Đi Qua Thương Nhớ
Click vào ảnh để phóng to

Đi Qua Thương Nhớ

Top 30 bán chạy tháng này Đứng thứ 28 trong Top 30 bán chạy tháng này

Giá bìa: 45.000 ₫

Tại Tiki: 31.000 ₫ (Đã có VAT)

Tiết kiệm: 14.000 ₫ (31%)

Viết nhận xét để tặng Tiki Xu

- Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.

- 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.

- Tiêu chí duyệt nhận xét:

  • • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
  • • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
  • • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
  • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.

Đổi trả trong vòng 15 ngày

Thông tin & Khuyến mãi

  • Với mỗi 100.000đ trong đơn hàng, quý khách được tặng 300 Tiki Xu. Chi tiết

    Áp dụng đối với sản phẩm SáchQuà tặng và Thời trang. Với sản phẩm Điện tửGia dụng, mỗi 100.000đ được tặng 100 Tiki Xu.

  • Dùng mỗi 2.000 Tiki Xu khi thanh toán, quý khách được giảm 10.000đ
  • Đăng ký dịch vụ BookCare để được bọc plastic đến 99% sách tại Tiki.vn
Số lượng:

Đang tải...

Khách hàng mua sách này thường mua

Nguyễn Phong Việt sinh Năm 1980 tại Tuy Hoà, Phú Yên (cựu học sinh chuyên ban Nguyễn Huệ). Thành viên Hội bút Vòm Me Xanh - Báo Mực Tím. Biệt danh Me Quê (1998, Bút trưởng năm 2002). Ba lần đoạt giải thưởng Bút mới của báo Tuổi trẻ. Tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ - Tin học Thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Content Manager của ... Xem các sách của Nguyễn Phong Việt

Đi Qua Thương Nhớ

*
Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ!
*
Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?
*
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương…
*
Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…
*
Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…
*
Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…
*
Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…
*
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…
*
Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

23/1/2009

Nguyễn Phong Việt

Tác giả:

Nguyễn Phong Việt sinh Năm 1980 tại Tuy Hoà, Phú Yên (cựu học sinh chuyên ban Nguyễn Huệ).

Lĩnh vực sáng tác: thơ, văn.

Thành viên Hội bút Vòm Me Xanh - Báo Mực Tím. Biệt danh Me Quê (1998, Bút trưởng năm 2002). Ba lần đoạt giải thưởng Bút mới của báo Tuổi trẻ.

Tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ-Tin học Thành phố Hồ Chí Minh.

Hiện là phóng viên mảng Văn hoá-Nghệ thuật báo Mực tím thuộc Thành đoàn Thành phố Hồ Chí Minh.

Nhà thơ trẻ gốc Phú Yên đang làm sôi sục giới trẻ yêu thơ trong cộng đồng mạng, mang lại cho thơ một lượng độc giả giàu tiềm năng, và hơn hết, anh đang góp phần chứng minh rằng thơ vẫn có sức sống mãnh liệt bằng tâm thế và vẻ đẹp riêng mình giữa thời đại bùng nổ nhiều loại hình công nghệ giải trí.

Tài năng và khiêm tốn, nỗ lực làm việc và sáng tạo hết mình, nhà thơ trẻ Nguyễn Phong Việt được Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đề cử tham dự Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 8.

Thông Tin Chi Tiết

Công ty phát hành Phương Đông
Nhà xuất bản NXB Văn Học
Trọng lượng vận chuyển 350 grams
Kích thước Đang cập nhật
Ngày xuất bản
SKU 8936047862429
Danh mục Sách Văn Học - Tiểu Thuyết

Sách cùng tác giả

Khách Hàng Nhận Xét

  • Đánh Giá Trung Bình

    4.5/5

    (90 nhận xét)
    • 5 sao
      49% Complete
      44
    • 4 sao
      37% Complete
      33
    • 3 sao
      6% Complete
      5
    • 2 sao
      6% Complete
      5
    • 1 sao
      2% Complete
      2
  • Chia sẻ nhận xét về sản phẩm

Gửi nhận xét của bạn

Gửi nhận xét của bạn về Đi Qua Thương Nhớ với mọi người:

