Online Summer Sales 2014
Hương Hàn
Click vào ảnh để phóng to

Hương Hàn

Giá bìa: 65.000 ₫

Tại Tiki: 48.000 ₫ (Đã có VAT)

Tiết kiệm: 17.000 ₫ (26%)

Chỉ còn 2 sản phẩm

Thông tin & Khuyến mãi

  • Với mỗi 100.000đ trong đơn hàng, quý khách được tặng 300 Tiki Xu. Chi tiết

    Áp dụng đối với sản phẩm SáchQuà tặng và Thời trang. Với sản phẩm Điện tửGia dụng, mỗi 100.000đ được tặng 100 Tiki Xu.

  • Đăng ký dịch vụ BookCare để được bọc plastic đến 99% sách tại Tiki.vn
  • Nhận hàng tại

    từ 2 - 3 ngày, không kể Thứ 7 & CN.

Số lượng:

Đang tải...

Một con dấu trong suốt óng ánh như giọt lệ, một tờ giấy vàng kim lâu đời, chứa đựng hai câu chuyện bi hoan ly hợp mãi không phai mờ…

Cô dâu xinh đẹp đang đi cạnh người con trai mà mình yêu lại là em gái của mình. Những tưởng rằng, trái tim đã chết, nhưng mối thù máu của gia đình khiến cô không thể không đối địch với người mình yêu. Song, người con trai anh tuấn như yêu ma ấy, người con trai đột nhiên đi vào cuộc đời cô, sẽ là thuốc giải để cứu cô, hay là thuốc độc của tình yêu?

Anh là nhân vật nổi danh trong giới chứng khoán, xuất hiện chỉ để phục thù, và cô, cam tâm tình nguyện uống ly rượu độc của anh.

Cô là đóa hoa tường vi xinh đẹp nhưng nguy hiểm trong giới kinh doanh, và anh, lại cho cô trở thành đóa hoa trong nhung lụa.

Họ đến với nhau vì cùng một kẻ thù, vì cùng một nỗi hận, cuối cùng họ sẽ lựa chọn tình yêu hay phản bội?

Quan Lạc Mỹ sau khi ra trường liền vào tập đoàn Thường Hân làm việc, vất vả năm năm để đi lên vị trí thư ký trưởng, cuối cùng lại quyết tuyệt ra đi. Tại “Tiệm hoa Lạc Mỹ” của mình, cô gặp được Dung Hải Chính, một người đàn ông dễ gần và điềm tĩnh, một người đàn ông giúp cô ra khỏi ngõ cụt cuộc đời, cũng là người đàn ông luôn kề bên mỗi khi cô tuyệt vọng. Nhưng, một năm chung sống phải chăng sẽ chiến thắng tình cảm năm năm giữa cô và Ngôn Thiếu Tử - cấp trên, người tình, em rể, và cũng là kẻ thù? Dung Hải Chính tung hoành trên thương trường phải chăng sẽ dung thứ cho người phụ nữ của mình mang trong lòng hình bóng một người đàn ông khác? Người suy tính cặn kẽ như anh phải chăng lại dại khờ giúp đỡ Lạc Mỹ mà không mưu cầu lợi ích? Cuối cùng, vận mệnh của ba con người sống trong thương trường đầy mưu toan này sẽ như thế nào? Và tình yêu, liệu có thực hay chỉ là một lớp vỏ ngụy trang?

“Trăm kiếp tu được ngồi chung thuyền, nghìn đời tu được gối chung giường, hãy để kiếp sau anh tiếp tục yêu em.”

Thông Tin Chi Tiết

Công ty phát hành Bách Việt
Nhà xuất bản NXB Thời Đại
Trọng lượng vận chuyển 400 grams
Kích thước 13 x 20.5 cm
Dịch giả Kiếp Nô
Số trang 300
Ngày xuất bản
SKU 8936041682863
Danh mục Tiểu Thuyết Tình Cảm Lãng Mạn

Sách cùng tác giả

Trang 1/2

Khách Hàng Nhận Xét

  • Đánh Giá Trung Bình

    4/5

    (27 nhận xét)
    • 5 sao
      26% Complete
      7
    • 4 sao
      44% Complete
      12
    • 3 sao
      30% Complete
      8
    • 2 sao
      0% Complete
      0
    • 1 sao
      0% Complete
      0
  • Chia sẻ nhận xét về sản phẩm

