ông quan tâm là cảm giác có thể nhìn thẳng vào mình và nói: “Tôi đã tập luyện đủ, tôi đã làm hết sức”. Những lần kết quả không như mong đợi, ông cũng không đổ cho thời tiết hay tuổi tác, mà quay lại với câu trả lời kinh điển: “Tập luyện không đủ”. Đây là cách ông đối thoại với thất bại: không phủ nhận cảm xúc thất vọng, nhưng không để nó biến thành lý do buông xuôi.
3.3. Chạy bộ và viết lách – hai đường ray song song
Một mảng nội dung thú vị là cách Murakami mô tả mối liên hệ giữa chạy bộ và viết lách. Ông vẽ ra một lịch trình rất cụ thể: sáng dậy sớm, ngồi viết vài tiếng trong trạng thái tập trung cao, chiều ra đường chạy một quãng cố định, tối đọc sách hoặc nghe nhạc, đi ngủ sớm. Nghe qua thì đơn giản, nhưng việc duy trì như vậy hàng chục năm là một nỗ lực không nhỏ.
Theo Murakami, cả viết lách và chạy bộ đều là “môn thể thao đường dài”. Bạn không thể đo kết quả của một trang viết hay một buổi chạy đơn lẻ, mà phải nhìn cả quá trình. Có những ngày mọi thứ rất trôi chảy, có những ngày cả viết lẫn chạy đều nặng nề. Nhưng ông tin rằng chỉ cần giữ nhịp, không bỏ cuộc, những “ngày tệ” sẽ tự động được trung hòa bởi số ngày đủ tốt. Chạy bộ cũng tạo ra một khoảng trống tinh thần đặc biệt: khi chạy, ông cố gắng “không nghĩ gì”, để đầu óc nghỉ ngơi khỏi những câu chữ, và chính trong sự rỗng đó, nhiều ý tưởng lại âm thầm hình thành.
3.4. Tuổi tác, cô đơn và sự hòa giải với bản thân
Ở phần sau của sách, Murakami nói nhiều hơn về tuổi tác và sự chậm lại không thể tránh. Ông nhận thấy tốc độ chạy giảm, thành tích không còn được như trước dù vẫn tập luyện nghiêm túc. Thay vì cố chấp níu giữ thời đỉnh cao, ông học cách đặt lại mục tiêu: thay vì “phá kỷ lục cũ”, ông nhắm đến việc chạy đều, kết thúc cuộc đua trong trạng thái ít tổn hại nhất cho cơ thể.
Cùng với đó là những suy nghĩ về cô đơn. Murakami tự nhận mình là người không ngại ở một mình, thậm chí cần cô đơn để viết và để chạy. Trên đường chạy, ông hầu như luôn một mình giữa thời tiết, nhịp thở và tiếng bước chân. Trong phòng làm việc, ông cũng một mình với trang giấy trắng. Sự cô đơn này không u tối, mà là khoảng trống cần thiết để ông hiểu rõ hơn mình đang muốn gì, đang làm gì. Dần dần, sách dẫn người đọc đến một trạng thái hòa giải: chấp nhận giới hạn, chấp nhận bất công, và tiếp tục làm việc mỗi ngày theo cách nghiêm túc nhất mình có thể.
4. Điểm nhấn và giá trị nổi bật
4.1. Sách về chạy bộ nhưng là “giáo trình” kỷ luật sống
- Không có giáo án chạy, không nói về pace (tốc độ trung bình trên mỗi km) hay kỹ thuật chuyên sâu, Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ tập trung vào thái độ với việc mình làm.
- Chạy bộ xuất hiện như một ví dụ rất “đời”: đều đặn, nhàm chán, đôi khi đau, đôi khi muốn bỏ. Murakami không tô màu nó thành thứ gì hào nhoáng.
- Qua những đoạn kể chân thực, người đọc thấy rõ cách ông xem việc chạy – và cả việc viết – như lời cam kết với chính mình: đã chọn thì làm cho đến nơi đến chốn, để khi nhìn lại không phải day dứt vì đã “làm nửa vời”.
- Tinh thần “chạy đường dài” đó có thể áp dụng vào bất cứ hành trình nào: học ngoại ngữ, theo đuổi nghề nghiệp, xây dựng một mối quan hệ, bắt đầu chăm sóc sức khỏe.
4.2. Bức chân dung Murakami rất đời thường
- Nếu ở các tiểu thuyết, Murakami hay ẩn sau lớp nhân vật, biểu tượng, thì ở đây ông xuất hiện trực diện: một người đàn ông trung niên, rồi lớn tuổi, đang cố gắng từng ngày.
- Người đọc thấy một Murakami không thần thánh: đau chân, nản lòng, có lúc thất bại trong cuộc thi, có những lần tự trách mình vì tập không đủ.
- Điều này khiến cuốn sách trở thành chiếc cầu nối tốt cho những ai vốn “ngại” thế giới văn chương phức tạp của ông. Bạn có thể bắt đầu từ cuốn sách mỏng này, để thấy đằng sau những trang văn nổi tiếng là một lịch trình rất bình thường: dậy sớm, viết, chạy, ăn, ngủ.