  • 1. Đánh giá của bạn về sản phẩm này:
  • NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
  • - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
  • - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
  • - Tiêu chí duyệt nhận xét:
    • • Tối thiểu 100 từ, viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
    • • Nội dung là duy nhất và do chính người gửi nhận xét viết.
    • • Hữu ích đối với người đọc: nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
    • • Không mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
  • Thông tin thêm
  • Đỗ Thùy Dương

    đến từ Hà Nội

    Tôi vốn không thích đọc thơ, bởi thấy nó khó hiểu và cảm xúc quá mà tôi không thể thấm được. Nhưng thực sự tập thơ này cho tôi một cái nhìn khác rất mới mẻ và khác biệt. Từng bài thơ như là những trải nghiệm của tác giá về tình yêu của chính mình và để rồi nhận ra một điều : Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau...
    Tập thơ này đã lôi cuốn tôi một cách kì lạ, khiến tôi luôn có cảm giác man mác buồn, có cảm giác tôi như trải nghiệm một tình yêu. Thơ Phong Việt, nhẹ nhàng mà sâu lắng...
    1 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
    • Bùi Phước Tuân

      đến từ Hồ Chí Minh

      Đã mua cuốn sách này vào ngày 02/01/2014
      Mình vẫn hay làm thơ và đọc thơ, yêu những vần thơ gieo một cách nhẹ nhàng, vương vương cảm xúc. Tiêu đề "Đi qua thương nhớ" của cuốn sách đã rất lôi cuốn mình. Song thể thơ tự do của Việt đã khiến mình rất khó để đồng cảm, để đắm chìm vào những nhịp nhàng của dòng thơ lâu nay mình vẫn đọc. Mình đã cố gieo vần, cố gieo nhịp, song không thể làm những câu thơ của Việt bớt cứng nhắc hơn. Đến với thể thơ tự do là một quyết định khá táo bạo, bởi nó khá kén độc giả, đây là điều đáng khen ở Việt. Tuy thế, những câu thơ nhiều khi quá dài, làm mình mất nhịp và hụt những cảm xúc đang đắm chìm. Mặc dù là thơ tự do nhưng mình hi vọng Việt sẽ mang đến cho thơ của mình những ràng buộc nhất định, những ràng buộc có thể khéo léo đến nỗi làm cho cả người đọc lẫn tác giả cảm thấy tự do hơn. Chúc Việt thành công!
      1 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
      • Đặng Thị Ngọc Linh

        đến từ Hồ Chí Minh

        Tôi vô tình sở hữu quyển sách thơ này. Ban đầu cứ nghĩ nó là truyện ngắn - tản văn như bao nhiêu quyển sách có tựa đề "từa tựa" thế. Quyển sách thơ đầu tiên tôi đọc. Dường như mỗi bài thơ là 1 cuộc đời được đúc kết cô đọng. Không phải là những mẫu câu chuyện, những cảm xúc trong một khoảnh khắc nào đó, mà là cả đời người. Tôi không thể đọc như những quyển sách văn học tôi từng đọc, lướt rồi mường tượng, bởi ẩn chứa sau những câu chữ ngắn gọn ấy là cả 1 hàm ý sâu xa mà dường như quên 1 dòng là lãng quên cả khoảng trời rộng lớn. Nhiều khi tôi phải đọc đi đọc lại mới hiểu hết ý nghĩa 1 bài thơ. Quyển sách văn học đầu tiên cho tôi cảm giác cuộc sống không màu hồng và tình yêu không chỉ có mơ mộng. Tôi thích những câu chuyện tình của tác giả, qua đó, tôi không còn trông chờ vào kết thúc có hậu nữa, tôi chỉ muốn biết thực tế cuộc sống mang lại điều gì. Nghe có vẻ bi quan, nhưng 2 từ "thực tế" cũng phũ phàng lắm rồi :)
        1 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
        • Hồ My

          đến từ Hồ Chí Minh

          Thích nhất là đoạn này trong tập "Đi Qua Thương Nhớ":
          "Ngày một người tìm thấy một con người
          mưa nắng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa đâu
          những ngón tay xòe ra đã có những ngón tay đan vào vừa khít
          thức dậy mỗi buổi sớm mai và biết cảm giác bình yên là như thế nào trong ánh mắt
          khi gối đầu lên cánh tay hay những lần choàng tay ngang ngực
          cuộc đời đâu chỉ đẹp trong những giấc mơ…
          ...
          Ngày một người tìm thấy một con người
          sẽ là ngày hai con người cùng từ chối một nỗi đau!"