Gửi nhận xét của bạn

  • 1. Đánh giá của bạn về sản phẩm này:
  • NHẬN NGAY TIKI XU KHI CHIA SẺ NHẬN XÉT HAY
  • - Tiki Xu là hệ thống điểm thưởng (giá trị quy đổi 2,000 Tiki Xu tương ứng 10,000 đồng) được dùng khi mua hàng tại Tiki.vn.
  • - 1 nhận xét được duyệt sẽ được tặng xu như sau: 400 Tiki Xu cho khách hàng đã từng mua hàng thành công tại Tiki.vn, và 200 Tiki Xu cho khách hàng chưa từng mua hàng thành công.
  • - Tiêu chí duyệt nhận xét:
    • • Độ dài tối thiểu 100 từ đối với sản phẩm sách và 50 từ đối với sản phẩm các ngành hàng khác.
    • • Được viết bằng tiếng Việt chuẩn, có dấu.
    • • Tập trung vào các tính năng cụ thể, nêu rõ điểm tốt/chưa tốt của sản phẩm.
    • • Nội dung duy nhất, chưa từng được đăng trên các website khác và do chính người gửi nhận xét viết.
  • - Không chấp nhận:
    • • Nội dung mang tính quảng cáo, kêu gọi mua sản phẩm một cách không cần thiết.
    • • Nội dung thô tục hoặc nhận xét ác ý, cố tình bôi xấu sản phẩm.
    • • Gửi nhận xét nhiều lần cho cùng một sản phẩm.
  • Thông tin thêm
  • Bảo Châu

    đến từ Hồ Chí Minh

    Quả không hổ danh là Mẹ Kế ngôn tình, Phỉ Ngã lại một lần nữa mang đến một tác phẩm với câu chuyện tình yêu đầy những hận thù, đau thương và rồi sau tất cả chỉ sự hối tiếc muộn màng không đáng có. Tình yêu của Dung Hải Chính tuy là tiếp cận và lợi dụng Lạc Mỹ là mục đích ban đầu nhưng về sau thì anh không ngờ rằng mình đa yêu cô từ bao giờ, cho nên anh thay đổi ý định muốn bên cạnh chăm sóc, yêu thương cô cả đời. Còn về Quan Lạc Mỹ, một cô gái tài giỏi, luôn lạnh lùnh trên thương trường nhưng như vậy thì đã sao chứ????? Cô vẫn chỉ là một cô gái, luôn cần tình yêu từ gia đình, người thân. Cho nên khi tất cả mất đi cô bị tình yêu và thù hận làm cho mù quáng, không biết tin vào ai và không còn mạnh mẽ như trước nữa. Và nếu như sau khi mọi chuyện đa kết thúc, Hải Chính giải thích rõ ràng cho cô biết thì sẽ không có hối tiếc muộn màng ở cuối truyện. Đọc xong tôi vẫn cảm thấy nhói đau trong lòng và vẫn còn bị câu chuyện ám ảnh!!!!!
    Nhận xét này hữu ích với bạn?
    • Manami Mi

      đến từ Cần Thơ

      Đã mua cuốn sách này vào ngày 20/02/2014
      Đây là quyển truyện đầu tiên của Phỉ Ngã mà mình đọc, Hương Hàn mang sự nuối tiếc nhưng mình vẫn rất thích .
      Số phận đã quá bạc đãi Quan Lạc Mỹ . Cô đã chết một lần , Dung Hải Chính đã kéo cô trở về từ vực thẳm của cái chết, để rồi anh chẳng nhận được lòng tin hay sự yêu thương từ cô . Có phải anh chẳng hề tồn tại trong tim cô hay vì tình yêu của anh không thể làm nguội được sự băng giá trong tim cô . Khi đọc đến bức thư của Dung Hải Chính mình đã rất bức xúc , tại sao trong ngần thời gian ấy anh không tìm cô để nói yêu cô , anh yêu cô rất nhiều . Cho đến khi cận kề cái chết anh mới có thể nói được những lời ấy...nhưng đã quá muộn màng . Có lẽ đứa con của hai người là ngọn đèn còn lại duy nhất trong cô .
      Nhận xét này hữu ích với bạn?
      • Ngô Nhung