- Bức chân dung đó mang lại cảm giác: nếu một nhà văn nổi tiếng thế giới cũng chỉ dựa vào chăm chỉ và kỷ luật, có lẽ mình cũng có thể làm gì đó cho riêng mình, dù không nhất thiết phải viết hay chạy.
4.3. Giọng văn chậm, đều, thích hợp cho đọc chậm và suy ngẫm
- Murakami viết cuốn này bằng giọng kể trầm, nhiều đoạn giống như đang nói chuyện với một người bạn thân, không lên gân, không triết lý hóa quá mức.
- Mỗi chương có thể đọc riêng như một bài tản văn, rất hợp để đọc từng chút một – buổi sáng trước khi bắt đầu ngày mới, hoặc buổi tối trước khi đi ngủ.
- Cảm giác đọc giống như đi bộ: không gấp gáp, nhưng nếu bạn đi cùng ông đến cuối sách, sẽ thấy một bức tranh đủ sáng rõ về kỷ luật sống và cách đối diện với bản thân.
- Nhược điểm là nhịp điệu chậm có thể khiến một số người đọc quen với self-help “nhiều tip nhanh” cảm thấy thiếu cao trào, ít “bí kíp rõ ràng”. Đây là điểm cần lưu ý để tránh kỳ vọng sai.
4.4. Giá trị thực tế cho người chạy bộ và người làm việc trí óc
- Với người chạy bộ:
- Sách giống một “nhật ký đồng cảm”: bạn sẽ thấy lại cảm giác lười trước buổi chạy, nỗi sợ dốc dài, niềm vui nhỏ khi hoàn thành quãng đường đã đặt ra.
- Murakami nhấn mạnh vai trò của chạy bộ với sức khỏe tinh thần: giúp đầu óc trong trẻo, cảm xúc ổn định, bớt cáu gắt, bớt mệt mỏi.
- Những chia sẻ về tuổi tác, chấn thương, sự chấp nhận khi thành tích giảm dần cũng rất thực tế với người chạy lâu năm.
- Với người làm việc trí óc:
- Cuốn sách như một minh chứng sống cho mối liên hệ giữa vận động thể chất và hiệu suất công việc. Để viết đều, ông cần một cơ thể đủ khỏe, đủ dẻo dai cho việc ngồi hàng giờ.
- Người làm việc văn phòng, sáng tạo, học thuật có thể thấy mình trong những đoạn nói về sự trì trệ do thiếu vận động.
- Sách không cố gắng “dạy” bạn cách quản lý thời gian, nhưng lịch trình của Murakami là một ví dụ cụ thể khá dễ tham chiếu: chia ngày thành khối, ưu tiên công việc quan trọng nhất vào lúc đầu óc minh mẫn, để thể thao như cột trụ cân bằng.
5. Trích dẫn ấn tượng trong Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ
- “Tôi chỉ tính rằng, dù sao, vì thất bại không phải là cái mình muốn chọn, nên tôi phải làm hết sức mình.”
- “Tôi là kiểu người phải tận tâm tận lực với bất cứ cái gì mình làm… Nếu thất bại, tôi có thể chấp nhận. Nhưng tôi biết rằng nếu mình làm mọi việc nửa vời và rồi chẳng đi tới đâu, tôi sẽ luôn luôn hối tiếc.”
- “Đời cơ bản là không công bằng. Nhưng ngay cả trong một tình huống bất công, tôi nghĩ vẫn có thể tìm thấy một kiểu công bằng nào đó.”
- “Khi chạy tôi tự nhủ mình hãy nghĩ đến một dòng sông. Và mây. Nhưng cơ bản thì tôi không nghĩ đến một cái gì cả… Tất cả những gì tôi làm là cứ chạy trong cái rỗng không tự tạo, ấm cúng, sự tĩnh lặng hoài niệm của riêng mình.”
- “Có ba lý do khiến tôi thất bại. Tập luyện không đủ. Tập luyện không đủ. Và tập luyện không đủ.”

6. Đối tượng phù hợp và lời khuyên đọc sách
- Người mới đọc thể loại này:
- Muốn tìm một cuốn sách tự truyện nhẹ nhàng, dễ đọc, không nặng lý thuyết.
- Đang quan tâm tới xây dựng thói quen mới: chạy, đọc, học, làm việc kỷ luật hơn.
- Gợi ý: nên đọc chậm, mỗi ngày 1–2 chương, vừa đọc vừa nghĩ về hành trình riêng của mình.
- Độc giả đã đọc Murakami lâu năm:
- Muốn hiểu rõ hơn con người thật phía sau các tiểu thuyết giàu biểu tượng.
- Tìm thêm “mảnh ghép” để lý giải sức bền sáng tạo và nhịp sống đặc biệt của ông.
- Gợi ý: đọc đan xen với một tiểu thuyết Murakami bất kỳ để thấy sự “đối thoại” giữa đời sống thật và thế giới hư cấu.
- Phụ huynh hoặc người mua làm quà:
- Phù hợp tặng cho người đang tập chạy, chuẩn bị chạy marathon, hoặc vừa bắt đầu xây dựng lối sống lành mạnh.