          Nguyễn Phong Việt cứ như là hiểu thấu tấm lòng của người ta vậy. Đọc mà cứ tưởng mình là người trong ấy. Cảm xúc và kí ức ngày xưa cứ tràn về qua từng trang giấy. Nỗi đau, nụ cười và những vết chai sần trong lòng cứ hiện lên rõ ràng nhưng theo một cách nhẹ nhàng, chỉ gợi chứ không xoáy vào làm ta đau.

          Đọc xong tự nhiên cảm thấy mình thoáng ra. Buồn nhưng lòng lại lặng sóng. Theo một lẽ tự nhiên nào đấy, ta bỗng lý giải được vì sao ngày xưa ta lại đau và ngốc nhiều đến vậy...
          5 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
          • Vân Nguyễn

            đến từ Đồng Nai

            Thực mà nói, đối với tôi, tác phẩm nà chẳng có gì hay cả. Nó không giống văn xuôi, mà cũng chẳng ra thơ. Nó trơn tuột, phẳng lì và không hề có tí nhịp điệu nào. Nếu nói thơ tự do phải như thế thì tôi xin dẫn chứng: bài nhớ rừng của Thế Lữ, hay Lịch sử quê hương của Huỳnh Văn Nghệ, hoặc Vội vàng của Xuân Diệu... có nhịp điệu, lên xuống, cảm xúc. Có lẽ tôi lỗi thời quá nên không thể cảm nhận cái hay của thơ hiện đại, hoặc lẽ cái cảm xúc của tác giả chưa chạm đến tim tôi. Tôi chỉ thích đọc những bài thơ có câu cú, ý nghĩa rõ ràng, chứ không phải một đoạn văn cứ bấm xuống dòng mà thành thơ. Tôi không thích tác phẩm này.
            7 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
            • Vân Nguyễn

              Vân Nguyễn

              đến từ Đồng Nai

              Thực mà nói, đối với tôi, tác phẩm nà chẳng có gì hay cả. Nó không giống văn xuôi, mà cũng chẳng ra thơ. Nó trơn tuột, phẳng lì và không hề có tí nhịp điệu nào. Nếu nói thơ tự do phải như thế thì tôi xin dẫn chứng: bài nhớ rừng của Thế Lữ, hay Lịch sử quê hương của Huỳnh Văn Nghệ, hoặc Vội vàng của Xuân Diệu... có nhịp điệu, lên xuống, cảm xúc. Có lẽ tôi lỗi thời quá nên không thể cảm nhận cái hay của thơ hiện đại, hoặc lẽ cái cảm xúc của tác giả chưa chạm đến tim tôi. Tôi chỉ thích đọc những bài thơ có câu cú, ý nghĩa rõ ràng, chứ không phải một đoạn văn cứ bấm xuống dòng mà thành thơ. Tôi không thích tác phẩm này.
              7 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
              • Du Ca

                Du Ca

                đến từ Bình Định

                Mua cuốn này cũng mấy tháng rồi, nhưng chưa đọc liền. Mấy hôm nay trời mưa mưa, tâm trạng nên lấy ra đọc thử. Đọc được nhiều giới thiệu khen hay trên mạng, nhưng mà khi đọc được tác phẩm này mình lại chẳng thấy đọng lại mấy cảm xúc trong mình. Có lẽ giữa mình và thơ của Nguyễn Phong Việt không có tiếng nói chung. Thể thơ tự do tuy nó có thể viết rõ ra được suy nghĩ của tác giả, nhưng lại có một đặc điểm là nó thiếu đi sự tinh tế, xúc tích và đẹp trong lời thơ hay ý thơ. Điều này mình cũng không tìm thấy trong thơ của Nguyễn Phong Việt. Đọc thơ của anh, mình cảm thấy không phải là thơ, mà văn thì cũng không phải là văn. Như là những câu ngắn ngủi được viết ra khi có tâm trạng hay cảm nhận được một cảm xúc nào đó rồi được ghép lại với nhau. Mọi người nói ấn tượng câu "Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?" Nhưng mình thấy câu này cũng bình thường, chẳng có gì đặc biệt hay gì cả. Bởi một khi đã có tình cảm hơi đặc biệt nào đó với một người nào đó, thì chắc là chẳng ai mà quên được bởi giữa họ luôn có những kỷ niệm, dù buồn hay vui thì làm sao mà quên được chứ. Nói chung, đây chỉ là cảm nhận riêng của mình về thơ của Nguyễn Phong Việt, rằng thơ của anh thiếu đi sự tinh tế vốn dĩ nên có trong thơ.
                6 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • Đoàn Thị Diễm Hương đã trả lời:

                  "có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?" quả thật rất bình thường, hiển nhiên như cuộc sống vốn dĩ là thế :) nhưng, có bao nhiêu người, viết nên dòng chữ thế này :)

              • Hồ My

                Hồ My

                đến từ Hồ Chí Minh

                Thích nhất là đoạn này trong tập "Đi Qua Thương Nhớ":
                "Ngày một người tìm thấy một con người
                mưa nắng sẽ chẳng còn ý nghĩa gì nữa đâu
                những ngón tay xòe ra đã có những ngón tay đan vào vừa khít
                thức dậy mỗi buổi sớm mai và biết cảm giác bình yên là như thế nào trong ánh mắt
                khi gối đầu lên cánh tay hay những lần choàng tay ngang ngực
                cuộc đời đâu chỉ đẹp trong những giấc mơ…
                ...
                Ngày một người tìm thấy một con người
                sẽ là ngày hai con người cùng từ chối một nỗi đau!"

                Nguyễn Phong Việt cứ như là hiểu thấu tấm lòng của người ta vậy. Đọc mà cứ tưởng mình là người trong ấy. Cảm xúc và kí ức ngày xưa cứ tràn về qua từng trang giấy. Nỗi đau, nụ cười và những vết chai sần trong lòng cứ hiện lên rõ ràng nhưng theo một cách nhẹ nhàng, chỉ gợi chứ không xoáy vào làm ta đau.

                Đọc xong tự nhiên cảm thấy mình thoáng ra. Buồn nhưng lòng lại lặng sóng. Theo một lẽ tự nhiên nào đấy, ta bỗng lý giải được vì sao ngày xưa ta lại đau và ngốc nhiều đến vậy...
                5 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • Nguyễn Trang

                  Nguyễn Trang

                  đến từ Hà Nội

                  Đã mua cuốn sách này vào ngày 01/01/2014
                  Mình đặt mua quyển sách này khi ấn tượng & tâm đắc với câu "Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?". Sau đó là nỗi thất vọng tràn trề với thể loại thơ không ra thơ, tản văn không ra tản văn. Đã rất cố gắng nhưng không thể nào đọc hết được bài thơ nào trong tập thơ này của tác giả. Những vần thơ như viết ra 1 câu rồi bẻ đôi, bẻ ba lổm ngổm... làm cho cảm xúc của mình cũng lởm khởm như thơ. Haizz, không còn thấy sự đẹp đẽ & súc tích của câu từ, câu chuyện đi mãi mà không tạo cho mình sự rung cảm nào ngoài sự nhàm chán đến vô cùng.
                  4 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                  • Vũ Trúc Linh

                    Vũ Trúc Linh

                    Đây là cuốn sách mà mỗi bài thơ trong đó mình đều tìm được một phần cảm xúc giống như mình đã từng trải qua. Tình yêu trong thơ anh Việt thật đẹp nhưng cũng thật buồn - một cái buồn của hiện thực. Mình đã mua cuốn sách này nhưng từ khi mua đên nay, chưa bao giờmình ngồi đọc hết các bài thơ trong một lúc, không phải vì không có thời gian, không phải vì tác phẩm không hay, mà ngược lại. Vì mỗi một bài thơ như chạm đến cảm xúc của chính mình, chạm đến những nỗi đau mình đã từng nếm trải, thế nên mỗi lần đọc một bài thơ trong tác phẩm này là một lần mình trôi về những suy nghĩ và ký ức đã qua.
                    4 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?