        đến từ Quảng Ninh

        Những dòng cuối cùng của Hương Hàn làm tôi nhòe lệ, đặc biệt khi biết Mỹ Tình, cũng là Lạc Mỹ trong câu chuyện trên còn giữ đứa bé, giữ cả con dấu Hương hàn năm xưa. Tôi muốn nhảy vào trong truyện, muốn nói với cô gái Lạc Mỹ còn đang bối rối chưa biết phương hương kia: Anh ấy chính là người cô có thể dựa dẫm đấy, anh ấy vì cô mà làm mọi chuyện, cô lại nỡ tổn thương anh sao? Nhưng tôi không có năng lực siêu nhiên, không thể đưa bánh xe thời gian quay ngược để anh biết mình còn có một đứa con, để gia đình họ có cơ hội gặp nhau trước khi anh mất. Mười năm liền che giấu tâm tư, tình yêu anh dành cho cô mới cao cả biết nhường nào. Tôi nhớ mãi những gì anh viết trong thư: “Mỹ Tình, tu mười năm mới được ngồi cùng thuyền, tu trăm năm mới được chung chăn gối. Đôi ta nhất định là duyên số quá ngắn ngủi cho nên đã để vuột mất nhau. Nếu là như vậy, sau kiếp này anh nhất định sẽ ra sức tu hành để kiếp sau nữa lại được yêu em.”

        Hương Hàn ám ảnh tôi từ chi tiết nhỏ nhặt, từng lời nói của các nhân vật cho đến cốt truyện nhiều yếu tố bất ngờ, thê lương. Hơi lạnh như len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, nhắc nhở tôi hãy thật tỉnh táo trước những lựa chọn, đừng vì một quyết định sai lầm mà vạn kiếp nuối tiếc, mà bỏ qua người yêu mình thật lòng như cô gái ngốc nghếch trong truyện.
        Nhận xét này hữu ích với bạn?
        • Nguyễn Thị Linh Trang

          đến từ Hà Giang

          Vô tình mình đọc Gấm rách rồi đọc Hương hàn, 2 truyện này có nhiều điểm chung, đều là vì mối thù gia đình mà gặp nhau, vì trả thù mà yêu nhau nhưng cũng vì thù hận mà không đến được với nhau. Mở đầu đều khiến người đọc cảm thấy hạnh phúc, vui chung với niềm vui của nhân vật, ấy mà rồi có những sự thật quá tàn nhẫn, khi đã yêu nhau rồi phát hiện ra những bí mật, những mưu mô, tính toán của người yêu thì còn gì đau khổ hơn.
          Nhưng cá nhân mình thì có cảm tình với Hương hàn hơn, vẫn biết 2 nhân vật chính không thể ở bên nhau nhưng những gì Dung Hải Chính làm thể hiện tình yêu có thể chiến thằng thù hiện. Tiếc là anh không cho Quan Lạc Mỹ biết sự thật, nhiều năm sau nói đã quá muộn. Đứa con gái có lẽ sẽ là niềm an ủi cho Quan Lạc Mỹ.
          Vẫn như nhiều tác phẩm khác của Phĩ Ngã, Hương hàn buồn đau và nuối tiếc nhưng vẫn rất hay
          Nhận xét này hữu ích với bạn?
          • Nguyễn Thị Hoài thương