- Hợp với sinh viên, người mới đi làm đang loay hoay với câu hỏi: nỗ lực và tài năng quan trọng thế nào.
- Gợi ý: có thể kèm theo một đôi tất chạy, chiếc sổ nhỏ để người nhận tự ghi lại hành trình của mình – rất “tone sur tone” với tinh thần sách.
- Nhóm độc giả đặc thù phù hợp:
- Người làm sáng tạo, nhà văn, biên tập, freelancer cần tìm một nhịp sống kỷ luật hơn.
- Người từng trải qua giai đoạn kiệt sức, muốn tìm lại cân bằng giữa cơ thể và tinh thần.
- Người đang ở “ngưỡng chuyển” (đổi nghề, sang giai đoạn mới) và cần một cuốn sách trầm tĩnh để nhìn lại ưu tiên của mình.

7. Mua sách Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ chính hãng tại Tiki
Tiki là địa chỉ hàng đầu để mua sách trực tuyến uy tín, nơi bạn có thể sở hữu những cuốn sách chất lượng cao với giá tốt nhất. Với một cuốn sách thiên về trải nghiệm cá nhân và suy ngẫm như Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ, chất lượng in, giấy, mực, độ rõ của chữ ảnh hưởng trực tiếp đến cảm hứng đọc và thói quen gạch chân, ghi chú của bạn. Trên Tiki, thông tin về nhà xuất bản, đơn vị phát hành, dịch giả, hình ảnh bìa được hiển thị minh bạch, giúp bạn yên tâm chọn đúng bản in bản quyền, tránh rủi ro mua phải sách lậu mờ chữ.
Tiki cam kết mang đến trải nghiệm mua sắm an tâm tuyệt đối với: 100% Hàng chính hãng. Tiki xác thực nguồn gốc 100% sản phẩm. Được mở hộp kiểm tra khi nhận hàng. Cam kết hoàn tiền 200% cho hàng giả. Đổi trả dễ dàng trong khung giờ đúng hẹn.
8. Các câu hỏi liên quan
8.1. Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ là sách chạy bộ hay sách phát triển bản thân?
Đây là một cuốn tự truyện – tiểu luận cá nhân. Chạy bộ là “sân khấu chính”, nhưng điều Murakami muốn nói sâu hơn là kỷ luật, bền bỉ, sức khỏe tinh thần và cách đối diện với bất công, thất bại. Sách không đưa ra công thức phát triển bản thân, mà kể câu chuyện một cuộc đời được xây dựng bằng những bước chạy đều.
8.2. Không chạy bộ có nên đọc cuốn sách này không?
Hoàn toàn nên. Chạy bộ ở đây có thể xem như ẩn dụ cho bất kỳ thói quen hay đam mê bạn muốn gắn bó dài hạn. Nếu bạn đang tìm một cuốn sách chậm rãi, giúp mình nghĩ nghiêm túc hơn về nỗ lực, kỷ luật và ưu tiên trong cuộc sống, bạn vẫn nhận được rất nhiều giá trị dù chưa từng chạy một kilomet nào.
8.3. Sách có khó đọc như tiểu thuyết Murakami không?
Đây thuộc nhóm dễ đọc nhất của Murakami. Không có giếng sâu, mèo biết nói hay những lớp siêu thực phức tạp, mà là những đoạn kể gần như nhật ký, rất trực diện. Mỗi chương ngắn, có thể đọc rời, phù hợp cả với người mới bắt đầu làm quen với văn chương Murakami.
8.4. Sách có phù hợp cho người mới bắt đầu chạy bộ không?
Có, nếu bạn không tìm một giáo trình kỹ thuật mà muốn một người đi trước kể thật về hành trình của mình. Sách giúp bạn hình dung rõ cảm giác thực tế của chạy đường dài, những giai đoạn chán nản, cách điều chỉnh kỳ vọng khi tuổi tác tăng lên, và cách xem chạy bộ như phần tự nhiên trong đời sống chứ không phải nghĩa vụ ép buộc.

Xem thêm:
- Review sách Có ai giữ giùm những lãng quên của Jun Phạm
- Review sách Không Phải Sói Nhưng Cũng Đừng Là Cừu: Sống khôn ngoan giữa đời
- Review sách Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu: Lời thức tỉnh thanh xuân
Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ là cuốn sách mỏng, nhịp chậm, nhưng đủ bền để ở lại lâu trong cách ta nghĩ về nỗ lực và kỷ luật. Thông qua những bước chạy đều đặn, Murakami cho thấy một cuộc đời không dựa vào phép màu mà vào việc sống nghiêm túc với lựa chọn của mình. Nếu bạn đang tìm một cuốn sách giúp mình bình tĩnh sắp xếp lại ưu tiên, làm quen với khái niệm “chạy đường dài” trong cả công việc lẫn cuộc sống, đây là lựa chọn rất đáng dành thời gian. Khi đã sẵn sàng đồng hành cùng Murakami trên hành trình ấy, bạn có thể an tâm chọn mua sách chính hãng tại Tiki để trải nghiệm đọc được trọn vẹn và lâu bền đúng tinh thần cuốn sách.