            đến từ Quảng Trị

            Hẳn là Phỉ Ngã Tư Tồn đã đem đến cho người đọc một câu chuyên tình bi thương và day dứt…
            Đầu tiên là quan Lạc Mĩ, trên thương trường cô tự tin vững vàng biết nhường nào , chính chắn biết nhường nào thì trong tình yêu lại yếu đuối nhường ấy. Có lẽ số phận đã bạc đãi cô quá nhiều , để cô lần lượt mất đi những người mình yêu thương nhất , tinh tưởng nhất. Cố đã chết đi một lần , Dung Hữu Chính đã đưa cô trở về từ địa ngục , đã yêu cô như thế nhưng chẳng đổi lại được một lòng tin từ cô . Phải chắng là số phận trái ngang , vì tình yêu anh dành cho cô chưa đủ sưởi ấm trái tim đã lạnh giá của cô hay vì trái tim cô mãi không có chỗ cho anh. Quan Lạc Mĩ đã nói "Anh ấy dù có tốt đến mấy, cũng không phải là anh."Nhưng thực sự thì Ngôn Thiếu Tử cũng chẳng còn là Ngôn Thiếu Tử cô đã từng yêu nữa. Yêu và hận làm cho cuộc đời cô rơi vào vòng xoáy đau khổ , mãi khog thoát ra được, để phải đánh mất hạnh phúc từ lần này đến lần khác.
            Có lẽ , lúc đầu truyện , tôi những tưởng rằng Ngôn Thiếu Tử yêu Lạc Mĩ như thế , họ có hay chăng sẽ đến được với nhau. Nhưng không, đáng buồn là tôi cũng chẳng biết được anh có yêu Lạc Mĩ hay không nữa , có yêu cô đủ nhiều để đánh đổi lấy sự thù hận làm mờ đi lí trí. Hẳn là anh đã không yêu cô nhiều đến như vậy , nếu thế thì không cưới Lạc Y thì cưới cô cũng chẳng được hạnh phúc.
            Còn Dung Hứa Chính Thì sao chứ, định mệnh đã đưa cô đến bên anh , gặp cô là một ngã rẽ của cuộc đời anh, để anh được yêu cô mà vứt bỏ thù hận , rồi cái giá phải trả chỉ là một sự không tin tưởng từ người vợ mà anh yêu thương nhất . Thật sự thì có đáng không chứ ?
            Và nếu như ““Trăm kiếp tu được ngồi chung thuyền, nghìn đời tu được gối chung giường “ Vậy tại sao đã bên nhau rồi lại để lạc mất nhau.
            2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
            • Nguyễn Thanh Vân

              Nguyễn Thanh Vân

              đến từ Hồ Chí Minh

              Vừa nhận sách từ Tiki là tôi chúi mũi vào đọc, 3 tiếng là xong. Như lời đề tựa của PNTT, câu chuyện này chị viết từ rất lâu rồi, chị tự nhận rằng nó còn rất non. Tôi cũng thấy vậy. Nhưng dù sao, cũng rất cảm động.

              Duy chỉ có những tình tiết kể về sự giáu có của nhân vật chính khiến tôi cảm thấy nó quá xa vời.

              Đến gần hết truyện, mặc dù cảm giác cũng khá nặng nề, dằn xé bởi những mưu mô toan tính của các nhân vật, nhưng tôi mừng thầm rằng, thì ra cũng có truyện của PNTT mà ko lấy đc của tôi một giọt nước mắt nào. Ngờ đâu, chỉ trong 3-4 trang cuối truyện, nước mắt bộc phát ra, giống như nữ nhân vật chính, đã dồn nén gần mười năm trời, khi được biết sự thật, đã ko thể nén lòng thổn thức.

              Quả thật, từ đầu đến cuối, các nhân vật chính làm tôi hết sức bất mãn, ko thể thương nổi một ai. Tất cả họ đều tự đào hố chôn mình, tự đưa mình vào bẫy của tiền tài danh vọng thù hận để rồi ko thoát ra được. Đến khi hối hận, quay đầu đã muộn màng. Gần một chục năm trời, tại sao ko đi kiếm nhau sớm hơn, giải thích cho nhau hiểu sớm hơn, để rồi khi sắp chết mới viết lại một lá thư, và khi lá thư đến tay người cần đọc thì người viết đã ra người thiên cổ. Thế thì làm vậy có ích gì. Chết là hết. Người chết chẳng còn cảm nhận được gì. Chỉ có người sống, hiểu ra tất cả, ôm nỗi ân hận mà sống sao??? Như vậy tàn nhẫn quá!

              Chuyện của hai người họ, thật ra so với những câu chuyện khác rất dễ giải quyết, rất có khả năng được hạnh phúc. Thế mà.... vì tự trọng cao quá, vì nghi ngờ nhau nhiều quá, vì ko ai chịu lên tiếng trước, đành phải hẹn nhau kiếp sau. Thật ngốc nghếch!

              3 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
              • Nguyễn Thị Hoài thương

                Nguyễn Thị Hoài thương

                đến từ Quảng Trị

                Hẳn là Phỉ Ngã Tư Tồn đã đem đến cho người đọc một câu chuyên tình bi thương và day dứt…
                Đầu tiên là quan Lạc Mĩ, trên thương trường cô tự tin vững vàng biết nhường nào , chính chắn biết nhường nào thì trong tình yêu lại yếu đuối nhường ấy. Có lẽ số phận đã bạc đãi cô quá nhiều , để cô lần lượt mất đi những người mình yêu thương nhất , tinh tưởng nhất. Cố đã chết đi một lần , Dung Hữu Chính đã đưa cô trở về từ địa ngục , đã yêu cô như thế nhưng chẳng đổi lại được một lòng tin từ cô . Phải chắng là số phận trái ngang , vì tình yêu anh dành cho cô chưa đủ sưởi ấm trái tim đã lạnh giá của cô hay vì trái tim cô mãi không có chỗ cho anh. Quan Lạc Mĩ đã nói "Anh ấy dù có tốt đến mấy, cũng không phải là anh."Nhưng thực sự thì Ngôn Thiếu Tử cũng chẳng còn là Ngôn Thiếu Tử cô đã từng yêu nữa. Yêu và hận làm cho cuộc đời cô rơi vào vòng xoáy đau khổ , mãi khog thoát ra được, để phải đánh mất hạnh phúc từ lần này đến lần khác.
                Có lẽ , lúc đầu truyện , tôi những tưởng rằng Ngôn Thiếu Tử yêu Lạc Mĩ như thế , họ có hay chăng sẽ đến được với nhau. Nhưng không, đáng buồn là tôi cũng chẳng biết được anh có yêu Lạc Mĩ hay không nữa , có yêu cô đủ nhiều để đánh đổi lấy sự thù hận làm mờ đi lí trí. Hẳn là anh đã không yêu cô nhiều đến như vậy , nếu thế thì không cưới Lạc Y thì cưới cô cũng chẳng được hạnh phúc.
                Còn Dung Hứa Chính Thì sao chứ, định mệnh đã đưa cô đến bên anh , gặp cô là một ngã rẽ của cuộc đời anh, để anh được yêu cô mà vứt bỏ thù hận , rồi cái giá phải trả chỉ là một sự không tin tưởng từ người vợ mà anh yêu thương nhất . Thật sự thì có đáng không chứ ?
                Và nếu như ““Trăm kiếp tu được ngồi chung thuyền, nghìn đời tu được gối chung giường “ Vậy tại sao đã bên nhau rồi lại để lạc mất nhau.
                2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                • Nguyễn Thị Hương Nguyên

                  Nguyễn Thị Hương Nguyên

                  đến từ Phú Thọ

                  Hương hàn là tiểu thuyết đầu tiên của Phỉ Ngã Tư Tồn mà mình đọc, cũng là một trong số ít những tiểu thuyết ngôn tình mà mình ấn tượng sâu sắc.

                  Chính mình lúc đầu, chứ ko cần nói đến Lạc Mỹ, cũng đã tin rằng Ngôn Thiếu Tử yêu Lạc Mỹ. Cô gái ấy thật khốn khổ: mất người mình yêu, mất người thân trong gia đình, mất cả người đã yêu mình hơn bất cứ ai. Lạc Mỹ và Dung Hải Chính lúc đầu đến với nhau vì chung một mối thù, nhưng cô lại không thể tin tưởng anh. Về phần Dung Hải Chính, mình đã cảm nhận được anh yêu Lạc Mỹ như thế nào ngay từ giữa truyện rồi. Một mối tình đau đớn!

                  Mình đã bật khóc khi đọc bức thứ Dung Hải Chính gửi cho Lạc Mỹ ở cuối truyện. Giá như họ hiểu nhau, tin tưởng nhau hơn, bạo dạn hơn, chủ động hơn!

                  Một cuốn sách chứa đầy bi kịch mà mình không thể nào quên!
                  2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                  • Ngô Thị Hoàng Yến

                    Ngô Thị Hoàng Yến

                    đến từ Quảng Bình

                    Suốt cả cuốn truyện tôi luôn mang 1 cảm giác "thương" đối với Dung Hải Chính, tôi thấy day dứt, khó chịu cho cuộc đời anh. Một cuộc đời"bất hạnh" từ khi còn bé, 'bất hạnh" trong tình yêu và cả đến lúc chết...Có con mà không có được hạnh phúc làm cha, có con mà không biết rằng nó vẫn đang còn tồn tại trện đời...
                    "Anh mất đi mẹ, mất đi em, mất đi con, có lẽ ông trời đã sớm định sẵn. Nếu như vậy, anh cũng chỉ đành thừa nhận, có lẽ số mệnh anh sinh ra nhất định sẽ bất hạnh, nhất định sẽ một mình cô độc mà sống hết cuộc đời thê lương này." ..Ngẹn ngẹn ở cổ họng, muốn khóc...Anh chưa từng có cảm giác an toàn về tất cả mọi chuyện. Nếu anh biết con gái anh tồn tại trên đời chắc anh phải thật sự hạnh phúc lắm...Sao vẫn cứ thấy đau lòng cho số phận của Hải Chính như thế này >"<
                    Tôi không thích nhân vật Lạc Mỹ, cô tuy quyết đoán trong công việc nhưng tình yêu thì quá "nhập nhằng"....Hàng động của cô dù vô tình hay hữu ý đều làm tổn thương người khác, làm tổn thương Lạc Y, tổn thương Dung Hải Chính và có lẽ tổn thương cả Ngôn Thiếu Tử...Từ đầu tới cuối tôi vẫn có cảm giác rằng cô chỉ yêu Ngôn Thiếu Tử, còn với Dung Hải Chính thì sao??? Tôi cũng không hiểu được tình cảm của Lạc Mỹ dành cho Hải Chính có chút nào là tình yêu không nữa!!!
                    Ngôn Thiếu Tử...anh không xứng đáng có được tình yêu của bất kỳ ai, nhưng rốt cuộc tình yêu của Lạc Y và Lạc Mỹ đều dành cho anh...Thật sự không công bằng chút nào...Mới đầu tôi còn đồng cảm với tình yêu của anh ta dành cho Lạc Mỹ, còn cảm nhận được nỗi đè nén của anh ta dành cho Lạc Mỹ khi anh ta nói vì cuộc sống yên bình của cô mà anh ta thà chưa từng gặp cô, chưa từng yêu cô..nhưng càng về sau hành động của anh ta lại làm tôi thất vọng...Một người vì tiền tài, danh vọng mà đạp đổ tất cả mọi thứ như thế thì không đáng có được hạnh phúc...Tôi không thích cái kết cục của anh ta, chết mà để lại nỗi đau dai dẳng lên người của Dung Hải Chính như thế khiến tôi khó chịu, cực kỳ khó chịu...
                    ________
                    Tác phẩm của Phỉ Ngã Tư Tồn quả thật làm đau lòng người, nhưng nó sát thực tế, cái sát thực tế ở đây là cái thứ tình cảm của con người dành cho nhau...Không có gì là mãi mãi, không phải cái gì cũng đều như ý muốn, đều đẹp đẽ...
                    2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                    • Trịnh Tuấn Khang

                      Trịnh Tuấn Khang

                      đến từ Hà Nội

                      Phỉ Ngã Tư Tồn quả xứng danh Bi tình thiên hậu trong Tứ tiểu thiên hậu tiểu thuyết ngôn tình Trung Quốc. Mình đã đọc một số truyện và thấy truyện nào cũng buồn thảm cả, dù hay cũng không muốn đọc lại nữa. Hương Hàn cũng vậy, vẫn là một mối tình tay ba không cho ai có được hạnh phúc, nặng nề u ám từ đầu đến cuối.
                      Nhân vật nữ chính là Lạc Mỹ phải chịu quá nhiều đau khổ trong đời, mất đi những người thân yêu nhất trong gia đình, người mình yêu thì đi lấy người khác. Lúc tuyệt vọng cô đến với Dung Hải Chính vì mối thù chung của 2 người, nhưng vẫn không thể tin tưởng được anh, không thể quên được mối tình đã bao năm qua, chính điều đó đã làm nên bi kịch của đời cô, làm cả hai người đều chịu bi ai, khi mà một người đã không tin tưởng, người kia cũng chẳng muốn giải thích.
                      Hương Hàn, cuối cùng cũng chỉ là một con dấu, chẳng thể thay đổi số phận của ai cả..
                      2 người đã cảm ơn nhận xét này. Nhận xét này hữu ích với bạn?
                      Help